Chương 1
Bữa tối của nhà họ Hoắc được dọn trong phòng ăn chính nằm ở phía đông biệt phủ. Căn phòng rộng đến mức chiếc bàn gỗ tử đàn dài gần sáu mét đặt giữa nhà vẫn không tạo cảm giác chật chội. Trên trần là bộ đèn pha lê cổ được mang về từ châu Âu, ánh đèn vàng phủ xuống mặt bàn đã được đánh bóng đến mức phản chiếu rõ từng chiếc đĩa sứ men ngọc.
Dọc theo bức tường phía sau là tủ trưng bày những bộ đồ ăn cổ, bình gốm, kỷ vật quân sự và các bằng sáng chế đầu tiên của tập đoàn Ứng Vĩ.
Bên trong, người giúp việc đi lại gần như không phát ra tiếng động, nhà họ Hoắc không cần dùng vàng bạc phủ lên để chứng minh sự giàu có. Sự lâu đời của gia tộc hiện diện trong từng món đồ được giữ gìn qua nhiều thế hệ.
Hoắc Dạ Vũ ngồi bên phải cha mình, chiếc áo sơ mi trắng vừa vặn với thân hình cao lớn, phần vai rộng khiến chiếc lưng ghế phía sau dường như nhỏ đi. Xắn tay áo đến cổ tay để lộ chiếc đồng hồ cơ mặt bạc được thiết kế riêng cho người thừa kế nhà họ Hoắc. Gọng kính bạc nằm ngay ngắn trên sống mũi cao làm đường nét gương mặt trở nên điềm đạm và có phần trí thức.
Dưới ánh đèn, khuôn mặt anh mang vẻ sáng sủa, đường hàm rõ ràng, mái tóc được chải gọn nhưng không cứng nhắc. Với chiều cao hơn một mét tám lăm và dáng người cân đối, Hoắc Dạ Vũ luôn khiến người khác chú ý ngay cả khi chỉ ngồi yên. Tuy nhiên, điều khiến những người lớn trong nhà hài lòng nhất là cách anh luôn đúng mực, chưa từng để cảm xúc phá vỡ phép tắc trên bàn ăn.
Hoắc phu nhân đặt thìa canh xuống, lấy khăn lau tay rồi nhìn sang con trai. “Bên nhà họ Thương đã báo tin, cuối tuần này Thương Triệu sẽ về Kiến Hưng. Cha con bé đã sắp xếp để nó nhận công tác ở cục cảnh sát thành phố, lần này xem ra không định cho nó tiếp tục chạy sang nơi khác nữa.”
Động tác gắp thức ăn của Hoắc Dạ Vũ dừng lại trong chốc lát. Anh ngẩng đầu, ánh mắt sau lớp kính có thêm sự chú ý.
“Cô ấy đã định ngày về chưa ạ?” anh hỏi.
“Chiều thứ bảy.” Hoắc phu nhân nhìn vẻ mặt con trai, giọng nói cũng trở nên vui hơn. “Hai đứa đã kéo dài đến từng này tuổi rồi. Trước đây con bé nói phải học tiến sĩ, sau đó lại nói dự án đang trong giai đoạn quan trọng, rồi chuyển công tác sang thành phố khác. Bây giờ nó đã trở về, chuyện hôn lễ cũng nên được chuẩn bị. Mẹ đã bảo người xem lại danh sách khách mời từ lần trước. Khách sạn, lễ phục, trang sức đều có thể thu xếp nhanh.”
Hoắc Dạ Vũ không đáp ngay, anh đặt đôi đũa xuống cạnh bát, giữ khoảng cách ngay ngắn như thói quen nhiều năm. Khi nhắc đến Thương Triệu, vẻ điềm tĩnh trên gương mặt anh không mất đi nhưng ánh mắt trở nên chăm chú hơn.
“Con sẽ liên hệ với Thương Triệu sau khi cô ấy về,” anh nói. “Cô ấy vừa chuyển công tác, còn phải tiếp nhận phòng nghiên cứu và sắp xếp dự án Sentinel. Thành phố Kiến Hưng cũng đã thay đổi nhiều trong những năm cô ấy đi xa. Con muốn cho cô ấy thời gian ổn định trước rồi mới bàn đến hôn lễ. Nếu vừa xuống máy bay đã bị cả hai gia đình hỏi ngày cưới, cô ấy sẽ thấy áp lực.”
Hoắc phu nhân nhìn con trai trong mắt lộ ra sự hài lòng. “Con lúc nào cũng nghĩ cho nó.”
Hoắc Dạ Vũ hơi cúi đầu. “Cô ấy yêu công việc lại không thích những chuyện quá ồn ào. Hôn lễ là việc của cả đời, con không muốn cô ấy miễn cưỡng đồng ý chỉ vì cha mẹ hai bên đã chuẩn bị sẵn.”
Anh nhớ rõ Thương Triệu không thích tiệc đông người, không dùng nước hoa nồng và luôn khó chịu khi người khác tự ý chạm vào đồ dùng trên bàn làm việc. Trước mặt gia đình, sự hiểu biết đó trở thành bằng chứng cho một tình cảm đã kéo dài nhiều năm.
Hoắc lão gia ngồi ở vị trí chính giữa bàn, ông đã ngoài sáu mươi nhưng lưng vẫn thẳng, mái tóc điểm bạc được chải gọn về phía sau. Chiếc áo kiểu Trung Sơn màu đen khiến ông trông nghiêm nghị hơn. Ông không vội lên tiếng, chờ người giúp việc rót thêm trà rồi mới nhìn con trai.
“Cho nó thời gian là đúng nhưng con cũng đừng chiều theo mọi lý do của nó.” Ông nâng chén trà, giọng nói trầm và chắc. “Con bé đã tránh chuyện này nhiều năm, hết học hành đến công việc, hết công việc đến nghiên cứu. Bây giờ lão Thương phải dùng cả dự án Sentinel mới ép được nó trở về, đủ thấy nó vẫn muốn trốn.”
Hoắc Dạ Vũ giữ nguyên thái độ. “Có thể cô ấy chỉ chưa quen với việc phải thay đổi kế hoạch.”
“Thương Triệu không phải đứa cứng đầu vô lý.” Hoắc lão gia nhìn anh. “Nó chỉ quá tập trung vào nghiên cứu, gặp chuyện riêng tư thì luôn tìm cách trì hoãn. Con là đàn ông, lại là người chủ động đề nghị hôn ước từ đầu, chuyện này con phải biết cách lo liệu. Đừng để người ngoài nhìn vào rồi cho rằng nhà họ Hoắc giữ một hôn ước suốt nhiều năm mà không có kết quả.”
“Con hiểu.” Hoắc Dạ Vũ đáp. “Con sẽ nói chuyện với cô ấy nhưng sẽ không thúc ép. Thương Triệu không thích bị người khác quyết định thay. Càng dồn cô ấy, cô ấy càng tập trung vào công việc để tránh né. Để con tự thu xếp sẽ tốt hơn.”
Hoắc lão gia quan sát con trai vài giây rồi gật đầu. Ông luôn tin Hoắc Dạ Vũ biết tiến biết lùi. Từ nhỏ đến lớn, người con trai này chưa từng khiến gia đình phải khó xử. Thành tích học tập đứng đầu, lấy bằng tiến sĩ sớm, bước vào tập đoàn từ vị trí nghiên cứu viên rồi lần lượt tiếp quản các bộ phận quan trọng.
Ngay cả hôn ước với nhà họ Thương cũng do anh chủ động đề nghị bằng thái độ nghiêm túc, không hề có những chuyện tình ái gây tai tiếng như nhiều người thừa kế khác.
Hoắc phu nhân gắp một miếng cá vào bát con trai. “Ngày Thương Triệu về, con nên ra sân bay đón nó.”
“Con sẽ sắp xếp.”
“Đừng chỉ cử trợ lý.”
“Con sẽ tự đi.”
Câu trả lời không hề do dự, Hoắc phu nhân mỉm cười, dường như đã hình dung ra cảnh hai người đứng cạnh nhau. Một người là người thừa kế của tập đoàn hóa học lớn nhất châu Á, một người là thiên tài hóa học pháp y của Gia tộc nhà họ Thương. Trong mắt giới thượng lưu Kiến Hưng, đây là cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối.
Hoắc lão gia đang định chuyển sang chuyện khác thì ánh mắt ông dừng lại ở chiếc ghế trống phía đối diện. Vị trí ấy vốn dành cho Hoắc Dạ Du, bộ bát đũa không được đặt ra chứng tỏ quản gia đã biết trước cô sẽ không trở về ăn tối.
Vẻ mặt ông lập tức trầm xuống. “Nói đến cứng đầu, trong nhà này còn ai vượt được Dạ Du?”
Hoắc phu nhân thở ra. “Hôm qua tôi gọi điện, nó không nghe. Trợ lý của nó nói đã ba ngày không đến công ty. Hỏi đang ở đâu cũng không ai biết.”
“Con bé hai mươi tám tuổi rồi, không phải mười tám.” Hoắc lão gia đặt chén trà xuống bàn. Đáy chén chạm mặt gỗ phát ra tiếng khô gọn. “Học hóa học ở nước ngoài về, bằng cấp không thiếu, đầu óc cũng không kém ai vậy mà cả ngày chỉ biết đi đây đi đó. Ứng Vĩ có bao nhiêu phòng nghiên cứu, bao nhiêu dự án đang cần người, nó không chịu vào làm. Anh trai một mình quản lý cả tập đoàn, nó không biết về hỗ trợ thì thôi, đến tung tích cũng không cho người nhà biết.”
Hoắc Dạ Vũ cầm thìa múc phần canh còn nóng vào bát của mẹ trước rồi mới lên tiếng. “Cứ để Dạ Du chơi thêm một thời gian đi ạ. Em ấy không thích bị giữ trong khuôn phép. Ép em vào công ty lúc này cũng chưa chắc có ích.”
“Nó còn muốn chơi đến bao giờ?”
“Em ấy mới hai mươi tám tuổi.”
“Hai mươi tám còn nhỏ sao?” Hoắc lão gia nhìn thẳng con trai. “Bằng tuổi nó, con đã phụ trách ba trung tâm nghiên cứu, hoàn thành việc sáp nhập hai công ty vật liệu và bắt đầu ngồi trong hội đồng quản trị.”
“Con và em ấy không giống nhau.” Hoắc Dạ Vũ đáp, giọng nói vẫn ôn hòa. “Con thích công việc ở tập đoàn, còn Dạ Du thích tự do. Công ty hiện tại con vẫn có thể lo được, khi nào em ấy tìm được điều thật sự muốn làm, tự khắc em ấy sẽ trở về.”
Hoắc phu nhân nói xen vào: “Con đừng lúc nào cũng bảo vệ nó, chính vì có con đứng ra giải quyết mọi chuyện nên nó mới không chịu trưởng thành.”
Hoắc Dạ Vũ nhìn sang chiếc ghế trống, ánh mắt giống một người anh đã quá quen với việc thu dọn những rắc rối do em gái để lại. “Dạ Du không phải người không biết suy nghĩ. Em ấy chỉ không thích giải thích với người khác. Cha mẹ đừng quá lo, việc của công ty con có thể đảm đương một mình, không cần kéo em ấy về chỉ để ngồi vào một vị trí mà em ấy không muốn.”
Hoắc lão gia cau mày. “Con lúc nào cũng thế, luôn nhường em.”
“Con là anh trai.” Hoắc Dạ Vũ trả lời. “Nhường em một chút cũng không có gì.”
Trong căn phòng ăn rộng lớn, câu nói ấy khiến không khí dịu xuống. Hoắc phu nhân nhìn con trai bằng ánh mắt vừa thương vừa tự hào. Hoắc lão gia dù vẫn không hài lòng với con gái út cũng không tiếp tục trách mắng. Trong mắt họ, Hoắc Dạ Vũ là người con trưởng thành nhất của gia đình, có năng lực, biết gánh vác, đối với em gái bao dung, đối với vị hôn thê kiên nhẫn. Dường như mọi phẩm chất tốt đẹp mà một người thừa kế cần có đều tập trung trên người anh.
Người giúp việc bước đến thay trà, Hoắc Dạ Vũ đưa tay tháo kính, dùng khăn lau đi một dấu hơi nước trên tròng rồi đeo lại. Thương Triệu chưa trở về nhưng tin cô sắp có mặt tại Kiến Hưng đã khiến bàn cờ vốn yên lặng nhiều năm bắt đầu chuyển động.
Anh đưa mắt về phía khu vườn ngoài cửa sổ, dưới ánh đèn, mặt hồ phẳng lặng không một gợn sóng. Trên gương mặt anh vẫn là vẻ điềm đạm của người đàn ông sẵn sàng chờ đợi vị hôn thê thêm bao lâu cũng được.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận