Chương 8

Tiếng tút dài vô vọng từ đầu dây bên kia như một nhát dao sắc lẹm, chém đứt sợi dây lý trí cuối cùng của Mộ Thừa Hiên. Giữa căn thư phòng cũ kỹ ngập tràn mùi gỗ mục và ký ức, anh quỳ rạp xuống nền đất lạnh, hai tay siết chặt lấy những mảnh giấy ố vàng cùng chiếc điện thoại đã tắt ngấm. Sự thật tàn nhẫn như một dòng nước lũ đen ngòm, thô bạo cuốn trôi mọi ảo mộng ngọt ngào mà anh cố công xây dựng bấy lâu nay. 

Thẩm Ngôn Chi của anh, người con trai mà anh từng nghĩ là đối thủ truyền kiếp, người mà anh luôn tìm cách bảo bọc trong kiếp sống mới này, hóa ra lại là kẻ gánh chịu mọi tai ương để anh được đứng dưới ánh mặt trời. Để nghịch chuyển thời gian, để mang anh trở lại từ đống tro tàn của vụ tai nạn thảm khốc năm ấy, Ngôn Chi đã phải đánh đổi bằng một giao ước đẫm máu. Cậu đã dâng hiến sinh mệnh, chịu đựng sự gặm nhấm của bóng tối từng ngày từng giờ, chỉ để đổi lấy một cơ hội cho anh được sống lại. 

Nước mắt nóng hổi lẳng lặng rơi xuống mu bàn tay run rẩy của Thừa Hiên. Anh khóc nghẹn, tiếng khóc u uất nghẹn ứ nơi cổ họng, đau đớn đến mức lồng ngực như bị xé toạc ra thành trăm mảnh. Hối hận. Nỗi hối hận muộn màng của cả hai kiếp người cào xé tâm can anh. Kiếp trước anh kiêu ngạo, lạnh lùng, dẫm đạp lên tấm chân tình của cậu. Kiếp này anh ngỡ mình là kẻ cứu rỗi, nhưng hóa ra anh chỉ là một kẻ hèn nhát được nuôi dưỡng bằng chính máu và mạng sống của người mình yêu.

“Ngôn Chi… tại sao lại ngốc thế này…” 

Anh lẩm bẩm, giọng nói khản đặc giữa tiếng sấm rền vang ngoài khung cửa sổ. Mưa ngoài trời bắt đầu trút xuống dữ dội hơn, sấm chớp rạch ngang bầu trời đêm như muốn báo hiệu cho một trận cuồng phong sắp sửa càn quét cả thành phố. 

Mộ Thừa Hiên đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu dần trở nên lạnh lùng và kiên định. Anh lau đi vệt nước mắt trên má, nhìn vào khoảng không vô định trước mặt. Kẻ đứng sau bức màn đen tối kia đã bắt đầu hành động. Trận chiến vây quét cuối cùng sắp sửa diễn ra, và đó sẽ là một vòng xoáy tử thần cực kỳ nguy hiểm. Anh không thể để Ngôn Chi bị cuốn vào nữa. Sinh mệnh của cậu đã quá mong manh, nếu tiếp tục để cậu ở bên cạnh, anh sẽ mất cậu mãi mãi. 

Anh phải đẩy cậu ra xa. Bằng mọi giá. Dù có phải biến mình thành kẻ tồi tệ nhất trong mắt cậu.

Cửa thư phòng đột ngột bị đẩy mạnh ra. 

Thẩm Ngôn Chi đứng ở ngưỡng cửa, người ướt sũng nước mưa. Những giọt nước lạnh buốt thi nhau chảy dài từ mái tóc bết dính xuống gương mặt tái nhợt, đôi môi cậu run rẩy vì lạnh và vì lo sợ. Nhận được cuộc gọi đứt quãng của anh, cậu đã bất chấp giông bão mà lao đến đây, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực vì lo lắng cho sự an nguy của anh.

“Thừa Hiên! Anh không sao chứ? Em đã gọi cho anh rất nhiều lần nhưng…”

Giọng nói lo lắng của Ngôn Chi đột ngột khựng lại khi chạm phải ánh mắt của Mộ Thừa Hiên. 

Đó không phải là ánh mắt dịu dàng, cưng chiều mà anh vẫn dành cho cậu trong suốt thời gian qua. Đó là một cái nhìn xa xăm, lạnh lẽo và tràn ngập sự chán ghét, giống hệt như Mộ Thừa Hiên của kiếp trước – vị tổng tài cao cao tại thượng luôn nhìn cậu bằng nửa con mắt.

“Ai cho phép cậu tự ý xông vào đây?” Thừa Hiên lên tiếng, giọng nói đều đều không chút cảm xúc, lạnh lùng như băng tuyết mùa đông.

Ngôn Chi ngơ ngác, bước chân khẽ lùi lại một nhịp: “Thừa Hiên… anh làm sao thế? Em lo cho anh nên mới…”

“Lo cho tôi?” Thừa Hiên khẽ cười khẩy, thanh âm mỉa mai vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch. Anh chậm rãi bước đến gần cậu, mỗi bước đi như một tảng đá đè nặng lên ngực Ngôn Chi. “Thẩm Ngôn Chi, cậu đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa. Cậu nghĩ những ngày qua tôi đối tốt với cậu là vì cái gì?”

“Anh…” Ngôn Chi run lên, nước mưa trên người cậu dường như đã thấm vào tận xương tủy, lạnh buốt.

“Tôi chỉ cảm thấy nực cười khi nhìn cậu cố gắng diễn vai một kẻ trung thành.” Thừa Hiên đứng khoanh tay, nhìn cậu từ trên cao xuống, ánh mắt tàn nhẫn không một gợn sóng. “Một kẻ luôn đối đầu với tôi ở công ty, đột nhiên lại tỏ ra ngoan ngoãn, đáng thương. Tôi chỉ tò mò muốn xem cậu có thể diễn trò đến khi nào mà thôi. Nhưng giờ thì tôi chán rồi.”

“Không phải… Thừa Hiên, anh đang nói dối đúng không?” Ngôn Chi lắc đầu, nước mắt bắt đầu dâng đầy hốc mắt, mờ mịt và đau đớn. Cậu không tin. Làm sao những ấm áp, những cái ôm siết chặt và sự bảo bọc vô điều kiện của anh trong suốt thời gian qua lại chỉ là một trò đùa dai dẳng?

“Nói dối?” Thừa Hiên tiến thêm một bước, ép cậu lùi sát vào cạnh cửa. Anh cúi người, hơi thở nóng hổi phả vào mặt cậu nhưng lời nói ra lại như dao găm cắm thẳng vào tim: “Tôi nhắc lại cho cậu nhớ, chúng ta là đối thủ. Mãi mãi là đối thủ. Sự xuất hiện của cậu chỉ làm tôi thấy chướng mắt. Từ ngày mai, thu dọn đồ đạc và cút khỏi tầm mắt của tôi. Đừng để tôi phải dùng đến biện pháp mạnh.”

Từng chữ, từng câu như sấm sét nổ tung bên tai Ngôn Chi. Trái tim cậu như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đau đớn đến mức không thể thở nổi. Cậu nhìn thẳng vào mắt anh, cố tìm kiếm một chút dao động, một chút ấm áp quen thuộc, nhưng đáp lại cậu chỉ là một khoảng đen sâu thẳm, lạnh lùng và tàn nhẫn. 

Nước mắt Ngôn Chi cuối cùng cũng trào ra, hòa lẫn với những giọt nước mưa lạnh ngắt trên mặt. Cậu run rẩy đưa tay lên định chạm vào vạt áo anh, nhưng Thừa Hiên đã nhẫn tâm gạt tay cậu ra, quay lưng đi, không thèm để lại cho cậu lấy một cái nhìn thương hại.

“Cút đi.” 

Lời nói lạnh lùng cuối cùng của anh vang lên, đặt một dấu chấm hết tàn nhẫn cho tất cả.

Thế nhưng, dưới cơn mưa tầm tã bên ngoài biệt thự, Thẩm Ngôn Chi không rời đi. Cậu đứng sừng sững giữa trời mưa bão, mặc cho những hạt mưa nặng trĩu quất vào mặt đau rát. Đau đớn là thật, tuyệt vọng là thật, nhưng sâu trong tiềm thức của cậu, một sự hoài nghi mạnh mẽ trỗi dậy. 

Nếu anh thực sự ghét cậu, tại sao bàn tay anh khi gạt tay cậu ra lại run rẩy đến thế? Tại sao trong một khoảnh khắc cực ngắn trước khi quay lưng, cậu lại nhìn thấy một tia tuyệt vọng tột cùng trong mắt anh? 

Tình yêu sâu đậm trải qua hai kiếp người đã trở thành một loại bản năng ăn sâu vào máu thịt của Ngôn Chi. Lý trí mách bảo cậu rằng anh đang giấu cậu một điều gì đó cực kỳ khủng khiếp. Anh đang cố tình đẩy cậu ra xa để đối mặt với hiểm nguy một mình.

“Mộ Thừa Hiên, anh nghĩ anh có thể dễ dàng vứt bỏ tôi như vậy sao?” Ngôn Chi thì thầm vào khoảng không giông bão, ánh mắt yếu ớt bỗng chốc trở nên kiên định lạ thường. 

Phía sau tấm kính cửa sổ tầng hai, Mộ Thừa Hiên đứng khuất trong bóng tối, nhìn bóng dáng nhỏ bé, cô độc dưới mưa của Ngôn Chi. Anh áp lòng bàn tay run rẩy lên mặt kính lạnh buốt, nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi không kìm nén được. 

Cơn giông bão cuối cùng đã cận kề, và bóng tối ngoài kia đang sẵn sàng nuốt chửng tất cả bọn họ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 8
Khế Ước Mộ Gia