Chương 7

Ngày đầu đi quân sự, sớm tinh mơ tôi đã theo nhóm bạn cùng phòng lên xe buýt chuyên dụng.
Vừa xuống xe tôi đã bắt đầu ngắm nhìn chung quanh, định tìm kiếm bóng dáng của Bùi Chiêu Dã.
Thế nhưng có lẽ do đều mặc quân phục.
Tôi tỉ mỉ tìm kiếm hồi lâu cũng không thấy đâu.
“Đồng Chân Chân, tiến lên đằng trước.”
Tiếng người hướng dẫn vang lên.
Tôi lấy lại tinh thần, nhanh chóng trả lời: “Đến ngay ạ.” Sau đó cầm tấm biển trên tay tiến lên đằng trước.
Kết quả còn chưa kịp tiến lên đằng trước.
Đã nghe thấy tiếng thảo luận xôn xao vang lên:
“Trời ơi, nam sinh vừa mới xuống xe ấy, cậu có thấy không?”
“Thấy mà thấy mà! Nhan sắc cậu ấy đỉnh vãi, đẹp trai lắm luôn ấy aaaa, sớm biết thế thì tớ đã đến Thanh Hoa rồi!!”
“Tớ cũng vậy, biết trước đã giàu rồi huhuhu…”
“Ôi cái đám con gái này, không phải người lớp chúng ta cũng đẹp trai lắm à?”

Cuối cùng từ trong đám đông, sau bao trăm cay nghìn đắng tôi đã chen lên được đằng trước.
Tôi chưa kịp thở một hơi, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp tầm mắt của đương sự đang được thảo luận.
Não tôi ngừng hoạt động, ch3t cứng luôn tại chỗ.
Trong đội ngũ tân sinh viên Thanh Hoa phía đối diện, Bùi Chiêu Dã sắc mặt âm trầm nhìm chằm chằm vào tôi.
Mà tôi cầm trong tay, là tấm biển của khoa tiếng Trung Bắc Đại…
Hồi tưởng liều ch3t bắt đầu công kích tôi.
Nhớ lại lần tôi lén hỏi dò thử Bùi Chiêu Dã:
“Này, tớ điền Thanh Hoa, cậu định điền vào đâu thế?”
Cậu lười biếng quan sát tôi, cười xấu xa:
“Không phải nói ghét tớ lắm hả? Yên tâm, anh đây đến Bắc Đại rồi.”
Bắc Đại, Thanh Hoa…
Tuyệt vời, hai người chúng tôi đều sáng suốt vô cùng.
Tôi khóc không ra nước mắt, chỉ có thể lấy tấm biển trên tay che mặt, định biến mất ngay tại chỗ.
Nhưng hiển nhiên là không làm được rồi.
Lâm đ*o nghi hoặc đi tới.
“Làm gì thế Đồng Chân Chân, mau ngẩng đầu ưỡn ngực đứng nghiêm cho tớ đi nào!”
Nói xong, ổng đưa tay đỡ cái kính không may mất một nửa, đè thấp giọng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.
“Đám nhãi ranh Thanh Hoa phía đối diện đang nhìn sang đây đấy, các cậu đoạt chút nhiệt cho tớ, nhất định phải để cho họ biết đến phong thái của tân sinh viên Bắc Đại chúng ta!”
Nghe thấy ý chí chiến đấu sôi sục trong lời nói của Lâm đ*o.
Tôi kiên trì hùa theo: “Được.”
Sau đó run rẩy giơ cao tấm biển trong tay lên, nhìn không chớp mắt về phía trước.
Đùa gì thế, ánh mắt như dao của Bùi Chiêu Dã thỉnh thoảng nhìn sang đây, ai mà dám đối diện với cậu chứ.
Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, rõ ràng là Bùi Chiêu Dã lừa người trước, dựa vào đâu người sợ lại là tôi chứ.
Càng nghĩ càng thấy có lý chẳng sợ, thừa dịp không ai để ý đến bên này.
Tôi trực tiếp lén cho cậu một ánh mắt khiêu khích.
Bùi Chiêu Dã nở nụ cười, nhưng chỉ thoáng cong môi, trong ánh mắt u ám lại cất giấu ẩn ý khó nói nên lời.
Một lát sau cậu đè khóe môi xuống, khẩu hình miệng không ngừng biến đổi.
Tôi vừa nhìn đã hiểu khẩu hình miệng của Bùi Chiêu Dã.
Cậu hiển nhiên đang nói:
“Đây là bất ngờ cậu nói cho tớ à? Ồ, là vô cùng bất ngờ luôn đấy.”
“Lát nữa đứng im đấy.”
“Bản edit thuộc quyền sở hữu của fanpage Phù Sinh Nhược Mộng, vui lòng không mang đi nơi khác!”
“Nếu không đợi tớ tóm được cậu, thì cậu xong đời rồi đó.”
Mí mắt tôi không kìm được mà nháy liên hồi, cuối cùng cảm thấy không chạy mới là xong đời ấy.
Quả nhiên ông bà xưa nói rất đúng, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 7
Cầu Được Ước Thấy