Chương 8
Cách thời gian kết thúc huấn luyện buổi sáng chỉ còn vài phút đồng hồ, tôi lấy cớ đi vệ sinh chuồn đi trước.
Trước khi đi còn cố ý quan sát tiểu đội 8 của Bùi Chiêu Dã.
Tuy rằng cách hơi xa, nhưng Bùi Chiêu Dã có dáng người cao ngất trong đám người vẫn như có dự cảm mà hơi hơi quay đầu lại nhìn sang đây.
Tuy nhiên trong cả sân thể dục chính là có mấy ngàn sinh viên mặc quân phục giống y như đúc.
Tôi cá là cách xa như vậy cậu không thể nhận ra tôi đâu.
Vì thế không hề áp lực mà hữu tình tặng cho cậu một mặt quỷ.
Yên tâm bước ra khỏi sân thể dục.
Trên đường đi, tôi đều cúi đầu nhắn tin cho Hứa Hiểu Nam.
“Vậy ra mọi chuyện bây giờ là như vậy à.”
Nhìn hàng loạt biểu tượng cảm xúc cười ha hả được gửi đến trong khung trò chuyện.
Tôi có hơi bất lực.
“Tớ cười ch ế t hai người các cậu mất. Xin lỗi nha nhưng mà tớ nói này, phàm là một trong hai người các cậu kém sáng suốt đi một tí, thế nào cũng phải học chung một trường, kết quả là hahaha…”
Hứa Hiểu Nam nói đến đây, tôi có chút bất đắc dĩ.
“Đừng cười nữa, trước lúc nộp nguyện vọng vài phút tớ còn hỏi Bùi Chiêu Dã cuối cùng có phải điền Bắc Đại hay không cơ.”
“Có phải Bùi Chiêu Dã sợ cậu cố ý điền ngược lại với cậu ấy nên mới không nói thật không nhỉ?”
“Chân Chân, thật ra cái hôm cậu đến nhà tớ ấy, Bùi Chiêu Dã cũng ở đấy không phải là trùng hợp đâu, còn có tớ nghe Từ Húc Trạch nói ngày cuối báo danh vào đại học cậu ta gọi điện thoại cho cậu.”
“Cậu có bao giờ tự hỏi vì sao không?”
Tôi đọc qua mấy tin nhắn Hứa Hiểu Nam gửi đến, lòng tôi khẽ run lên.
Trong đầu có thứ gì đó đang dần nảy mầm.
Đáng tiếc tôi còn chưa kịp cẩn thận suy nghĩ rõ ràng thì đã va “Bốp” phải một bức tường thịt.
“Đồng Chân Chân, ai dạy cậu cúi đầu nghịch điện thoại không nhìn đường thế?”
Giọng nói quen thuộc mang theo chút nguy hiểm từ trên đỉnh đầu truyền đến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận