Chương 2
Máy bay hạ cánh xuống sân bay Kiến Hưng vào cuối buổi chiều. Khi cửa khoang mở ra, luồng không khí mang theo hơi nóng và mùi nhiên liệu tràn vào hành lang nối máy bay. Thương Triệu bước giữa dòng hành khách, một tay kéo chiếc vali màu bạc, tay còn lại giữ áo khoác trên cánh tay. Cô mặc áo len mỏng màu kem, quần dài xám nhạt và giày da đế thấp. Trang phục đơn giản, sạch sẽ, không có bất kỳ món đồ trang sức nổi bật nào ngoài chiếc đồng hồ mặt trắng trên cổ tay.
Mái tóc đen dài được xoã phủ trên vai, vài sợi tóc rơi xuống hai bên gương mặt vì chuyến bay kéo dài. Làn da trắng, sống mũi nhỏ và hàng mi dài khiến đường nét của cô trông mềm mại, nhưng đôi mắt màu hổ phách lại giữ nguyên vẻ tỉnh táo, xa cách.
Cô không thể hiện sự háo hức của một người trở về quê nhà sau bốn năm. Dáng người mảnh mai đi qua đám đông với nhịp bước ổn định, giống như việc trở lại Kiến Hưng chỉ là một nhiệm vụ đã được ghi sẵn trong lịch làm việc.
Ngay khi điện thoại kết nối lại với mạng, màn hình hiện lên một tin nhắn mới từ cha cô.
“Con hãy ngoan ngoãn hoàn thành hôn ước. Về dự án Sentinel, ta sẽ hỗ trợ con một phần. Nếu không, con đừng mong ta tiếp tục rót tiền để con nghiên cứu. Con vốn là cô con gái hiểu chuyện, đừng làm ta thất vọng.”
Thương Triệu dừng lại gần cửa kính lớn nhìn xuống đường băng. Những chiếc xe chuyên dụng di chuyển dưới nắng chiều, ánh sáng phản chiếu trên lớp kính khiến gương mặt cô càng trở nên lạnh và sáng. Cô đọc tin nhắn hai lần vì muốn xác nhận cha mình đã dùng đúng thứ cô không thể từ bỏ để ép cô trở về.
Sentinel đã bước vào giai đoạn cần thay mới hệ thống cảm biến. Phòng nghiên cứu của cục cảnh sát có thể cung cấp nhân lực và dữ liệu nhưng kinh phí cho thiết bị lượng tử vẫn thiếu một khoảng lớn. Các đơn vị đầu tư bên ngoài đều yêu cầu quyền can thiệp vào kết quả nghiên cứu hoặc quyền khai thác công nghệ sau khi hoàn thiện. Gia tộc họ Thương là lựa chọn duy nhất có thể cấp vốn mà không buộc dự án phải chuyển sang mục đích thương mại.
Điều kiện đổi lại là cuộc hôn nhân với Hoắc Dạ Vũ.
Cô tắt màn hình, tiếp tục đi về phía khu vực lấy hành lý. Trên gương mặt không xuất hiện sự tức giận hay phản kháng. Chỉ có những ngón tay đang giữ điện thoại siết lại trong vài giây rồi trở về trạng thái bình thường.
Bốn năm trước, cô rời Kiến Hưng bằng lý do tiếp nhận công tác ở một phòng nghiên cứu khác. Sau đó là học vị tiến sĩ, chuyên án liên tỉnh, chương trình hợp tác quốc gia rồi giai đoạn thử nghiệm đầu tiên của Sentinel.
Mỗi lần hai gia đình nhắc đến hôn lễ, cô đều đưa ra một nguyên nhân hợp lý để trì hoãn. Không ai có thể trách một nhà nghiên cứu vì đang theo đuổi công việc quan trọng, cũng không ai dễ dàng ép một chuyên gia pháp y bỏ dở chuyên án để về tổ chức đám cưới.
Nhưng mọi lý do đều có thời hạn.
Bây giờ cha cô đã trực tiếp giữ lại nguồn tiền. Nếu tiếp tục từ chối, Sentinel sẽ phải dừng ở giai đoạn mô hình. Nhiều năm nghiên cứu, hàng nghìn mẫu thử và toàn bộ hệ thống dữ liệu hóa học mà cô xây dựng sẽ không thể bước vào thử nghiệm thực tế.
Thương Triệu hiểu rõ sự lựa chọn của mình từ lúc nhận lệnh điều chuyển về Kiến Hưng.
Cô cần hoàn thành hôn ước.
Ít nhất, cô phải khiến hai gia đình tin rằng mình đang nghiêm túc thực hiện nó.
Điện thoại rung lên lần nữa, trên màn hình hiện tên Hoắc Dạ Vũ.
Cô nhìn cuộc gọi vài giây rồi mới nhấn nghe.
“Em xuống rồi chứ, anh đang ở phía ngoài cửa đến quốc nội.” Giọng Hoắc Dạ Vũ truyền qua điện thoại rõ ràng và điềm tĩnh. “Em đã lấy hành lý chưa?”
“Rồi.”
“Anh nhìn thấy em rồi”
Thương Triệu ngẩng đầu, qua lớp người đang đứng chờ trước hàng rào, cô nhanh chóng nhận ra người đàn ông mặc áo sơ mi xanh sẫm. Hoắc Dạ Vũ cao hơn những người xung quanh gần nửa cái đầu, thân hình rộng vai khiến anh nổi bật ngay cả khi đứng yên. Chiếc quần âu màu đen được cắt may vừa vặn, gọng kính bạc phản chiếu ánh đèn từ trần nhà. Một tay anh cầm điện thoại, tay kia nâng lên ra hiệu về phía cô.
Thương Triệu kết thúc cuộc gọi rồi kéo vali đi tới.
Hoắc Dạ Vũ bước qua lối mở dành cho người đón khách. Khi đến gần, anh chủ động nhận lấy tay kéo vali nhưng không đụng vào bàn tay cô. Anh vẫn nhớ Thương Triệu không thích tiếp xúc bất ngờ, càng không thích người khác động vào đồ của mình khi chưa hỏi.
“Chuyến bay có thuận lợi không?” anh hỏi.
“Cảm ơn anh, không có vấn đề gì.”
“Em ăn gì chưa?”
“Tôi ăn rồi, trên máy bay có phục vụ.”
Hoắc Dạ Vũ nhìn cô qua lớp kính, bốn năm không thường xuyên gặp mặt dường như không khiến cô thay đổi nhiều. Gương mặt vẫn sạch sẽ đến mức gần như không có dấu vết trang điểm, đôi mắt hổ phách ít biểu lộ cảm xúc, mái tóc dài được giữ gọn gàng. Khi cô đứng giữa sân bay đông người, tiếng nói chuyện và tiếng bánh xe hành lý trộn lẫn vào nhau, khoảng không quanh cô vẫn tạo cảm giác tách biệt.
“Em gầy hơn trước.” Anh nói.
“Tôi vẫn vậy thôi.”
Hoắc Dạ Vũ im lặng một thoáng rồi đáp: “Vậy có lẽ vì lâu rồi anh không gặp em.”
Thương Triệu không tiếp lời, cô đi bên cạnh anh, ánh mắt hướng về phía cửa ra. Trên người cô còn lưu lại mùi giấy sách từ tài liệu đã đọc trên máy bay, lẫn với hương trà nhài và cồn sát khuẩn quen thuộc. Mùi hương sạch sẽ, lạnh, giống chính con người cô.
Bên ngoài sân bay, một chiếc sedan màu đen đã đợi sẵn. Tài xế bước xuống định nhận vali nhưng Hoắc Dạ Vũ ra hiệu không cần rồi tự mình đặt hành lý vào cốp xe.
Anh mở cửa ghế sau cho Thương Triệu. “Anh đã bảo người chuẩn bị căn hộ theo địa chỉ em gửi. Đồ dùng cá nhân và thiết bị cơ bản đã được chuyển vào từ sáng. Những thứ còn thiếu, em cứ nói với anh.”
“Không cần chuẩn bị thêm, nếu cần tôi sẽ tự mua.”
Cách xưng hô của cô khiến ánh mắt Hoắc Dạ Vũ dừng lại trên gương mặt cô. Hai người đã có hôn ước nhiều năm, nhưng Thương Triệu vẫn giữ khoảng cách như khi còn là bạn học cùng câu lạc bộ hóa học.
Anh không tỏ ra khó chịu. “Được, anh chỉ lo em vừa về đã phải xử lý quá nhiều việc.”
Thương Triệu ngồi vào xe, đặt túi xách bên cạnh rồi kéo dây an toàn. Hoắc Dạ Vũ đi vòng sang phía còn lại, ngồi cách cô một khoảng vừa đủ. Xe rời sân bay, nhập vào tuyến đường cao tốc dẫn về trung tâm Kiến Hưng.
Thành phố bên ngoài cửa kính đã thay đổi, những tòa nhà mới nối tiếp nhau xuất hiện, biển quảng cáo điện tử phủ kín các mặt tiền, đường tàu trên cao chạy song song với đại lộ. Thương Triệu nhìn cảnh vật lùi dần phía sau mà không có cảm giác thân thuộc. Bốn năm qua, cô chỉ trở về vào những dịp không thể từ chối và chưa từng ở lại quá ba ngày.
“Ngày mai em có phải đến cục cảnh sát không?” Hoắc Dạ Vũ hỏi.
“Tôi có”
“Sentinel cũng được chuyển về đây?”
“Phần thiết bị chính sẽ đến sau.”
“Anh đã đọc vài báo cáo công khai về dự án.” Anh quay sang nhìn cô. “Khả năng truy tìm nguồn gốc hóa chất bằng dấu vân tay phân tử rất đáng chú ý.”
Thương Triệu rời mắt khỏi cửa kính. “Cảm ơn anh, báo cáo đó chưa đủ đâu.”
“Anh biết.” Hoắc Dạ Vũ trả lời bằng giọng hòa nhã. “Anh chỉ muốn hiểu công việc của em.”
Cô nhìn anh thêm vài giây rồi quay đi, Hoắc Dạ Vũ vẫn giống như trong ký ức của cô: đúng mực, kiên nhẫn, chưa từng nổi nóng trước mặt người khác. Anh biết lúc nào nên hỏi, lúc nào nên dừng, luôn khiến sự quan tâm của mình nằm trong giới hạn không thể khiến người khác khó chịu.
“Cha mẹ anh muốn cuối tuần này hai nhà dùng bữa,” anh nói. “Chuyện hôn lễ chắc chắn sẽ được nhắc đến.”
“Tôi biết.”
“Em vừa trở về, nếu chưa muốn bàn ngay, anh có thể nói với họ chờ thêm.”
Thương Triệu đặt điện thoại lên đầu gối. Tin nhắn của cha vẫn nằm ở đó, như một điều kiện không cho phép cô tiếp tục lùi bước.
“Không cần.” Cô nói. “Hôn ước đã kéo dài đủ lâu rồi.”
Hoắc Dạ Vũ không giấu được sự chú ý trong ánh mắt. “Ý em là…”
“Có thể bắt đầu chuẩn bị.”
Khoang xe yên tĩnh trong vài giây, tiếng động cơ và âm thanh xe cộ bên ngoài trở nên rõ hơn.
Hoắc Dạ Vũ nhìn cô, vẻ bất ngờ nhanh chóng được thay bằng sự điềm đạm quen thuộc. “Anh không muốn em quyết định chỉ vì áp lực từ hai gia đình.”
“Đây là quyết định của tôi.”
“Em đã suy nghĩ kỹ chưa?”
“Rồi.”
Câu trả lời gọn đến mức không để lại chỗ cho việc tiếp tục dò hỏi. Hoắc Dạ Vũ chỉnh lại gọng kính, ánh mắt dừng trên khuôn mặt lạnh lùng của cô. Trong mắt người khác, biểu hiện ấy có thể được hiểu là sự cảm động của một người đàn ông đã chờ vị hôn thê nhiều năm.
“Anh sẽ không để em phải vội vàng,” anh nói. “Mọi việc sẽ được chuẩn bị theo ý em.”
Thương Triệu không đáp, cô nhìn thành phố Kiến Hưng đang hiện ra rõ dần trước mắt. Những tòa nhà kính phản chiếu ánh hoàng hôn, dòng xe nối dài dưới các nút giao, phía xa là khu trung tâm nghiên cứu nơi cô sẽ bắt đầu công việc vào sáng hôm sau.
Cô đã trở lại nơi mình cố tránh suốt bốn năm.
Trở lại với hôn ước chưa từng mong muốn, với người đàn ông cô không yêu và với những ký ức vẫn chưa được xử lý đến cùng.
Chiếc xe rời khỏi đường cao tốc, hướng về khu căn hộ nằm gần cục cảnh sát thành phố. Thương Triệu ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên chiếc túi đựng tài liệu. Gương mặt cô bình tĩnh, đôi mắt hổ phách phản chiếu những dải sáng lướt qua cửa kính.
Không ai nhìn vào cô lúc ấy có thể biết rằng, bên dưới vẻ ngoài lạnh lùng và sạch sẽ ấy, cô đã bắt đầu tính toán cái giá phải trả để giữ Sentinel tiếp tục tồn tại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận