Chương 9
Nĩa hoa quả trong tay Dạ Du dừng lại. Cô nhìn Thương Triệu từ mái tóc đen dài đến chiếc váy màu xanh sương, rồi trở lại khuôn mặt lạnh lùng đã nhiều năm không gặp. Sự quan sát chỉ diễn ra trong vài giây. Sau đó, cô đặt đĩa hoa quả vào tay quản gia, đứng thẳng người.
“Chị Thương Triệu?”
Giọng nói của Dạ Du hơi trầm, cách phát âm từng chữ rõ ràng. Âm cuối mang theo chút lười biếng tự nhiên nhưng không tạo cảm giác cẩu thả.
Thương Triệu giữ mắt trên gương mặt cô. “Lâu rồi không gặp.”
“Đúng là lâu thật.” Dạ Du nhìn cô thêm một lúc. “Em suýt không nhận ra.”
Hoắc Dạ Vũ đứng bên cạnh lên tiếng: “Mới vài năm mà em đã quên người rồi sao?”
“Em đâu có trí nhớ tốt như hai tiến sĩ nhà mình.” Dạ Du nhấc tay chỉ vào mái tóc của bản thân. “Với lại em thay đổi thế này, chị ấy nhận ra em mới đáng ngạc nhiên.”
“Em đứng từ ngoài cổng đã có thể khiến người khác nhận ra.” Dạ Vũ đáp. “Không cần nhìn mặt, nghe tiếng em cũng đủ.”
“Anh đang khen hay chê em?”
“Nhắc em vào nhà trước khi ăn hết đĩa hoa quả.”
Dạ Du quay sang quản gia, định lấy lại một miếng nhưng ông đã nhanh chóng mang đĩa đi. Cô nhìn theo với vẻ tiếc nuối rồi bước vào trong.
Dạ Vũ lắc đầu nhưng ánh mắt dành cho em gái không có ý trách móc. Anh đưa tay ra hiệu mời Thương Triệu vào, đồng thời đi chậm hơn để phù hợp với bước chân của cô.
Phòng khách đã sáng đèn, các món đồ gỗ cổ, tranh thủy mặc và tủ trưng bày kỷ vật gia đình vẫn nằm ở những vị trí Thương Triệu từng nhớ. Mọi thứ được chăm sóc kỹ, không có cảm giác phô trương, chỉ khiến người ta nhận ra căn nhà đã được nhiều thế hệ cùng gìn giữ.
Hoắc Dạ Thành và vợ đứng dậy đón cô. Hoắc phu nhân nắm lấy tay Thương Triệu, nhìn cô từ đầu đến chân rồi vui vẻ nói: “Cuối cùng con cũng chịu trở về. Mấy năm không gặp, con càng ngày càng xinh đẹp.”
“Cháu chào hai bác.” Thương Triệu cúi đầu đúng mực. “Lâu rồi cháu không đến thăm, mong hai bác thông cảm.”
“Con bận công việc quan trọng, ai trách con được.” Hoắc phu nhân kéo cô ngồi xuống ghế. “Dạ Vũ vẫn thường nhắc đến con, mỗi lần hai bác hỏi chuyện cưới xin, nó đều nói con đang có dự án, không được làm con phân tâm.”
Dạ Du đi ngang qua phía sau, nghe thấy liền nói: “Anh con đúng là người chồng mẫu mực từ khi còn chưa cưới.”
Dạ Vũ nhìn em gái. “Em không nói vài câu sẽ khó chịu sao?”
“Có.”
Hoắc phu nhân bật cười. “Con bé này vừa về nhà đã khiến người ta đau đầu.”
Dạ Du thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đơn, tiện tay cầm một quả nho trên bàn. Dạ Vũ không trách thêm, chỉ kéo đĩa hoa quả sang xa cô một chút.
“Sắp ăn tối rồi đó.”
“Em ăn một quả.”
“Em vừa ăn cả đĩa ngoài cửa đó.”
“Đĩa ngoài cửa tính là bữa ngoài trời, không liên quan bữa trong nhà.”
Hoắc Dạ Thành cau mày định lên tiếng nhưng Hoắc phu nhân đã cười trước. Không khí trong phòng khách vì vài câu đối đáp ấy mà trở nên thoải mái hơn.
Thương Triệu ngồi giữa họ, không tham gia nhiều nhưng vẫn lặng lẽ quan sát. Đây là kiểu trò chuyện gần như không xuất hiện trong gia đình cô.
Nhà họ Thương nhiều đời phục vụ trong quân đội và các cơ quan điều tra. Ngay cả ở nhà, giờ giấc ăn uống cũng được tuân thủ nghiêm ngặt. Trên bàn cơm hiếm khi có chuyện không liên quan đến công việc, học tập hoặc những điểm cần sửa đổi. Cha cô thường hỏi kết quả, tiến độ và kế hoạch tiếp theo. Mẹ cô quan tâm bằng cách nhắc cô giữ sức khỏe nhưng lời nhắc luôn đi kèm một lịch trình đã được sắp xếp.
Từ nhỏ, Thương Triệu đã quen với việc không nói những chuyện không cần thiết. Cô học hành, thi cử, bước vào trường cảnh sát rồi tiếp tục theo học chuyên ngành hóa học pháp y. Mục tiêu của cô luôn rõ ràng: đạt thành tích cao nhất, trở thành người đủ năng lực kế thừa trách nhiệm của gia tộc.
Sau khi hoàn thành chương trình thạc sĩ, cô vào viện hóa học pháp y, phụ trách phân tích chất độc, nhận diện dấu vết hóa học và tham gia các chuyên án đặc biệt. Trong quá trình làm tiến sĩ, cô trực tiếp hỗ trợ nhiều vụ án liên quan đến độc chất tổng hợp, hóa chất công nghiệp và những hợp chất không có trong cơ sở dữ liệu thông thường.
Sau khi nhận bằng tiến sĩ, cô trở thành một trong những nhà nghiên cứu trẻ tuổi nhất được trao bằng khen nhờ các thành tựu hỗ trợ điều tra và phá án. Những công trình ấy cũng đặt nền móng cho dự án Sentinel hiện tại.
Bữa tối được dọn trong phòng ăn chính. Bên ngoài cửa kính mưa rơi dày trên mặt hồ trong khuôn viên. Bên trong, ánh đèn phủ xuống chiếc bàn dài, các món ăn nóng được đưa lên lần lượt. Hoắc Dạ Vũ kéo ghế cho Thương Triệu, chờ cô ngồi xuống rồi mới về chỗ của mình.
Anh nhớ cô không ăn nhiều đồ cay nên chủ động đổi vị trí hai món ăn. Khi người giúp việc định rót rượu, anh lên tiếng: “Cho cô ấy trà nhài.”
Thương Triệu nhìn anh. “Anh vẫn nhớ sao?”
“Em chưa từng thích rượu trong bữa ăn.” Dạ Vũ đáp. “Trà nhài cũng đã chuẩn bị sẵn từ chiều.”
Hoắc phu nhân nghe thấy liền vui vẻ nói: “Nó nhớ mọi thói quen của con, trong nhà này có khi nó còn không biết mẹ thích uống trà gì.”
“Trà phổ nhĩ.” Dạ Vũ trả lời ngay.
“Con cứ phải làm mẹ mất cơ hội chê con sao?”
Cả bàn bật cười, ngay cả Thương Triệu cũng nở một nụ cười lịch sự. Biểu cảm chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn nhưng vẫn khiến đường nét lạnh lùng trên khuôn mặt cô dịu đi.
Hoắc Dạ Thành hỏi về những năm cô làm việc ở Thẩm Châu. “Môi trường bên đó có phù hợp với cháu không?”
“Khá tốt ạ, phòng thí nghiệm được đầu tư đầy đủ, số lượng vụ án liên quan đến hóa chất cũng nhiều hơn Kiến Hưng. Cháu có cơ hội tiếp xúc với nhiều mẫu độc chất hiếm.”
“Ta có đọc báo cáo về vụ rò rỉ hóa chất ở cảng phía đông.” Ông nói. “Cháu là người xác định chất xúc tác gây phản ứng dây chuyền phải không?”
“Cháu chỉ phụ trách phân tích mẫu. Công việc xử lý hiện trường là của cả đội.”
“Không cần khiêm tốn.” Hoắc phu nhân nói. “Dạ Vũ đã cho hai bác xem bài viết về cháu. Nếu không tìm được dấu vết trong mẫu đất, họ còn mất thêm nhiều thời gian mới xác định được nguồn rò rỉ.”
Dạ Vũ đặt một phần cá đã gỡ xương vào đĩa của Thương Triệu. “Em ấy không thích nhận công lao về mình, trước đây vẫn vậy.”
“Đó là quy trình làm việc của tập thể.” Thương Triệu đáp.
“Cháu giỏi nhưng chưa bao giờ kiêu ngạo.” Hoắc Dạ Thành gật đầu hài lòng. “Nhà họ Thương giáo dục con cháu rất tốt. Tuổi còn trẻ đã có học vị, có thành tích, lại làm công việc quan trọng với nhà nước. Dạ Vũ có thể đính hôn với cháu là may mắn của nó.”
Dạ Du đang uống canh nghe vậy thì ngẩng lên. “Ba nói thế, anh con nghe xong lại tưởng mình không có ưu điểm gì.”
Dạ Vũ không hề khó chịu. “Em lo cho lòng tự trọng của anh từ bao giờ vậy?”
“Em luôn lo cho anh, chỉ là anh không nhận ra.”
“Vậy lát nữa em giúp anh kiểm tra báo cáo tài chính.”
“Lòng tự trọng của anh vẫn khá ổn, không cần em lo nữa.”
Hoắc phu nhân phì cười. Hoắc Dạ Thành lườm con gái út nhưng không ngăn được khóe mắt cũng giãn ra. Dạ Vũ gắp thức ăn vào bát em gái, dùng hành động để chấm dứt cuộc đối đáp.
“Ăn đi.”
“Em không ăn cà rốt.”
“Em hai mươi tám tuổi rồi.”
“Tuổi tác không làm cà rốt ngon hơn.”
Dạ Vũ đổi miếng cà rốt sang bát mình, sau đó gắp cho cô một miếng thịt. Động tác đã quá quen thuộc, chứng tỏ việc anh nhường em gái không phải chỉ diễn ra trước mặt khách.
Thương Triệu nhìn thấy tất cả.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận