Chương 9

Tôi che trán ngẩng đầu nhìn lên.
Bùi Chiêu Dã đang cười như không cười nhìn tôi.
“Cậu cậu cậu…”
Tôi ngạc nhiên đến mức nói năng lộn xộn.
Cậu không để ý mà đến gần tôi, kéo tay tôi đang bụm trán ra, nhẹ nhàng thổi.
Tôi chợt cứng người, lúng túng đứng im tại chỗ, không dám cử động.
Có lẽ là thấy không có chuyện gì, nên tay cậu nhanh chóng bỏ tay xuống.
Nhưng là tôi đánh giá vậy.
Dù sao từ nhỏ đầu tôi đã cứng như sắt, thế nên nói không chừng ngực cậu còn đau hơn ấy.
Tôi nghĩ linh tinh, hồi hộp cũng dần tan biến.
Mãi đến lúc cậu tỏ vẻ như thường nói: “Tớ cái gì, nhìn thấy tớ cậu ngạc nhiên đến vậy hả?”
“Không không, sao có thể thế được, dù sao sân thể dục lớn đến như vậy, thế nên tình cờ gặp ở đâu đó cũng rất không bình thường ấy nhờ.”
Tôi cười mỉa nói.
“Nói không sai, dù sao nơi này không lớn, dù có trốn ở đâu cũng sẽ bị tìm thấy nhỉ.”
“Đúng vậy, đúng vậy.”
Tôi vội vàng hùa theo lời Bùi Chiêu Dã.
Kết quả vừa dứt lời bèn nhận thấy bất thường.
Mọe nó, boy tâm cơ Bùi Chiêu Dã này lại đào hố rồi.
“Thế nên, Đồng Chân Chân, cậu chính là đang trốn tớ phải không?”
Bùi Chiêu Dã được voi đòi tiên mà cười lạnh, mặt không biến sắc lên án.
“Tớ chỉ biết, Đồng Chân Chân cậu là đồ không có trái tim thôi.”
Ủa?
Chụp cái mũ to như vậy lên đầu tôi, làm tôi hỏi chấm thật sự.
“Không phải nha Bùi Chiêu Dã, cậu nghĩ rằng là tớ đến Bắc Đại sao, còn không phải…”
Nghĩ gì nói nấy, trong giọng nói bất giác mang theo chút uất ức, nói xong bèn quay người rời đi.
Bùi Chiêu Dã thoáng luống cuống, túm chặt lấy cổ tay tôi không cho tôi rời đi.
“Tớ không có ý đó!”
Tôi rầu rĩ nói: “Cậu có ý gì không liên quan gì đến tớ cả, buông ra.”
“Không buông.”
Nghe thấy cậu nói thế, tôi cắn răng gỡ tay cậu ra.
Thế nhưng sức con gái sao có thể so được với con trai chứ.
Tôi sốt ruột đến nỗi trán toát ra một lớp mồ hôi mỏng, hốc mắt dần dần chua xót, cố nén không để nước mắt rơi xuống.
Chỉ là nước mắt cứ đảo quanh hốc mắt, tầm mắt không ngừng mờ đi.
“Bùi Chiêu Dã, cậu thật sự đáng ghét lắm đấy.”
Sớm biết như vậy thì sẽ không thích cậu…
Tựa như đoán được tôi muốn nói gì, dưới tình thế cấp bách cậu dùng một tay kéo lấy tôi vào trong lòng.
“Đồng Chân Chân, đừng ghét tớ được không, cậu nói cậu không thích ở đâu, tớ sửa liền.”
Giọng điệu của Bùi Chiêu Dã trước nay ngang ngược mang theo chút ý trêu đùa giờ đây trầm thấp, nghiêm túc làm người ta nói không nên lời, giống như giao hết mọi quyền chọn lựa cho đối phương, cả người cũng tùy ý bắt bí.
Đại não tôi trống rỗng.
Bỗng nhiên nhớ đến tin nhắn Hứa Hiểu Nam gửi, những câu gồm nhiều từ khác nhau tạo thành này làm đầu óc tôi ngày càng thanh tỉnh.
Cậu ấy nói: “Cậu có bao giờ tự hỏi vì sao không?”
Vì sao ư…
Dù sao vẫn không có khả năng là Bùi Chiêu Dã thích tôi đâu nhỉ?
Tuy là vô thức cảm thấy có chút khó tin, nhưng không thể phủ nhận rằng, thời khắc ý nghĩ này xuất hiện cũng đã điên cuồng chiếm giữ đầu tóc tôi.
Có phần sợ là bản thân đã hiểu sai ý của cậu.
Nhưng Bùi Chiêu Dã không cho tôi cơ hội tiếp tục suy nghĩ miên man.
Giọng điệu Bùi Chiêu Dã nghiêm túc hỏi tôi: “Đồng Chân Chân, không phải cậu nói điền Thanh Hoa à, sao lại đến Bắc Đại rồi?”
“Bản edit thuộc quyền sở hữu của fanpage Phù Sinh Nhược Mộng, vui lòng không mang đi nơi khác!”
Đáy mắt cậu ngập tràn chờ mong, chờ đợi câu trả lời của tôi.
Tôi vô thức né tránh ánh mắt của cậu, hít mũi mạnh miệng nói: “Muốn đến thì đến thôi, dù sao thì không liên quan gì đến cậu đâu.”
“Đương nhiên có liên quan đến tớ rồi.”
Bùi Chiêu Dã khá tự nhiên mà khẳng định nói.
Đúng là đồ không biết xấu hổ!
Tôi xém thì bị giọng điệu đương nhiên này của cậu chọc cười.
Cậu đột nhiên mỉm cười thật tươi, nhẹ nhàng đưa tay lau đi những giọt nước mắt vẫn còn vương trên khóe mắt tôi.
Giây tiếp theo, cậu cúi người tựa cằm vào vai tôi.
Hơi nóng phả bên tai, một cảm giác ngứa ran ập vào tai tôi.
Giọng Bùi Chiêu Dã nghiêm túc, từng chữ một lọt vào trong tai tôi.
“Đồng Chân Chân, nếu cậu điền Bắc Đại là vì thích tớ, thế thì tớ đây muốn chịu trách nhiệm với cậu, nếu không phải…” Nói xong, cậu thoáng dừng lại, giọng điệu trở nên tùy ý hơn hẳn, “Nếu không phải, tớ đây, sẽ theo đuổi cậu.”
“Bùi Chiêu Dã thích Đồng Chân Chân, lâu lắm rồi.”
Trong tích tắc, hơi nóng trên mặt tôi “bốc” lên.
Đầu óc trì độn, lắp bắp nói: “Không phải, chính xác là có lợi gì cũng đều cho cậu chiếm?”
Nháy mắt nói ra lời này, tôi hận không thể thu nhỏ tại chỗ 108 lần, mặc sức tìm một cái cống nhảy vào, sau đó cùng với rác thải bị nước cuốn trôi, hướng ra biển, ra khỏi trái đất!
Nhưng sự quê độ của tôi lại làm Bùi Chiêu Dã cười đến chảy cả nước mắt.
“Không cho cười!”
Tôi cố tình gây sự nói.
Bùi Chiêu Dã lại ho nhẹ một tiếng, lập tức ngừng cười.
“Ngừng rồi.”
Tôi nhất thời càng thêm muốn hóa thành bọt biển mà biến mất, u oán nhìn cậu một cái.
“Tớ muốn đi tìm bạn tớ!”
Nói xong không chờ cậu đáp lại tôi đã quay người nhanh chân rời đi.
Phía sau xa xa truyền đến tiếng cười lười biếng của Bùi Chiêu Dã.
“Đồ ngốc, hướng ngược lại, rẽ trái. Còn có, không ai đuổi theo đâu, thế nên không cần chạy nước rút đâu hahaha.”
Tôi sờ lên khuôn mặt ngày càng nóng bừng của mình, buồn bực đi theo chỉ dẫn của cậu.
Bùi Chiêu Dã phiền ch3t mất, cái giọng oang oang của cậu đến người khác cũng nghe thấy đấy!
Chỉ là ngay vào lúc tôi rẽ vào góc cua.
Tôi vẫn nhịn không được mà lén nhìn lại đằng sau.
Trời xanh mây trắng, ánh nắng chói chang xuyên qua khe hở giữa những tán cây cao lớn, Bùi Chiêu Dã cứ lười biếng như vậy dựa nửa người vào thân cây nhìn tôi, đằng sau cậu là sân thể dục xanh mát, ánh nắng lốm đốm rơi trên bộ quân phục màu xanh, thế nhưng cũng không thể che giấu được sự dịu dàng trong vẻ ngỗ ngược của cậu.
Cảnh này, sau này được tôi nhớ như in rất lâu.
Lâu đến nỗi tôi và cậu đều đã bạc đầu.
Nhưng mỗi lần nhớ đến, niềm vui sướng thầm kín hiện lên trong lòng như ánh bình minh.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 9
Cầu Được Ước Thấy