Chương 4
Con ngõ Thương Triệu bước vào yên tĩnh hơn hẳn con đường Châu Sa phía ngoài. Hai bên là những căn nhà thấp đã tồn tại nhiều năm, tường phủ màu nắng cũ, trước cửa trồng các chậu hoa nhỏ. Mặt đường lát đá sạch sẽ, chỉ đủ rộng cho một chiếc ô tô đi qua. Càng đi sâu, tiếng động cơ và tiếng người phía sau càng nhỏ dần, thay vào đó là tiếng lá cây va vào nhau trên những ban công thấp.
Thương Triệu dừng trước một căn nhà nằm gần cuối ngõ.
Ngôi nhà chỉ có hai tầng, không rộng, cũng không quá chặt hẹp. Tường ngoài được sơn màu trắng ngà, một giàn cây leo phủ từ hàng rào lên đến ban công tầng hai. Lá cây xanh dày xen giữa là những chùm hoa nhỏ màu tím. Trước hiên đặt một chiếc ghế gỗ, vài chậu cây thảo mộc và một đôi dép đi trong nhà được xếp thẳng hàng sát cửa.
Mọi thứ đều được chăm sóc cẩn thận.
Cánh cổng sắt không bám bụi, hộp thư không có thư quảng cáo tồn đọng. Cây cối được cắt tỉa đúng lúc, những cành khô đã được dọn sạch khỏi lối đi. Một túi rác buộc kín đặt cạnh cổng, bên trên ghi giờ thu gom bằng nét bút rõ ràng. Ngôi nhà không giống nơi ở của một người đã mất hứng thú với cuộc sống suốt nhiều năm.
Bởi… có một người vẫn thường xuyên đến đây chăm sóc.
Người đó đã thay bóng đèn ngoài hiên, sửa phần sơn bong trên khung cửa sổ, tưới cây và giữ cho căn nhà không rơi vào cảnh lạnh lẽo. Thậm chí tấm rèm vải màu xanh phía trong cũng được giặt sạch còn lưu lại nếp gấp ngay ngắn.
Thương Triệu đứng bên ngoài hàng rào, bàn tay đặt trên quai túi. Cô đã biết địa chỉ này từ lâu nhưng đây là lần đầu tiên tìm đến.
Chỉ cần đẩy cánh cổng trước mặt, đi qua khoảng sân chưa đầy mười bước rồi nhấn chuông, cô có thể gặp lại người bạn thân nhất của mình sau nhiều năm. Khoảng cách ngắn đến mức cô nhìn thấy rõ chiếc chuông đồng nhỏ treo bên cạnh cửa nhưng đôi chân vẫn không tiến lên.
Qua khung cửa sổ tầng một, cô nhìn thấy Chu Dật.
Chu Dật ngồi trên chiếc ghế đơn cạnh cửa sổ, trên người mặc áo thun mỏng màu xanh xám và quần dài tối màu. Mái tóc được cắt ngang vai, chải gọn sau tai. Gương mặt cô gầy hơn thời còn đi học nhưng không tiều tụy như Thương Triệu từng tưởng tượng. Làn da có màu sắc khỏe mạnh, quần áo sạch sẽ. Trên bàn cạnh ghế là một cốc nước ấm, một hộp thuốc chia theo ngày và đĩa hoa quả đã gọt sẵn.
Dường như Chu Dật vừa tắm xong, phần tóc gần gáy còn hơi ẩm, trên vai phủ một chiếc khăn mỏng. Cô ấy không làm gì, chỉ ngồi nhìn qua cửa sổ. Ánh mắt không tập trung vào cây cối ngoài sân, cũng không dừng ở một điểm cụ thể. Cả người cô giữ nguyên tư thế quá lâu, giống như thời gian trong căn phòng đã ngừng trôi.
Thương Triệu đứng chếch phía sau giàn cây, nơi bóng lá có thể che đi phần lớn cơ thể. Từ góc đó, cô nhìn thấy bạn mình nhưng Chu Dật không thể phát hiện ra cô.
Bốn năm xa Kiến Hưng, cô từng tự thuyết phục rằng khoảng cách là điều cần thiết. Chu Dật không muốn gặp cô, mỗi lần cô gọi điện, số máy đều bị chặn. Thư gửi đến không được mở, những món quà vào ngày sinh nhật đều bị trả lại nguyên vẹn. Sau vài lần cố gắng, Thương Triệu không tiếp tục xuất hiện trước mặt Chu Dật nữa.
Cô cho rằng mình đang tôn trọng quyết định của bạn.
Chỉ đến lúc đứng trước căn nhà này, cô mới hiểu đó cũng là một cách trốn tránh.
Nếu thật sự muốn gặp, cô đã có thể về sớm hơn. Nếu thật sự muốn xin lỗi, cô đã không dùng công việc, chuyên án và dự án Sentinel để che lấp sự hèn nhát của mình suốt nhiều năm.
Ngày Chu Tử mất và được đưa ra khỏi doanh trại, Thương Triệu là người đầu tiên trong nhóm chuyên môn tiếp xúc với hồ sơ. Cô vẫn nhớ những chỉ số bất thường trong máu, những dấu vết cho thấy cơ thể cậu đã tiếp nhận một hoạt chất không thuộc danh mục thuốc điều trị thông thường. Cô đã lấy mẫu, làm xét nghiệm, kiểm tra hàng chục khả năng nhưng không tìm được chất gốc.
Hoạt chất ấy phân hủy quá nhanh.
Những sản phẩm còn sót lại trong cơ thể không đủ để xác định độc chất, càng không thể chứng minh có người cố tình đầu độc. Mọi suy luận của cô đều thiếu mắt xích cuối cùng. Khi không có vật chứng, kết luận của cơ quan điều tra chỉ có thể dựa vào số thuốc tìm thấy trong phòng Chu Tử và lời khai của những người có mặt.
Tự sát bằng thuốc.
Bốn chữ đó đã cắt đứt tình bạn giữa cô và Chu Dật.
Thương Triệu không quên ánh mắt Chu Dật nhìn mình khi bản kết luận được công bố. Không có tiếng khóc, cũng không có lời trách móc dài dòng. Chu Dật chỉ hỏi cô một câu: “Cậu cũng tin Tiểu Tử tự sát sao?, em trai tôi, nó là đứa thế nào cậu biết chứ?”
Khi ấy Thương Triệu đã trả lời theo đúng nguyên tắc nghề nghiệp: “Tớ không tin nhưng hiện tại không có chứng cứ để bác bỏ kết luận.”
Cô nói đúng.
Nhưng sự đúng đắn đó không cứu được Chu Tử, cũng không giữ được Chu Dật.
Từ ngày ấy, Chu Dật không gặp lại cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận