Chương 1
Điểm mạnh lớn nhất của tôi là biết tự nhìn nhận và hiểu rõ hoàn cảnh của mình.
Từ nhỏ, tôi đã phải sống nhờ nhà chú thím. Họ luôn nói rằng nếu không có họ cưu mang thì tôi đã phải lang thang đầu đường xó chợ từ lâu. Một Beta bình thường, chẳng có gì nổi bật như tôi, nếu rơi vào tay những cơ sở lai giống bất hợp pháp thì cũng chỉ bị xem là món hàng rẻ mạt. Vì vậy, tôi phải biết ơn và báo đáp họ, ngoan ngoãn phục tùng.
Tôi chỉ đáp một tiếng “vâng”, rồi trở thành người giúp việc không công cho họ.
Đến tuổi dậy thì, cậu em họ là Alpha cũng bước vào kỳ mẫn cảm. Thím lại nói rằng họ đã bỏ tiền nuôi tôi ăn học nên tôi phải chứng minh giá trị của mình đối với gia đình. Hơn nữa, tôi không yếu đuối như Omega, sau này cũng chẳng có ai muốn cưới, vì thế với tư cách là chị gái, tôi có trách nhiệm ở bên trấn an cậu em họ trong kỳ mẫn cảm.
Tôi nói “được”, rồi mặc cho bất kỳ Alpha nào có quan hệ huyết thống với mình cắn lên tuyến thể.
Ngày tôi vừa tốt nghiệp đại học, chú gọi tôi đến và nói rằng họ đã vất vả nuôi tôi khôn lớn, công lao không nhỏ. Giờ đây công ty của chú đang bị Tập đoàn Hàn chèn ép. May mắn là tôi có vài phần giống với người vợ đã mất của tổng giám đốc Hàn, nên chú muốn tôi giả làm một Omega để tiếp cận rồi vu oan hãm hại cô ta. Nếu mọi chuyện thành công, chú sẽ đồng ý với tôi một điều kiện bất kỳ.
Tôi nói “được”.
Sau đó, tôi đổi tên đổi họ. Kể từ ngày ấy, trên đời này không còn ai tên Hà Tồn nữa.
Tôi cũng chẳng thấy buồn.
Dù sao thì ngay cả cái tên của tôi cũng như đang phủ nhận sự tồn tại của chính tôi.
Sau này tôi mới biết, chú thua Tập đoàn Hàn cũng không hề oan. Ông ấy còn chưa điều tra rõ tình hình của tổng giám đốc Hàn.
Người vợ đã mất của cô ấy thực ra là một Omega nam. Mười lăm năm trước, cậu ấy qua đời vì băng huyết khi sinh con. Kể từ đó, tổng giám đốc Hàn luôn tránh xa mọi Omega.
May mà lúc ấy tôi không có tiền mua pheromone của Omega để ngụy trang. Tôi chỉ có thể giả làm một Omega có pheromone cấp A nhưng tuyến thể khiếm khuyết, gần như không thể giải phóng pheromone. Nếu không, đừng nói đến việc tiếp cận tổng giám đốc Hàn, ngay cả cửa trụ sở chính của Tập đoàn Hàn tôi cũng không thể bước vào.
Nực cười hơn nữa là sau khi trà trộn được vào Hàn thị, tôi mới phát hiện công ty của chú tôi vốn dĩ chưa từng lọt vào mắt bọn họ. Trong mắt Hàn thị, đó chẳng qua chỉ là một hòn đá nhỏ hơi vướng chân mà thôi. Vì thế, chỉ cần tìm cách chuyển hướng sự chú ý của bọn họ, hoặc kiếm một kẻ đứng ra gánh tội thay, tôi có thể thuận lợi rút lui.
Chỉ là, tình hình hoàn toàn không lạc quan như chú tôi tưởng tượng.
Bản thân ông ta chẳng có chút lương tâm nào vậy mà lại ngây thơ cho rằng một kẻ mạnh hơn mình gấp trăm ngàn lần sẽ biết mềm lòng. Đến cả tôi cũng hiểu việc Hàn tổng mười lăm năm qua không tái hôn, khả năng lớn nhất chỉ đơn giản là không cần thiết.
Một người đã qua đời mười lăm năm, sớm đã phai nhạt trong ký ức của tất cả mọi người. Cho dù chính chủ thật sự có thể cải tử hoàn sinh chưa chắc đã khiến Hàn tổng ngoái đầu nhìn lại. Huống chi tôi chỉ là một kẻ hèn mọn có vài phần giống người ấy.
Nếu không phải biết chú thím đã quen sai khiến tôi như một món công cụ miễn phí, tôi thật sự phải nghi ngờ bọn họ cố tình đẩy tôi vào chỗ chết.
Thế nên, tôi rất yên tâm làm một nhân viên vô danh trong Hàn thị.
Sau khi từng trải qua gia đình chú thím, ngay cả cấp trên và đồng nghiệp khó tính nhất ở đây cũng trở nên hiền hòa đến lạ. Phiền phức duy nhất là phải đối phó với những cuộc gọi liên tục của chú, hết lần này đến lần khác hỏi tôi tiến triển đến đâu. Tôi chỉ sợ lỡ nói sai một câu, ông ta lại nghĩ ra trò ngu xuẩn nào đó, hại người mà cuối cùng chỉ tự hại mình.
Điềm gở nhất là, trực giác của tôi xưa nay luôn như vậy.
Điều tốt thì chẳng bao giờ linh nghiệm, còn chuyện xấu thì lần nào cũng ứng nghiệm không sai.
Chú hẹn tôi đến một nhà xưởng bỏ hoang, vừa cũ nát vừa âm u. Vừa thấy tôi bước vào, ông ta đã bày ra bộ dạng chính nghĩa, thao thao bất tuyệt nói toàn những lời vô nghĩa.
Ánh mắt ông ta cứ liên tục đảo về phía cửa. Tôi liếc một vòng, xác nhận thằng em họ không có ở đây, lập tức hiểu ra hôm nay mục tiêu của ông ta không phải tôi mà là Hàn tổng.
Thằng phế vật kia sau khi nếm được mùi vị của Omega thì bắt đầu chướng mắt Beta. Thế nhưng bố mẹ nó lại sợ nó làm càn rồi xảy ra chuyện nên thỉnh thoảng vẫn ép tôi làm “thuốc ức chế sống”, giúp nó vượt qua kỳ mẫn cảm.
Nhưng…
Vì sao Hàn tổng lại xuất hiện ở một nơi như thế này?
Lẽ nào những lời đồn rằng Hàn tổng hắc bạch lưỡng đạo đều có thế lực… là thật?
Tôi còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì sau lưng đã truyền đến một luồng sức mạnh dữ dội.
Có người hung hăng đẩy tôi một cái.
Tôi không kịp đề phòng, cả người ngửa ra sau, từ tầng hai rơi thẳng xuống.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm đất, trước mắt tôi xuất hiện một chiếc xe màu đen kiểu dáng kín đáo đang dừng bên dưới.
Rầm….
Tôi ngã sấp ngay trước đầu xe.
……
Đúng là tôi đã đánh giá cao ông ta.
Tôi còn tưởng ông ta có thể nghĩ ra được kế sách gì cao minh lắm, ai ngờ chỉ là đọc quá nhiều tiểu thuyết ABO hạng ba. Nhát gan đến mức phát hiện được cứ điểm bí mật của Hàn thị rồi mà vẫn không dám ra tay, chỉ biết lôi tôi ra làm kẻ chết thay.
Nhưng lúc này không phải lúc để so đo chuyện đó.
Tôi nhìn chiếc xe đen càng lúc càng áp sát về phía mình. Muốn tránh đã không còn kịp nữa. Kết cục tốt nhất chỉ có thể là bị húc văng sang một bên, ít ra còn giữ được cái mạng.
Điều ngoài dự liệu là, ngay trong khoảnh khắc chiếc xe sắp cán lên người tôi, nó đột ngột dừng lại.
Đầu óc tôi choáng váng, trước mắt hoa lên. Tôi chỉ lờ mờ thấy một người đàn ông ngồi xổm xuống, cúi đầu quan sát tôi thật lâu.
Sau đó, anh ta lấy một thứ có chất liệu như nhựa, hoàn toàn không trong suốt, trùm kín tôi từ đầu đến chân, rồi bế tôi lên.
Nghe âm thanh phát ra…
Có lẽ là cốp xe.
……
Lần nữa mở mắt, thứ đập vào tầm nhìn của tôi là một văn phòng vô cùng bề thế. Tôi nằm trên nền nhà lạnh buốt, vừa ngẩng đầu đã bắt gặp một người phụ nữ đẹp đến sắc sảo, kiêu ngạo, lại có vài phần nét lai. Cô ấy mặc một bộ âu phục màu đen, mái tóc xoăn gợn sóng tùy ý buông trước ngực. Đôi chân dài vắt chéo khiến ống quần ôm sát, phác họa đường cong hoàn mỹ. Thấy tôi tỉnh lại, cô ấy ném sang một ánh mắt như cười như không.
Quả nhiên là tổng tài Hàn thị, Hàn Hậu.
…Vì tôi cảm thấy cái tên này thật sự quá khó tả, tám phần là tên giả, nên vẫn quyết định gọi cô ấy là Hàn tổng.
“Tỉnh rồi?” Giọng cô ấy lạnh lùng, mang theo cảm giác kiềm chế và tự chủ. Khí chất ấy không quá tương xứng với vẻ ngoài phô trương của cô ấy nhưng lại rất cuốn hút. Tôi vốn có chút mê giọng nói, nhất thời không nhịn được mà thất thần một lát.
“Còn tỉnh táo chứ?”
Tôi gật đầu.
“Ngươi là thực tập sinh phòng Marketing, Lao Thật?”
Khi đọc đến cái tên mới của tôi, âm cuối của cô ấy hơi nhướng lên, tựa như bị chọc cười. Tôi bình thản nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
Thì đã sao? Cô ấy còn dám đặt tên là Hàn Hậu vậy dựa vào đâu tôi lại không thể tên là Lao Thật?
“Ký hợp đồng chưa?”
Tôi lắc đầu.
“Vừa hay, đừng ký nữa. Ngày mai trực tiếp đến chỗ tôi báo danh.”
……
Tôi vốn nghĩ Hàn tổng sẽ đích thân hỏi về thân phận và lai lịch của tôi. Dù sao, những gì cô ấy tự điều tra được cũng đáng tin hơn lời tôi nói nhiều. Nhưng tôi không ngờ cô ấy lại qua loa như vậy, cứ thế sắp xếp tôi ở bên cạnh mình.
…Được rồi, đặt một đối tượng đang bị nghi ngờ ngay dưới mí mắt quả thực dễ kiểm soát hơn. Chỉ là, tôi thật sự đáng để cô ấy phải tốn công tốn sức như vậy sao? Chẳng lẽ vị này kiếm tiền nhiều quá, mọi thú vui đều chơi chán rồi, nên mang tôi về để điều hòa cuộc sống?
“Còn vấn đề gì không?”
Tôi nghĩ một lát rồi hỏi: “Không có hợp đồng chính thức, vậy tiền lương của tôi thì sao?”
Cô ấy hơi nheo mắt: “Ta sẽ tính riêng cho ngươi.”
Được thôi.
Tôi chống người đứng dậy một cách khó nhọc, cúi người chào cô ấy: “Hàn tổng, tạm biệt.”
Cô ấy khẽ cười một tiếng, cũng không giữ tôi lại.
Nói thật lòng, khoảng thời gian làm cái chức trợ lý không danh không phận bên cạnh Hàn tổng là những ngày thoải mái nhất kể từ khi tôi chào đời.
Những chuyện quan trọng, bất kể là trên phương diện bạch đạo hay hắc đạo, cô ấy đều không để tôi nhúng tay. Việc tôi phải làm mỗi ngày chỉ là bưng trà rót nước, đứng bên cạnh làm một linh vật. Tuy tôi không giỏi ăn nói, nhưng hầu hạ người khác lại đúng là sở trường. Hơn nữa, với thân phận hiện tại, tôi cũng không cần giả vờ phát tình. Suốt ngần ấy ngày, Hàn tổng vẫn chưa từng bắt được bất kỳ sai sót nào từ tôi.
Quan trọng hơn cả là, tôi có thể lấy danh nghĩa “đối tượng bị nghi ngờ, cần giám sát” để cắt đứt liên lạc với gia đình chú. Khi nghe chú tôi ngập ngừng đồng ý việc đó, tôi thật sự cảm động đến mức chỉ muốn rơi nước mắt vì Hàn tổng.
…
Trong công ty đương nhiên cũng có không ít người nhìn tôi không vừa mắt. Bọn họ chỉ chỉ trỏ trỏ sau lưng hay âm thầm bàn tán, tôi đều không để bụng. Còn mấy trò chơi xấu công khai thì căn bản không lọt nổi vào mắt Hàn tổng. Chỉ cần tôi an phận thủ thường, cô ấy sẽ không gây khó dễ với tôi.
Một thời gian, cả công ty đều đồn rằng tôi nhờ hào quang của vị tiên phu nhân mà từ chim sẻ hóa phượng hoàng. Đây còn là những lời dễ nghe, mấy lời khó nghe hơn thì tôi trực tiếp bỏ ngoài tai.
Trời đất làm chứng, tôi đã đến chỗ ở của Hàn tổng không chỉ một lần. Đừng nói vị nam Omega kia, ngay cả dấu vết của đứa con giữa hai người tôi cũng chưa từng nhìn thấy.
Nhưng cũng chẳng sao.
Bọn họ nghĩ như vậy, thì chú tôi cũng sẽ nghĩ như vậy.
Đáng tiếc, những ngày yên ổn chẳng kéo dài được bao lâu. Hàn tổng bắt đầu cố ý vô tình dẫn tôi theo đến một vài dịp có liên quan đến công việc chính sự, mà vừa khéo những chuyện đó lại ít nhiều dính dáng đến công ty của chú tôi.
Tôi: …
Thật ra cũng không cần thiết đâu.
Làm vậy chỉ càng khiến cái danh “gián điệp thương mại” của tôi trông thiếu chuyên nghiệp hơn.
Nhưng chú tôi thì lại rất “chuyên nghiệp”. Chỉ cần nghe được một chút phong thanh, ông ta lập tức như tro tàn gặp gió, lại bùng cháy trở lại.
…
Tôi đâu phải không có não. Tôi biết Hàn tổng không thật sự vì nhớ người cũ mà gửi gắm tình cảm lên tôi. Cô ấy bằng lòng để tôi biết những chuyện đó, đơn giản là muốn tôi truyền lại cho chú tôi, rồi mượn đó để bố trí những việc khác.
Tôi đem toàn bộ những gì mình biết nói lại cho chú. Hiếm khi ông ta nở một nụ cười với tôi, còn vỗ vai tôi, nói rằng sau này nhất định sẽ thưởng công.
Điều tôi mong nhất chỉ là ông ta cùng cả nhà mình tránh xa tôi một chút.
Khi tôi quay lại gặp Hàn tổng, cô ấy dùng ánh mắt như thể đã nhìn thấu mọi chuyện để nhìn tôi. Tôi không hề chột dạ, chỉ bình thản chào cô ấy một tiếng. Cô ấy khẽ cười đáp lại, rồi tiếp tục sai tôi làm việc.
Haiz…
Vừa làm việc, tôi vừa không nhịn được mà cảm thán. Điểm đáng quý nhất của tôi có lẽ chính là như vậy.
Biết điều, thức thời.
Không có dục vọng, cũng chẳng biết tức giận.
Đặc biệt hiểu thế nào là ngoan ngoãn nằm yên giả chết.
Ai dùng cũng thấy tiện.
Hàn tổng coi tôi là công cụ, chẳng những không tốn bao nhiêu chi phí mà còn không cần lo sau này sẽ không xử lý nổi hậu quả.
…..
Nửa năm trôi qua, tôi không ngừng truyền tin cho chú tôi. Dựa vào những tin tức đó, ông ta từng bước hóa giải nguy cơ, gần đây có thể nói là xuân phong đắc ý. Thậm chí còn có thời gian cười hề hề hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì với Hàn tổng hay chưa.
Trong lòng tôi chỉ muốn trợn trắng mắt, tôi cố ý để lại một câu mập mờ: “Cháu cũng không biết có tính hay không.” Sau đó dỗ dành vài câu rồi tiễn ông ta đi.
Ông ta hoàn toàn không biết gì.
Ngay cả nhân viên Hàn thị, thậm chí tầng lớp quản lý cấp cao cũng không hề nhận ra. Nhưng tôi có thể cảm nhận được Hàn tổng đang âm thầm chuẩn bị một việc gì đó, hơn nữa đã sắp đến bước kết thúc.
Điều tệ hơn là với thân phận “trợ lý bên cạnh” hiện tại, tôi đã nhận ra một chuyện rất rõ ràng. Toàn bộ nhân viên trong công ty của cô ấy, từ hội đồng quản trị cho đến cô lao công đều thuộc về Hàn thị.
Nhưng…
Lại không thuộc về Hàn tổng.
Những người thật sự đi theo Hàn tổng chính là nhóm người tôi gặp hôm đó, sau khi ngã xe rồi mặt dày bám theo cô ấy.
Vấn đề là…
Việc tôi có thể biết được chuyện này chứng tỏ điều gì?
Chứng tỏ tôi đã bị cô ấy xếp vào cùng một phe với bọn họ rồi!
Cứu mạng!
Tôi chỉ muốn sau khi thoát khỏi gia đình chú thì tìm một nơi yên ổn, trời cao biển rộng, ăn no chờ chết. Tôi hoàn toàn không muốn làm tâm phúc của bất kỳ ai!
Ai biết được một ngày nào đó cô ấy có phải bỏ mạng nơi đất khách hay không! Tôi cũng chẳng có nhiều thời gian để tiếp tục rối rắm. Bởi vì sự thật lại một lần nữa chứng minh, mỗi khi tôi phát hiện ra chuyện gì không phải vì tôi có bản lĩnh mà là vì đã đến lúc tôi nên biết.
Lúc bị Hàn tổng kéo lên chiếc xe màu đen tôi còn đang chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp buổi chiều. Cô ấy bước vào phòng họp, lạnh lùng buông một câu: “Đưa cô ta đi.”
Bộ dạng ấy trông chẳng khác gì đại ca xã hội đen.
Tôi quyết định, từ nay về sau sẽ gọi cô ấy là đại lão.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận