Chương 2

Từ trước đến nay, mỗi lần ra ngoài, Hàn tổng đều để tôi ngồi ghế sau cùng cô ấy, lần này cũng không ngoại lệ.

Cô ấy không trói tôi, cũng không bịt mắt, rõ ràng là rất chắc chắn tôi sẽ không bỏ trốn. Ngón tay thon dài khẽ gõ lên thành ghế, cô ấy nhìn tôi đầy hứng thú rồi hỏi: “Không định hỏi chúng ta đi đâu sao?”

Thật ra tôi cũng không muốn biết lắm.

Nhưng dưới ánh mắt của cô ấy, tôi vẫn ngoan ngoãn khuất phục: “Xin Hàn tổng chỉ bảo.”

Cô ấy nghiêng người lại gần, ghé sát bên tai tôi, hạ giọng nói: “Ôm tiền bỏ trốn.”

Cả người tôi run lên.

Trời ạ… Hiệu ứng âm thanh vòm ba chiều ngay bên tai, giọng nói của cô ấy thật sự quá hay.

“Sợ rồi?” Cô ấy cười, ngồi trở lại vị trí của mình.

Muốn nói không sợ là không thể. Chỉ là có lẽ vẻ mặt tôi quá bình tĩnh nên cô ấy lại nổi hứng dọa tôi. Hình như mỗi lần trêu chọc tôi đều có thể mang đến cho cô ấy niềm vui vô hạn.

“Nếu thất bại, chúng ta sẽ phải ngồi tù cả đời. Một Omega nhỏ như ngươi vào cái nơi đó, muốn giữ được toàn thây cũng không phải chuyện dễ.”

Cảm ơn.

Tôi biết cô ấy đang coi tôi là gì.

Một con thú cưng nuôi trong nhà.

…Thôi vậy.

Ít nhất cũng không phải loại gia dưỡng tiểu tinh linh.

Tôi chần chừ một lát giữa việc bày ra vẻ mặt hoảng sợ và tiếp tục giữ dáng vẻ bình tĩnh, chán đời như thường ngày. Nghĩ lại, nếu diễn quá lố có khi còn phản tác dụng, nên tôi vẫn chọn cách thứ hai.

Quả nhiên, Hàn tổng lập tức mất hứng, không tiếp tục nói chuyện với tôi nữa.

Xuống xe, đập vào mắt tôi là một tòa nhà bỏ hoang đã xây dở từ nhiều năm trước. Cỏ dại mọc um tùm khắp xung quanh, phóng mắt nhìn cũng không thấy lấy một bóng người. Đúng là một nơi lý tưởng để giết người diệt khẩu.

Đại lão bước vào trước, cô ấy quay lưng về phía tôi chỉ vẫy tay ra hiệu. Tôi thở dài, đành căng da đầu đi theo.

Không ngờ bên ngoài tòa nhà trông đổ nát là thế mà bên trong lại được bố trí đầy đủ mọi thứ. Cô ấy bảo tôi đứng yên tại chỗ rồi gọi những người khác vào.

Lần lượt có mấy chục người bước vào. Có người cao, có người thấp, có người béo, có người gầy; có người đã đứng tuổi cũng có người còn rất trẻ. Có kẻ vừa nhìn đã biết hung thần ác sát, có kẻ ánh mắt đầy vẻ gian xảo, cũng có người mang gương mặt ngây thơ vô hại.

Thế nhưng, ánh mắt bọn họ nhìn tôi lại giống hệt nhau.

Khinh thường.

Lại mang theo vài phần nghiền ngẫm.

Cứ như đang nhìn một yêu cơ họa quốc.

Tôi cạn lời.

Bọn họ thật sự đánh giá tôi quá cao rồi.

Một kẻ keo kiệt như tôi làm gì xứng được đứng chung hàng ngũ với những mỹ nhân “họa quốc” nổi danh trong lịch sử, những người đã gánh biết bao tiếng xấu thay cho kẻ khác.

Mọi người lục tục lên tầng hai, Đại lão dặn dò họ vài câu sau đó họ lại lần lượt đi xuống, bảo tôi lên.

…Đừng nhìn tôi như vậy, tôi cũng đâu muốn được hưởng “đãi ngộ đặc biệt” này.

Đại lão không nói nhiều, vẻ mặt cũng rất bình thản: “Không còn nhiều thời gian, tẩy sạch những thứ cần tẩy đi rồi đến phòng này tìm tôi.”

Tôi đứng trong phòng tắm mặt mày ủ rũ. Tuy đã sớm biết việc giả làm Omega đã bại lộ nhưng cảm giác bị bảo đi tắm rửa sạch sẽ rồi mới đi gặp người khác thật sự rất kỳ quái, cứ như sắp bị làm gì đó vậy. Không phải chứ… Chẳng lẽ cô ấy thật sự coi tôi là thế thân của vị phu nhân kia? Hay là lớp ngụy trang trên người tôi sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp theo của cô ấy?

Thôi bỏ đi.

Tốt nhất đừng tự cho mình là thông minh.

Bộ quần áo đặt bên ngoài phòng tắm không biết từ lúc nào đã được thay thành một bộ màu đen. Đồ lót màu đen, sơ mi đen, quần dài đen, tất cả đều là kiểu rộng rãi. Trong lòng tôi càng thêm nghi ngờ nhưng cuối cùng vẫn cam chịu mặc vào rồi đi đến căn phòng mà cô ấy đã chỉ trước đó.

Phong cách ăn mặc của đại lão từ trước đến nay luôn phù hợp với hoàn cảnh. Lúc này cô ấy cũng đã thay sang một bộ quần áo trông rất thoải mái. Cô ấy tựa vào mép bàn, cười rồi vẫy tay gọi tôi lại.

“Tại sao lại giả làm Omega?”

Chẳng phải thời gian đang gấp lắm sao? Hỏi những chuyện mà cả hai đều đã rõ trong lòng để làm gì?

“…Vì ngài không thích Omega.”

Lẽ nào tôi phải nói thật rằng ông chú thiểu năng của tôi cho rằng giả làm Omega thì sẽ dễ tiếp cận ngài hơn để làm gián điệp?

“Đúng vậy.” Cô ấy gật đầu. “Nhưng ngươi là Omega sao?”

Đại lão, đừng ám chỉ kiểu đó được không?

Đến lúc nhìn kiểu gì cũng giống sắp liều mạng thế này rồi, còn nói mấy câu như đang tỏ tình, chẳng phải là cố ý kéo người khác xuống nước sao?

“Trả lời.”

“…Không phải.”

Tôi cúi đầu xuống, nghe thấy tiếng cô ấy bật cười ngay trên đỉnh đầu mình.

“Chuyện của chú ngươi đã giải quyết xong rồi, sau khi quay về, ngươi cũng có thể đạt được điều mình mong muốn.” Cô ấy túm lấy cổ áo tôi, ép tôi ngẩng đầu nhìn mình. “Ngươi muốn đi sao?”

“Tôi còn đi được sao?”

“Ta tôn trọng ý kiến của ngươi.”

Lừa ai vậy.

“…Muốn.”

“Nhưng nếu ta đang giữ toàn bộ bằng chứng ngươi đánh cắp tài liệu thì sao? Dù tôi sắp phải bỏ trốn, muốn tống ngươi vào tù vẫn dễ như trở bàn tay.”

…Tôi đã nói rồi mà.

“Theo ta đi, ngươi vẫn còn cơ hội được trở lại làm chính mình, Hà Tồn.”

À.

Cái đó thì tôi thật sự không để bụng.

Chỉ là tôi không muốn tiếp tục chơi cái trò nhàm chán này với cô ấy nữa.

Vì thế, giống như vô số lần trước, tôi chỉ đáp một tiếng:

“…Được.”

Cô ấy dùng ngón tay quấn lấy lọn tóc còn chưa khô của tôi, đưa lên ngửi khẽ, rồi bật cười.

“Nếu ngươi có pheromone thì tốt rồi.”

Tôi không biết nên đáp lại câu đó thế nào, dứt khoát lựa chọn im lặng.

Tôi đi theo sau Hàn tổng, lặng lẽ bước lên một con tàu. Suốt cả quãng đường, tôi vẫn giữ im lặng. Thực ra bình thường tôi cũng chẳng có gì để nói với cô ấy, trước giờ đều là cô ấy chủ động khơi chuyện.

Nhưng khi đứng trên boong tàu, cô ấy đột nhiên hỏi: “Ngươi không vui sao?”

“Không.”

Quả thật là không.

Hơn nữa, từ bao giờ cô ấy lại bắt đầu quan tâm đến tâm trạng của tôi vậy?

“Ngươi chẳng tỏ ra ngạc nhiên chút nào, làm ta mất hết cảm giác thành tựu.”

Lớn từng này tuổi rồi còn thích chơi trò này, đúng là ấu trĩ.

Tôi cụp mắt, thành thật đáp: “Tôi đoán được.”

Cô ấy lại cười: “Được thôi, vậy ta sẽ làm ngươi bất ngờ.”

Lúc ấy tôi còn nghĩ, tuy mình không thông minh nhưng khả năng tiếp nhận rất tốt, chắc chẳng có chuyện gì có thể khiến tôi thất thố.

Tôi đã sai.

Cô ấy thật sự làm được.

Tôi được sắp xếp ở một phòng ngủ trong khoang tàu. Trong phòng chỉ có một chiếc giường, tủ quần áo, bàn trang điểm và một chiếc sofa nhỏ. Cửa sổ duy nhất cũng bị rèm dày che kín mít, không lọt lấy một tia sáng. Tôi bình tĩnh ngồi trên sofa, nhắm mắt giả vờ ngủ. Điện thoại từ lâu đã bị tịch thu nên không còn bất kỳ thứ gì để giải khuây. Nếu không có sự cho phép của cô ấy, ngay cả đèn tôi cũng không được phép bật.

Tôi giống hệt một tình nhân bị nuôi nhốt.

Nhưng nghĩ lại, nửa năm qua làm việc cho cô ấy, tiền lương vẫn được phát đúng hạn. Tính toán một chút thì số đó còn chưa bằng một phần vạn chi phí nuôi tình nhân trên thị trường, thế là tôi lập tức yên tâm.

Nhưng…

Tôi thật sự không ngờ…

Cô ấy…

Thật sự…

Muốn ngủ với tôi!!!

Lúc bị cô ấy ôm vào lòng tôi còn rất tự giác co người lại, ngoan ngoãn làm một cái gối ôm. Hai tay bị trói ra sau lưng, tôi còn tưởng cô ấy chê tôi cử động lung tung. Đến khi nút thắt được cởi ra, tôi thậm chí còn ngây thơ đoán rằng cô ấy chỉ muốn ôm một thứ mềm mại hơn mà thôi.

Cho đến khi cô ấy đưa tay vuốt ve sau gáy tôi, tôi mới nhận ra có gì đó không ổn. Thế nhưng điểm yếu chí mạng nhất của tôi đang nằm trong tay cô ấy. Hơn nữa, cả người tôi bắt đầu mất kiểm soát, mềm nhũn và nóng bừng lên. Ngay cả lời phản kháng cũng không thể thốt ra thành tiếng.

Đừng tưởng tôi là một Beta chẳng biết gì. Phản ứng này rõ ràng là do cô ấy đã dùng thuốc.

Thì ra bộ quần áo màu đen kia là để tiện cho chuyện này.

Đó là ý nghĩ cuối cùng của tôi trước khi hoàn toàn chìm xuống.

Chuyện xảy ra sau đó tôi không còn nhớ rõ nữa. Khi tỉnh lại, trong đầu chỉ còn sót lại hình ảnh mái tóc dài của cả hai quấn lấy nhau cùng tiếng hít thở trầm thấp, dễ nghe của cô ấy. Dù sao thì địa điểm là chiếc sofa nhỏ tôi vừa ngồi lúc trước; tư thế là cô ấy ở dưới, tôi ở trên; ban đầu cô ấy chủ động, còn tôi thì ngơ ngác, sau đó lại bị cô ấy ép phải phối hợp. Chỉ tiếc thể chất tôi tuy khá chịu đòn nhưng nói cho cùng vẫn rất yếu, cuối cùng vẫn phải để cô ấy đỡ lấy. Kết quả sau cùng là một dấu ấn tạm thời.

May mà Beta không thể bị đánh dấu vĩnh viễn.

Cảm tạ Đấng Sáng Thế vĩ đại.

Nhưng mà…

Khoan đã.

Cô ấy không dùng biện pháp an toàn!

Beta tuy không thể bị đánh dấu vĩnh viễn, nhưng vẫn có thể mang thai và sinh con.

Tôi nằm bẹp trên giường, cố tự an ủi bản thân. Tỷ lệ nữ Alpha khiến đối phương mang thai vốn không cao, Beta lại càng khó thụ thai, chắc sẽ không trùng hợp đến vậy đâu. Hơn nữa, cô ấy cũng đâu có ý định muốn con, hẳn là sẽ có biện pháp tránh thai…

…Mới lạ.

A a a! Đã là kẻ đào tẩu rồi thì có thể có chút đạo đức của Alpha được không!

Tôi vẫn luôn cho rằng đại lão là một Alpha cấp S mạnh đến mức ngay cả kỳ mẫn cảm cũng có thể hoàn toàn khống chế. Bây giờ xem ra, đúng là cô ấy có thể khống chế, nhưng nếu đã muốn làm gì thì vẫn chẳng khác nào đang ở trong kỳ mẫn cảm.

Hứng lên là cô ấy chẳng phân biệt ngày hay đêm. Có lúc tôi tỉnh, có lúc mê man, nhưng từ đầu đến cuối đều ngoan ngoãn mặc cô ấy muốn làm gì thì làm. Cô ấy đặc biệt thích chiếc sofa kia, đến mức dù không ngửi được pheromone của Alpha, tôi vẫn rất lâu rồi không muốn ngồi lên đó nữa. Đây có lẽ là hành động duy nhất có thể xem như “phản kháng” của tôi.

Tôi cũng không biết mình đã lênh đênh trên biển bao lâu. Khái niệm về thời gian dần biến mất. Rèm cửa lúc nào cũng kéo kín, thứ duy nhất giúp tôi phân biệt ngày tháng chỉ là số lần có người mang cơm đến và tần suất cô ấy ghé qua.

Lần này tôi vẫn còn tỉnh, quay lưng về phía cô ấy. Cô ấy vừa nghịch mái tóc tôi vừa dùng răng khẽ cắn lên tuyến thể sau gáy.

“Từng bị người khác dùng rồi?”

“…Ừm.”

“Là ai?”

“Em họ.”

Nghe xong, cô ấy như trút giận mà cắn mạnh lên tuyến thể của tôi. Tôi theo bản năng cắn răng chịu đựng, nhưng bất chợt không nhịn được mà khan một tiếng.

Có lẽ đó là bản năng của một người sắp làm mẹ. Ngay khoảnh khắc cơn buồn nôn dâng lên, tôi đã nhạy bén nhận ra…

…Xong rồi.

Tôi mang thai.

Cô ấy rõ ràng không nghĩ đến khả năng này. Tôi cũng không biết nên thấy khó tin hay nên thở phào, chỉ thấy cô ấy xoay cằm tôi lại.

“Là chuyện trước kia khiến ngươi thấy ghê tởm, hay là vì ta?”

Trong giọng nói không có bao nhiêu ý trách móc, ngược lại còn giống như vừa phát hiện ra điều gì mới mẻ.

“…Không phải…” Tôi ngắt quãng đáp, “…là… dạ dày…”

Cô ấy hiểu ý, dường như tâm trạng bỗng trở nên rất tốt, hiếm hoi nương tay, nhanh chóng kết thúc.

Trước khi rời đi cô ấy khẽ vỗ lên tuyến thể sau gáy tôi.

“Rất ngoan.”

Nói thật, giọng của cô ấy vào những lúc làm chuyện đó đặc biệt dễ nghe. Tôi còn dư vị câu cuối cùng của cô ấy một lúc, sau đó lập tức rơi vào trầm tư.

Đại lão hiển nhiên chỉ coi tôi là một con thú cưng nghe lời, đồng thời cũng là một công cụ để thỏa mãn nhu cầu. Dù có tự đề cao bản thân đến đâu, tôi cũng biết cô ấy tuyệt đối không thể vì tôi và đứa bé mà nhượng bộ vào thời khắc mấu chốt như thế này. Nếu biết tôi mang thai, cô ấy chỉ có thể trực tiếp khiến đứa bé chết từ trong bụng mẹ.

Nhưng tôi không thể không bảo vệ con mình.

Đừng hiểu lầm, tôi không phải kiểu người mẹ thật sự chỉ vì cái gọi là “sinh mệnh trong bụng” mà mềm lòng. Tôi muốn nó sống sót đơn giản vì đây là lần đầu tiên trong đời nó khiến tôi nảy sinh thứ cảm xúc gọi là “để tâm”.

Thật đáng sợ, rõ ràng từ trước đến nay tôi vẫn luôn tin rằng chỉ cần không vướng bận bất cứ điều gì thì sẽ không bị tổn thương. Thế nhưng bên cạnh nỗi sợ hãi, một thứ cảm xúc xa lạ, mãnh liệt và phức tạp lại không ngừng đánh sâu vào tôi.

Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng thật sự sở hữu bất cứ thứ gì. Đứa bé này là thứ đầu tiên hoàn toàn thuộc về tôi, hơn nữa còn là một sinh mệnh. Lần đầu tiên trong đời, tôi mãnh liệt muốn bảo vệ một thứ gì đó, thậm chí còn cảm thấy cả người mình tràn đầy sức mạnh, cho dù thứ sức mạnh ấy chỉ là do hormone mang lại.

Tôi từng gặp những người sinh con thật lòng yêu thương con mình vì vậy tôi hiểu tôi không giống họ. Tình cảm tôi dành cho đứa bé này không phải là “tình mẫu tử” mà giống như một người vẫn luôn vùng vẫy trong bóng tối, bỗng nhiên nhìn thấy một ngọn lửa. Đứa bé này dường như đã gom góp tất cả những bất cam mà tôi chôn sâu dưới đáy lòng suốt cả đời.

Tại sao tôi không thể tự do mà sống?

Tại sao tôi không thể đường đường chính chính làm một con người?

Từ trước đến nay, tôi luôn sống một cách vô lực mặc cho số phận đưa đẩy. Nhưng lúc này, trước mặt tôi lại xuất hiện một lựa chọn: tự mình nuôi nấng một đứa trẻ hay tiếp tục làm một con chim bị bẻ gãy đôi cánh, cam tâm trở thành đối tượng bị giam cầm?

Tôi không hề do dự.

Tôi bắt đầu lợi dụng những người mang cơm đến để dò hỏi tình hình bên ngoài. Đại lão cực kỳ nhạy bén nên tôi không thể để lộ dù chỉ một chút khác thường.

Thế nhưng, cô ấy vẫn phát hiện ra.

Tôi phải tốn rất nhiều công sức mới khiến cô ấy tin rằng tôi chỉ say sóng đến mức sắp không chịu nổi.

May mà trên tàu không có bác sĩ đi theo nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô ấy sẽ không ở trên biển quá lâu.

Hơn nửa tháng sau, con tàu cập vào một bến cảng nhỏ không chính quy. Vừa đặt chân lên bờ tôi đã nhận ra chúng tôi vẫn còn ở trong nước.

Trước khi bị đưa đến một căn nhà riêng để giam giữ, tôi cuối cùng cũng biết được toàn bộ ngọn nguồn.

Thế lực của đại lão đã phát triển quá lớn, lớn đến mức trong nước không còn chỗ dung thân cho cô ấy nữa, cô ấy vốn đã sớm có ý định rời đi. Bất kể là việc thân phận bị bại lộ hay màn kịch “ôm tiền bỏ trốn”, tất cả chỉ là kế nghi binh nhằm mê hoặc chính phủ và thể hiện sự nhượng bộ. Sau khi Hàn thị bị quốc hữu hóa, chính phủ ngầm mở một mắt nhắm một mắt, coi như ngầm cho phép cô ấy rời đi.

Những người trên con tàu này đều là lực lượng nòng cốt của cô ấy ở trong nước, đồng thời còn mang theo toàn bộ tài liệu quan trọng. Nhìn dáng vẻ vừa đặt chân lên bờ đã vội vã rời đi của cô ấy, e rằng việc gây dựng lại thế lực ở nước ngoài sẽ cần không ít thời gian, trong thời gian ngắn chắc cũng không có tâm trí để để ý đến tôi.

Không thể có thời cơ nào thích hợp hơn.

Sau mấy ngày quan sát, tôi đã nắm được quy luật trực ban của một tên vệ sĩ đặc biệt khinh thường tôi. May mà đại lão rất ít đề phòng tôi nên ca gác ban đêm cũng chỉ bố trí một người. Có lẽ cô ấy cũng không ngờ rằng một kẻ đã nhẫn nhịn suốt hai mươi hai năm, đến cả đám họ hàng rác rưởi cũng chưa từng dám phản kháng lại dám nảy sinh ý định trốn khỏi tay cô ấy.

Đừng nói đến cô ấy, ngay cả bản thân tôi cũng không ngờ có một ngày mình lại phải trải qua loại tình tiết “mang thai bỏ trốn” cẩu huyết thế này. Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ khiến da đầu tôi tê dại.

Mãi đến khi dùng giấy tờ giả lên được chuyến bay rời khỏi thành phố này, tôi mới thật sự ý thức được… mình đã trốn thoát.

Tôi không dám tin mà đưa tay khẽ vuốt bụng dưới, cảm giác như vừa được tái sinh.

Bình tâm mà nói, tôi không hề hận đại lão, thậm chí còn rất khâm phục cô ấy. Chỉ tiếc, ai bảo tôi đột nhiên lại nảy sinh lòng tham muốn có tự do.

Chỉ hy vọng tờ giấy tôi để lại có thể xoa dịu đôi chút cơn giận vì quyền uy bị thách thức của cô ấy.

Điểm đến đầu tiên của tôi là nhà chú.

Cuộc sống của bọn họ vẫn rất tốt. Vừa nhìn thấy tôi xuất hiện, cả nhà đều kinh ngạc.

Chú tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, làm như không quen biết tôi.

“Ngươi là ai?”

Tôi bật cười.

Đúng là phong cách của ông ta.

Như vậy cũng tốt, đỡ phải nói những lời vô nghĩa.

“Ông từng hứa, sau khi mọi việc thành công sẽ đáp ứng tôi một điều kiện. Hà tiên sinh, bản ghi âm câu nói đó tôi vẫn còn giữ.”

Ông ta chưa từng thấy bộ dạng này của tôi, nhất thời lắp bắp không nói nên lời.

“Ngươi… ngươi không sợ Hàn… Hàn…”

“Tôi đúng là không nắm được nhược điểm gì của cô ấy nhưng tôi có bằng chứng ông đã sai khiến tôi hãm hại cô ấy, đánh cắp tài liệu của Hàn thị. Ông thử đoán xem, nếu cô ấy rảnh tay có bỏ qua cho ông không?”

“Ngươi… từ khi nào…”

Thật nực cười.

Đến chó còn biết chọn một người chủ đối xử tốt với mình.

Vậy mà bọn họ thật sự coi tôi là một con vật chưa khai trí.

Tôi nói thẳng yêu cầu của mình:

“Chuẩn bị cho tôi một chiếc thẻ có hai triệu tệ, nguồn gốc không thể lần ra. Tôi sẽ ra nước ngoài bảo đảm biến mất không để lại tung tích. Khi đó vị kia cũng sẽ không tìm đến các người nữa. Ngày mai, ở sân bay, đưa thẻ cho tôi. Nếu không… cứ chờ cô ấy trả thù đi.”

Tôi cược rằng ông ta nhát gan, sợ phiền phức, lại thích tự lừa mình dối người.

Và tôi đã cược đúng.

….

Cuộc sống ở nước ngoài đương nhiên chẳng hề dễ dàng. Tôi là một kẻ không có gì trong tay, ngay cả thân phận hợp pháp cũng không có. May mà quốc gia tôi lựa chọn đúng lúc đang diễn ra phong trào đấu tranh cho quyền bình đẳng của Beta. Tôi nửa thật nửa giả bịa ra một câu chuyện: từ nhỏ bị ngược đãi sau đó lại bị cưỡng ép và giam cầm, mãi mới trốn thoát được.

Một tổ chức trong phong trào đã đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Kết quả cho thấy tình trạng của tôi còn nghiêm trọng hơn cả những gì tôi kể. Vì thế, họ rất tốt bụng sắp xếp cho tôi một nơi ở tạm thời và một công việc.

Đen đủi suốt bao nhiêu năm cuối cùng tôi cũng gặp được chút may mắn. Bà chủ nhà là một Beta dịu dàng, hiền hậu lại rất biết cách chăm sóc phụ nữ mang thai. Còn tôi thì thái độ tốt, làm việc chăm chỉ, hiệu quả cũng rất cao. Dần dần từ chỗ thương hại, mọi người thật lòng tiếp nhận tôi, thậm chí còn tìm cách giúp tôi làm giấy tờ để có thân phận hợp pháp.

Họ nói cơ thể tôi bị tổn thương quá nghiêm trọng, khả năng cao sẽ khó sinh. Vì vậy, trong suốt thời gian mang thai tôi gần như được những người trong tổ chức biết chuyện nâng như nâng trứng.

Cũng may tỷ lệ thụ thai và khả năng sinh sản của Beta tuy không bằng Omega nhưng thời gian mang thai lại ngắn hơn rất nhiều. Bụng hầu như không lộ rõ, cũng không ảnh hưởng đến việc đi lại hay làm việc, đúng là rất phù hợp với cái số “lao lực” của Beta.

Dưới sự chăm sóc tận tình của mọi người, ba tháng sau con tôi chào đời bình an.

Là một bé gái rất đáng yêu.

“Trẻ con phải đến năm tuổi mới bắt đầu phân hóa. Con cứ đặt tên cho bé trước đi.” Bà chủ nhà mỉm cười nói với tôi.

Tôi không thích họ của mình, càng không thể để con mang họ của đại lão. Cuối cùng, trước ánh mắt mong chờ của mọi người, tôi đặt tên cho con là Justina.

“Tôi hy vọng con bé sẽ mãi mãi được pháp luật công chính che chở.”

Phần lớn những người tham gia phong trào này đều rất giàu lòng trắc ẩn. Nghĩ đến những gì tôi từng trải qua họ nhìn hai mẹ con tôi rồi xúc động đến rơi nước mắt, như thể đây chính là một sự khởi đầu mới.

Tôi ngơ ngác nhìn họ.

Lần đầu tiên trong đời, tôi hiểu được…

Thế nào là tình yêu.

Thật tốt.

Đó là điều mà trước nay tôi chưa từng dám hy vọng xa vời.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 2
Quỷ Súc Đại Lão Cùng Nàng Phi Điển Hình Kiều Thê