Chương 5
Bên trong căn nhà, Chu Dật nâng cốc nước lên. Động tác chậm chạp nhưng không run, cô uống một ngụm rồi đặt cốc về đúng vị trí cũ sau đó tiếp tục nhìn ra cửa sổ. Gương mặt gần như không có phản ứng, chỉ khi một chiếc lá từ giàn cây rơi xuống sân, mắt cô mới chớp một lần.
Thương Triệu nhìn người bạn từng cùng mình thức trắng trong phòng thí nghiệm của trường, từng chia đôi một chiếc bánh vào những ngày cuối tháng, từng hứa sau này sẽ cùng thi vào ngành hóa học pháp y. Chu Dật khi đó luôn nói nhiều hơn cô, thích các phản ứng tạo màu và có thể nhận biết hàng chục loại thuốc thử chỉ bằng mùi.
Người ngồi sau cửa sổ lúc này vẫn là Chu Dật nhưng phần sinh khí mà cô từng biết đã bị giữ lại ở một năm rất xa.
Thương Triệu đưa tay về phía cánh cổng.
Đầu ngón tay còn cách thanh sắt vài centimet thì dừng lại.
Cô hình dung ra cảnh Chu Dật mở cửa, nhìn thấy cô rồi lập tức đóng lại. Cũng có thể Chu Dật sẽ đứng yên, không tức giận, không chất vấn, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo để cho cô biết sự xuất hiện này là không cần thiết.
Thương Triệu có thể đối diện với những hiện trường đầy máu, có thể làm việc cạnh thi thể nhiều giờ mà không thay đổi sắc mặt. Cô từng tranh luận với chuyên gia cấp cao, từng trực tiếp bác bỏ kết luận của cả một tổ điều tra khi nhận thấy dữ liệu không khớp.
Nhưng cô không đủ can đảm nhấn chuông cửa nhà Chu Dật.
Bàn tay đang đưa ra chậm rãi hạ xuống. Trên gương mặt cô không xuất hiện biểu cảm rõ ràng, chỉ có ánh mắt trở nên nặng nề hơn. Hàng mi dài che đi phần ánh sáng trong đôi mắt hổ phách khiến vẻ lạnh lùng thường ngày pha thêm cảm giác mệt mỏi.
“Xin lỗi.”
Hai chữ thoát ra khỏi miệng, nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy.
Chu Dật vẫn ngồi phía trong, hoàn toàn không biết người bạn cũ đang đứng cách mình một cánh cổng.
Một tiếng động cơ bất ngờ vang lên từ đầu ngõ.
Thương Triệu quay đầu, âm thanh ấy khác hẳn những chiếc xe gia đình phù hợp với khu dân cư này. Tiếng máy trầm, gọn, mỗi khi giảm tốc vẫn giữ được độ rung mạnh mẽ. Một chiếc xe thể thao màu đỏ xuất hiện sau hàng cây, phần thân thấp, đường nét sắc, lớp sơn phản chiếu ánh chiều thành những dải sáng nổi bật.
Chiếc xe chạy chậm khi đến gần căn nhà của Chu Dật.
Thương Triệu nhận ra nó không phải xe của người đi ngang.
Cô lùi lại theo phản xạ, phía đối diện có một bức tường thấp nối với nhà bên cạnh, bên trên phủ đầy dây thường xuân. Cô nhanh chóng bước vào khoảng khuất sau bức tường, đứng sát vào phần bóng tối giữa hai căn nhà.
Chiếc xe đỏ dừng ngay trước cổng.
Động cơ tắt. Trong con ngõ yên tĩnh, tiếng khóa cửa xe vang lên rõ ràng.
Thương Triệu đứng sau tường chỉ có thể nhìn thấy một phần đầu xe và bóng người phản chiếu trên kính cửa sổ của căn nhà. Cửa xe mở ra, một đôi giày cổ thấp màu đen bước xuống đường. Người vừa đến có vóc dáng cao, mặc quần dài tối màu và áo khoác rộng. Trên cổ tay là một sợi dây màu bạc ló ra khi người đó cúi xuống lấy đồ từ ghế phụ.
Một túi thực phẩm.
Một hộp đựng thuốc.
Vài cành hoa màu trắng được bọc bằng giấy nâu.
Người đó đóng cửa xe rồi đi về phía cổng với bước chân quen thuộc, không cần nhìn số nhà cũng biết chính xác vị trí chìa khóa dự phòng được giấu dưới chậu cây bên phải.
Thương Triệu nhìn động tác ấy, ánh mắt thay đổi.
Người này không chỉ thỉnh thoảng ghé qua.
Cô ấy biết mọi thứ trong căn nhà.
Chiếc xe màu đỏ có kiểu dáng nổi bật đến mức không phù hợp với con ngõ cũ kỹ nhưng lại được đỗ gọn sát tường, tránh chắn lối đi của hàng xóm. Trên kính xe treo một món đồ trang trí nhỏ hình phân tử hóa học. Thương Triệu đã từng nhìn thấy một món tương tự nhiều năm trước, trong phòng thực hành của trường trung học.
Cô không nhìn được gương mặt người vừa đến. Một phần vì bức tường che khuất, phần khác vì người đó đội mũ và quay lưng về phía cô. Dù vậy, chiều cao, dáng đi và chiếc xe đỏ vẫn tạo nên một cảm giác quen thuộc khó bỏ qua, ngờ ngợ những không chắc chắn.
Cánh cổng mở ra.
Người phụ nữ mang đồ bước vào sân rồi cúi xuống kiểm tra chậu cây gần hiên. Cô đặt túi thực phẩm lên ghế, lấy kéo cắt bỏ một cành đã khô, sau đó mới tiến đến cửa chính.
Không bấm chuông.
Cô dùng chìa khóa mở cửa.
Thương Triệu siết quai túi trong tay, người có thể tự do ra vào nhà Chu Dật, chuẩn bị thuốc, thức ăn và chăm sóc từng chậu cây chắc chắn đã ở bên cô ấy trong thời gian dài. Nhưng suốt những năm qua cô hoàn toàn không biết tới người này, qua tin thức theo dõi cô chỉ biết duy nhất rằng Chu Dật mắc trầm cảm tuy nhiên vẫn được chăm sóc tốt.
Cửa chính vừa mở, Chu Dật bên trong lập tức quay đầu.
Đó là phản ứng rõ ràng nhất của cô từ khi Thương Triệu đứng quan sát. Ánh mắt vốn trống rỗng có thêm một điểm tập trung, tư thế bớt cứng nhắc hơn. Người phụ nữ bước vào, đặt túi đồ xuống rồi cúi người nói gì đó.
Chu Dật không trả lời ngay.
Một lúc sau, cô đưa tay chỉ về phía chiếc cốc trên bàn. Người phụ nữ cầm cốc lên, kiểm tra lượng nước còn lại rồi đi về phía bếp. Động tác tự nhiên như đã lặp lại hàng trăm lần.
Thương Triệu không tiếp tục đứng đó.
Sự xuất hiện của chiếc xe đỏ khiến cô nhận ra Chu Dật đã có người chăm sóc, ít nhất người đó được phép bước qua cánh cửa mà cô không thể chạm tới. Cảm giác yên tâm chỉ tồn tại trong thời gian ngắn sau đó bị thay thế bằng một câu hỏi khác.
Người phụ nữ ấy là ai?
Thương Triệu rời khỏi bức tường, đi ngược về phía đầu ngõ. Cô bước nhanh nhưng không tạo tiếng động lớn, tránh để bóng mình xuất hiện trước cửa sổ. Khi đi ngang qua phần đuôi chiếc xe đỏ, cô liếc nhìn biểu tượng kim loại nhỏ gắn bên cạnh biển số.
Một ký hiệu hóa học được thiết kế cách điệu.
Dưới ký hiệu đó là hai chữ cái viết hoa: H.D
Thương Triệu đã đi qua vài bước mới chậm lại, trong đầu cô hiện lên một cái tên, nhưng cô không quay về xác nhận.
Thương Triệu tiếp tục đi về đường Châu Sa. Gương mặt cô đã trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày nhưng bước chân không còn đều như lúc đến.
Cô trở về Kiến Hưng chưa đầy hai giờ, người đầu tiên cô muốn gặp là Chu Dật.
Nhưng người được bước vào căn nhà ấy trước cô lại có thể là Hoắc Dạ Du.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận