Chương 10
Dạ Vũ đúng là một người anh chu đáo, anh vừa tiếp chuyện cha mẹ, quan tâm đến vị hôn thê, vừa âm thầm xử lý những sở thích thất thường của em gái. Anh không trách Dạ Du vì cách nói chuyện thiếu lễ nghi, cũng không để cô bị cha mắng quá lâu. Mỗi lần không khí có dấu hiệu căng thẳng, anh đều tìm được cách chuyển chủ đề.
Một người đàn ông như vậy không có điểm nào đáng để từ chối.
Nhưng từ đầu bữa ăn đến giờ, ánh mắt Thương Triệu vẫn nhiều lần vượt qua người ngồi bên cạnh, dừng ở phía đối diện.
Dạ Du ăn uống thoải mái, thỉnh thoảng xen vào câu chuyện bằng những nhận xét không ai đoán trước. Cô không cố giữ tư thế đoan trang, cũng không bận tâm việc cha mình đã nhìn sang cảnh cáo mấy lần. Mỗi khi người giúp việc mang món mới lên, cô đều nói cảm ơn. Có một người sơ ý làm rơi chiếc thìa, cô còn cúi xuống nhặt giúp trước khi người kia kịp phản ứng.
Cô không giống một tiểu thư được nuôi lớn trong biệt phủ.
Cô giống một luồng gió mạnh vô tình đi qua căn nhà có quá nhiều phép tắc, khiến mọi thứ bị xáo trộn nhưng cũng trở nên sống động.
Cuộc trò chuyện dần chuyển sang dự án Sentinel. Hoắc Dạ Thành hỏi vài vấn đề về khả năng ứng dụng của hệ thống trong các khu công nghiệp. Thương Triệu giải thích ngắn gọn, không tiết lộ dữ liệu cốt lõi nhưng vẫn đủ để người nghe hiểu giá trị của nghiên cứu.
“Sentinel có thể phát hiện lượng hóa chất thấp hơn ngưỡng của các thiết bị phổ thông hiện tại. Nếu hệ thống cảm biến hoàn thành, thời gian xác định một số độc chất trong máu có thể rút xuống còn vài phút.”
Hoắc phu nhân nhìn cô đầy tự hào. “Con còn trẻ mà đã làm được những việc như vậy. Hai bác nghe thôi cũng không hiểu hết nhưng biết đây là dự án lớn.”
Dạ Vũ tiếp lời: “Điểm quan trọng nhất không chỉ là phát hiện. Sentinel còn có thể đối chiếu cấu trúc phân tử để truy tìm nguồn gốc.”
Dạ Vũ quay sang. “Anh đã đọc kỹ báo cáo công khai.”
“Những gì liên quan đến em, anh luôn muốn hiểu.”
Câu nói tự nhiên nhưng mang ý nghĩa thân mật rõ ràng, Hoắc phu nhân nhìn hai người với vẻ hài lòng. Hoắc Dạ Thành cũng gật đầu, dường như đã chắc chắn cuộc hôn nhân này không còn lý do để trì hoãn.
Ông đặt chén xuống, chuyển thẳng vào chủ đề chính.
“Hai đứa đã ổn định công việc, hôn ước cũng kéo dài nhiều năm. Ta đã nói chuyện với cha cháu. Hai nhà dự kiến tổ chức hôn lễ sau hai tháng.”
Bàn tay Thương Triệu đang giữ thìa dừng lại.
Hoắc Dạ Vũ nhận ra trước tiên, anh nhìn cha rồi quay sang cô. “Hai tháng có thể hơi gấp, Thương Triệu vừa tiếp nhận công việc mới.”
“Cha cháu cũng đồng ý thời gian này.” Hoắc Dạ Thành nói. “Ông ấy còn công tác một tháng nữa mới về, nên phần chuẩn bị ban đầu hai đứa phải tự lo liệu. Khách mời, địa điểm và nghi thức của hai nhà đều cần thời gian thống nhất. Nếu có việc gì khó, cứ nói với ta.”
Thương Triệu ngồi thẳng lưng, gương mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. “Cháu hiểu ạ.”
Dạ Vũ không vội đồng ý thay cô. “Sau bữa tối con sẽ bàn riêng với Thương Triệu. Hôn lễ phải dựa trên mong muốn của cô ấy.”
“Thương Triệu đã đồng ý rồi con không nên hoãn nữa.” Hoắc Dạ Thành nhắc nhở. “Hai tháng không dài nhưng với điều kiện của hai nhà thì đủ để thu xếp.”
Ông nói xong nhìn sang con gái út. Dạ Du đang tập trung tách phần nhân của một chiếc bánh hấp, dường như chuyện hôn lễ trước mặt không liên quan đến mình.
“Dạ Du.”
Cô không ngẩng lên ngay. “Vâng ạ.”
“Con có nghe ta nói không?”
“Có.”
“Nghe được những gì?”
Dạ Du đặt chiếc bánh xuống. “Hai tháng nữa anh con kết hôn, bác Thương còn bận công tác, hai người phải tự chuẩn bị. Có việc thì tìm ba, tìm mẹ hoặc tìm con.”
“Vậy con nhớ hỗ trợ anh chị.”
Dạ Du ngẩng đầu, vẻ mặt không hề hào hứng. “Đám cưới của hai gia tộc lớn có cả đội chuyên nghiệp phụ trách. Địa điểm có người lo, hoa có người chọn, lễ phục có nhà thiết kế, khách mời có thư ký thống kê. Con hỗ trợ việc gì?”
“Con là em gái của Dạ Vũ.”
“Em gái không phải nghề tổ chức sự kiện.”
“Con chỉ cần phối hợp khi gia đình yêu cầu.”
“Ba đừng giao cho con những nhiệm vụ vô nghĩa nữa được không?”
Hoắc Dạ Thành sa sầm mặt. “Vô nghĩa?”
Dạ Vũ lập tức đặt đũa xuống. “Ba, Dạ Du ngày mai có cuộc thi, thời gian này em ấy phải chuẩn bị nên mới không muốn nhận thêm việc.”
Dạ Du nghiêng đầu nhìn anh trai. “Anh không cần giải thích giúp em, em chỉ nói thật thôi.”
“Em bớt một câu không được sao?” Dạ Vũ hỏi, giọng không hề nặng nề.
“Không được.”
“Vậy ăn thêm đi.”
Anh đẩy đĩa thức ăn về phía em gái, không để cuộc đối đầu tiếp tục căng lên. Hoắc Dạ Thành lại không dễ bỏ qua.
“Con bao giờ mới trưởng thành? Suốt ngày đua xe, đi chơi, không chịu vào tập đoàn hỗ trợ anh. Bây giờ đến hôn lễ của anh trai cũng không muốn giúp.”
“Con xuất hiện đúng giờ, mặc đúng quần áo, không gây rối là đã giúp rất nhiều rồi.” Dạ Du đáp. “Ba còn muốn con làm phù dâu, cầm hoa rồi đứng khóc sao?”
“Dạ Du.”
Giọng Hoắc Dạ Thành cao hơn. Dạ Vũ đưa tay giữ lấy cổ tay em gái dưới mép bàn trước khi cô kịp nói thêm. Anh không dùng sức, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt nhắc nhở.
“Được rồi.”
Dạ Du nhìn bàn tay anh, sau đó dựa lưng vào ghế. “Vâng, em sẽ cố gắng trở thành một vật trang trí có ích.”
Dạ Vũ thở ra, tự tay rót thêm nước cho cô. “Chỉ cần em đừng chọc giận ba.”
“Việc đó khó hơn thi đấu.”
Trong lúc hai anh em đối đáp, Thương Triệu không còn nghe rõ những lời khác trên bàn.
Ánh mắt cô dừng trên khuôn mặt Dạ Du.
Mái tóc đỏ ngắn làm đường nét của cô trở nên rõ hơn. Chiếc mũi cao, đường hàm gọn, đôi mắt to có màu tối và luôn chuyển động theo người đang nói. Đôi môi mỏng của cô gần như lúc nào cũng giữ nét vui vẻ, ngay cả khi trả lời cha bằng giọng bất cần. Giọng nói hơi trầm, từng chữ được phát âm rõ, âm sắc ấm áp nhưng mang theo sự tự do không chịu bị kiểm soát.
Thương Triệu đã nghe giọng Dạ Du không biết bao nhiêu lần từ thời trung học.
Ở phòng thí nghiệm, ngoài sân trường, qua những cuộc điện thoại ngắn hoặc trong những lần cô đến tìm Chu Dật. Dạ Du thường nói nhanh, thích trêu người khác, đôi lúc kéo dài âm cuối khi lười giải thích. Nhiều năm đã qua, giọng nói ấy trưởng thành hơn nhưng vẫn khiến sự tập trung của Thương Triệu bị kéo lệch khỏi những thứ xung quanh.
Cô biết mình đang nhìn quá lâu nhưng không thể lập tức rời mắt.
Dạ Du đang nói với cha thì bất ngờ quay sang.
Ánh mắt cô bắt gặp Thương Triệu trực diện.
Thương Triệu cảm thấy tim mình đập hụt một nhịp. Những ngón tay đặt cạnh chén trà vô thức khép lại. Trên gương mặt cô không xuất hiện thay đổi đáng kể nhưng hàng mi chớp nhanh hơn thường ngày.
Dạ Du im lặng một thoáng, dường như đang tự hỏi vì sao cô nhìn mình. Sau đó cô lên tiếng: “Chị Thương Triệu thấy em nói sai sao?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận