Chương 3

Không biết có phải vì đã trở thành mẹ hay không mà tôi đặc biệt nhạy cảm với mọi chuyện liên quan đến con. Dạo gần đây, tôi luôn có một dự cảm rất xấu. Vì thế, tôi cố chấp yêu cầu mọi người giữ kín sự tồn tại của Justina, thậm chí còn gửi con bé cho bà chủ nhà chăm sóc, còn bản thân thì chuyển đến một thành phố khác làm việc.

“Sao vậy, Tư Hữu? Dạo này cậu lạ lắm.”

Nhậm Tư Hữu là cái tên mới của tôi, được rồi, tôi chỉ là thích dùng tên đồng âm để gửi gắm chút nguyện vọng của bản thân mà thôi.

“Tiểu Bành.” Đây là người bạn tôi tin tưởng nhất ở đất nước này. Đúng lúc cô ấy có dự án ở đây, tôi bèn hẹn cô ấy ra gặp. “Tớ nghi ngờ… người đó vẫn chưa từ bỏ việc tìm tớ.”

“Cô ta thần thông quảng đại đến vậy sao?” Tiểu Bành siết chặt tay tôi. “Thế… cậu định làm gì?”

“Tớ thế nào cũng không quan trọng.” Tôi khẽ lắc đầu. “Nhưng Justina sẽ bị giết. Tiểu Bành, trực giác của tớ rất chuẩn, chắc chỉ là chuyện trong mấy ngày tới thôi.”

“Tư Hữu, hay chúng ta báo cảnh sát đi! Cậu có thể xin cảnh sát bảo vệ mà!”

“Không.” Tôi nhắm mắt lại. “Cậu không biết cô ấy đáng sợ đến mức nào.”

“Tiểu Bành, tiếp theo đây, cậu nhất định phải nghe cho kỹ.”

“Kể từ hôm nay, hãy coi như trên đời này chưa từng có người tên Nhậm Tư Hữu, đừng bao giờ chủ động tìm tớ. Chỉ cần các cậu không chủ động dính líu đến tớ thì cô ấy sẽ không làm gì các cậu. Toàn bộ số tiền tiết kiệm còn lại của tớ đều ở đây… Justina, xin giao lại cho các cậu.”

“Không được!” Tiểu Bành lập tức lắc đầu. “Sao bọn tớ có thể trơ mắt nhìn cậu nhảy trở lại cái địa ngục ấy được?”

“Xin lỗi, trước đây tớ đã lừa mọi người.” Tôi cười khổ. “Tớ vốn đã quen với cuộc sống như vậy rồi, nếu không phải vì đứa bé, tớ sẽ không bỏ trốn.”

Tôi nắm lấy tay cô ấy.

“Cô ấy sẽ không làm gì tớ… nhưng sẽ không bao giờ nương tay với đứa bé. Vì vậy, trước khi tớ quay lại, đừng nói cho Justina biết về sự tồn tại của tớ.”

“Đồng ý với tớ nhé… được không?”

“Vậy…” Tiểu Bành nhíu chặt mày, giọng nghẹn lại. “Cậu không định gặp con gái mình thêm một lần nữa sao? Bà chủ nhà nói con bé lớn lên nhiều lắm rồi, khác hẳn lúc mới sinh.”

“Tớ…”

Hình dáng của con bé gần như đã khắc sâu trong tâm trí tôi. Lúc tôi rời đi, Justina mới chỉ hai tháng tuổi nhưng đã có thể nhìn ra nét lai. Trẻ sơ sinh mỗi ngày một khác, sau này còn không biết con bé sẽ giống đại lão đến mức nào. Chỉ là từ nhỏ con bé đã rất ít khi khóc quấy, ngoan ngoãn và yên tĩnh, gần như được đúc từ cùng một khuôn với tôi. Tôi chỉ hy vọng tính cách và gương mặt của con bé có thể đổi chỗ cho nhau thì tốt biết mấy.

Trong mắt tôi hiện lên vẻ giằng xé nhưng cuối cùng vẫn kiên quyết lắc đầu.

“Không được. Không còn kịp nữa… hơn nữa tớ sợ mình sẽ không nỡ.”

Tiểu Bành khóc đến không thành tiếng, thế nhưng dưới sự cầu xin hết lần này đến lần khác của tôi, cuối cùng cô ấy vẫn gật đầu. Trước khi rời đi, cô ấy nghẹn ngào nói:

“Tư Hữu, cậu là một người mẹ vĩ đại.”

Tôi chỉ mỉm cười với cô ấy nhưng trong lòng lại phủ nhận câu nói đó.

Tôi chỉ muốn giữ lại chút bằng chứng cuối cùng để chứng minh… mình vẫn còn là một con người.

Khi đại lão tìm được tôi, tôi rất bình tĩnh.

Bởi vì trong tiềm thức, tôi vẫn luôn biết rằng chỉ cần cô ấy muốn thì sẽ nhanh chóng tìm được tôi.

Ý nghĩ của cô ấy cũng không khó đoán. Ban đầu có lẽ cô ấy cảm thấy một món đồ chơi nhỏ chẳng biết gì như tôi, chạy thì cũng chạy rồi, không đáng để tốn công tìm kiếm. Về sau, có lẽ cô ấy phát hiện vẫn là dùng tôi thuận tay nhất nên mới muốn đưa tôi trở về.

Khi chiếc phi cơ riêng cất cánh, tôi biết con gái và những người bạn của mình đều đã an toàn.

Trong xương cốt của đại lão luôn mang theo một sự kiêu ngạo đứng trên tất cả. Nói dễ nghe thì là người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết. Chuyện của tôi vốn chưa từng nằm trong phạm vi khiến cô ấy phải dụng tâm, chỉ cần đạt được mục đích, những chi tiết còn lại cô ấy sẽ không cố ý điều tra đến cùng.

Và tôi đã lợi dụng chính điểm đó của cô ấy để tạm thời bảo vệ được Justina cùng những người trong tổ chức.

Nhưng điều đó không có nghĩa cô ấy sẽ chấp nhận việc có người dám khiêu khích mình.

Mắt tôi bị bịt kín, hai tay bị khóa lại, một đầu còng tay còn lại được còng vào một thứ gì đó giống như chân bàn, vị trí rất thấp, khiến tôi chỉ có thể ngồi trên tấm thảm.

“Hình như ta chưa từng thấy ngươi hoảng loạn.”

Đó là câu đầu tiên cô ấy nói với tôi kể từ khi gặp lại.

Giọng nói ấy vẫn dễ nghe như trước, xa cách nửa năm, lần nữa vang lên bên tai nhất thời khiến cả người tôi mềm nhũn.

Bàn tay cô ấy khẽ vuốt ve gương mặt tôi.

“Trả lời.”

“… Vâng.”

Tôi mím môi.

Thật ra… có.

Chỉ là lần đó, tác dụng của thuốc đã lấn át nỗi kinh hoảng.

“Chơi đủ chưa?”

Đầu ngón tay cô ấy trượt xuống, nâng cằm tôi lên.

Chỉ một câu nói đã định nghĩa toàn bộ chuyện này thành một lần tôi tùy hứng quậy phá. Tôi không có gì để biện minh, chỉ có thể gật đầu.

“Ngươi không nghe lời, ta phải phạt ngươi.”

“… Vâng.”

Cô ấy buông tay, giọng nói cũng mất đi chút hứng thú vừa rồi.

“Ngươi vẫn nhàm chán như vậy.”

Đúng vậy.

Tôi biết mình càng phản ứng như thế cô ấy sẽ càng muốn dùng đủ mọi cách ép tôi thất thố. Nhưng tôi thật sự không còn sức để diễn cho cô ấy xem vẻ hoảng hốt hay bộ dạng nhục nhã, bất lực.

Tôi vốn chỉ là một Beta tẻ nhạt như vậy, cũng không thể bị tin tức tố của cô ấy kích thích đến mức cảm xúc mất kiểm soát. Nghe giọng điệu ấy, có lẽ tôi còn nên cảm ơn cô ấy vì đã dành chút “tính trẻ con” hiếm hoi của mình lên người tôi.

“Thôi vậy.”

“Cứ quỳ bò xuống.”

Bàn tay cô ấy vén mái tóc dài của tôi sang một bên, từ sau gáy chậm rãi vuốt xuống rồi dừng lại ở phần xương cụt.

“… Lỏng rồi?”

Ngón tay thon dài ấy giống hệt một dụng cụ kiểm tra lạnh như băng, hờ hững đánh giá xem tôi với tư cách là một món công cụ, còn có đủ tiêu chuẩn để sử dụng hay không.

Tôi lắc đầu, trong lòng không nhịn được mà trợn trắng mắt. Chỉ như vậy mà cũng cảm nhận được sao? Rõ ràng tôi đã khôi phục gần như không khác gì trước đây.

“Ta nghĩ ngươi cũng sẽ không tìm người khác.” Đại lão giữ lấy cổ tôi, nâng nửa người trên của tôi lên cho đến khi môi cô ấy áp sát tuyến thể sau gáy. “Thật ra ngươi coi thường tất cả mọi người, đúng không?”

Nghe câu đó, tôi chỉ thấy buồn cười.

Tôi đâu có cao quý đến thế.

Chỉ là tôi không dám cũng không muốn động vào sợi dây ấy mà thôi.

Chỉ một đứa con gái thôi đã đủ khiến tôi mất kiểm soát rồi.

“Ồ, không phải sao?” Cô ấy khẽ cười. “Vậy tại sao ngươi lại bỏ trốn?”

“Nhậm Tư Hữu…” Cô ấy chậm rãi đọc cái tên đó. “Khó nghe hơn cả tên cũ.”

Tiếng cười khẽ của cô ấy theo cổ áo len vào, một vật hình chữ nhật được đặt giữa hai bả vai tôi, xem ra là giấy tờ tùy thân của tôi. Nó chậm rãi trượt dọc theo sống lưng xuống dưới lạnh đến mức khiến tôi bất giác run lên.

“Có lẽ chính ngươi cũng không nhận ra.” Giọng cô ấy vẫn ung dung. “Thật ra ngươi rất biết tạo ra những kiểu hài hước lạnh lùng.”

“Nhưng thứ hài hước đó từ đâu mà có?”

“Là vì trong mắt ngươi, những “người quyền thế” như chúng ta chẳng có gì đáng để kính sợ.”

“Có điều rất mâu thuẫn…” Ngón tay cô ấy khẽ vuốt sau gáy tôi. “Rõ ràng ngươi có năng lực phản kháng nhưng cuối cùng lại luôn chọn nhẫn nhịn.”

Thật ra tôi cũng từng phân tích tính cách của chính mình.

Có lẽ là vì trước khi cha mẹ qua đời tôi cũng từng được xem là một thiên kim nhà giàu. Sau đó sống ở nhà chú, tôi đã nhìn quá nhiều thứ mục nát bên trong cái gọi là hào môn nên cảm thấy cái gọi là “quyền quý”… cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hoặc cũng có thể vì trước đây chẳng có gì khiến tôi phải lưu luyến, kể cả mạng sống của chính mình.

Cho nên, mọi thứ đều có thể buông bỏ.

Một mảnh giấy áp lên sau gáy tôi, cô ấy làm ướt mảnh giấy ấy, rồi cách một lớp giấy cắn rách tuyến thể của tôi.

…Đến giấy cũng cắn, cũng chẳng chê bẩn.

Dường như nhận ra tôi đang nghĩ gì, cô ấy mơ hồ nói: “Không nhận ra sao? Đây là chính tay ngươi viết.”

【Ta sẽ giữ kín như bưng.】

Đó chính là tờ giấy tôi để lại trước khi bỏ trốn, không ngờ cô ấy vẫn còn giữ đến bây giờ.

“Thú vị thật.” Cô ấy bế tôi lên, khóe môi cong. “Ngươi đúng là một kẻ đầy mâu thuẫn.”

Vốn dĩ tôi không hề say máy bay thế nhưng bị cô ấy giày vò suốt dọc đường đến mức đầu óc choáng váng. Vừa xuống máy bay tôi đã phải há miệng thở dốc.

Cô ấy lại tỏ ra rất vui vẻ, dường như đang trả đũa chuyện trước đây tôi lấy cớ say tàu để lừa cô ấy.

Lần này, nơi cô ấy đưa tôi đến là một địa phương hoàn toàn xa lạ, tôi không thể nhận ra đây là quốc gia nào.

Đích thân đại lão đưa tôi đến một nhà hát kiểu cũ.

Thật sự là một nơi ngoài sức tưởng tượng.

Toàn bộ nhà hát mang tông màu đỏ sẫm cổ điển, phần lớn đều được làm bằng gỗ. Ghế ngồi và sân khấu đều đã cũ kỹ, tấm màn nhung cũng phảng phất mùi ẩm mốc. Nhưng nhìn những bức ảnh treo dọc hành lang cùng sân khấu, các hạng mục thiết bị, khán phòng, thậm chí cả lan can cầu thang vẫn có thể nhận ra nơi này năm xưa từng huy hoàng đến nhường nào.

Số vở kịch được công diễn ở đây không nhiều, phần lớn thời gian, nhà hát chỉ được dùng làm nơi tập luyện của đoàn kịch. Ngoài ra, thỉnh thoảng cũng có người đến sửa sang, tu bổ. Chỉ tiếc kinh phí dường như luôn eo hẹp nên công việc trùng tu lúc có lúc không, cứ ngắt quãng mãi.

Mỗi khi có người ngoài xuất hiện tôi sẽ không được phép ra ngoài. Vệ sĩ sẽ nhốt tôi vào một chiếc hòm gỗ có lỗ thông khí. Chiếc hòm không lớn, tôi chỉ có thể ôm gối co người lại, lần đầu tiên, chính đại lão chỉnh tư thế cho tôi rồi mới đặt tôi vào bên trong.

Cô ấy nói đây là một phần của hình phạt, sau này phải tự mình chui vào. Hôm đó tôi ngồi co người nên còn dễ chịu một chút nhưng vệ sĩ thì mặc kệ tôi ở bên trong có nằm hay ngồi thế nào, chỉ cần đậy nắp lại là tùy tiện đặt chiếc hòm xuống đất. Nếu may mắn nằm ngang thì còn đỡ còn chẳng may bị dựng ngược thì tôi phải vô cùng chật vật mới xoay được người về tư thế dễ chịu hơn.

Nghe nói đây là một kiểu “huấn luyện”. Nhưng theo tôi, đại lão chẳng có ý dạy dỗ gì cả. Cô ấy đơn giản chỉ thấy thú vị, muốn xem phản ứng của tôi mà thôi.

Những lúc không có người ngoài tôi được tự do đi lại khắp nhà hát. Sau khi dạo khắp hậu trường đến phát chán, vì thật sự quá nhàn rỗi nên tôi bắt đầu nghiên cứu từng chiếc ghế, từng bậc cầu thang trong tòa nhà. Sau vài vòng như thế, e rằng ngay cả kiến trúc sư thiết kế nơi này cũng chưa chắc hiểu rõ từng ngóc ngách của nhà hát bằng tôi.

Một tháng sau, chiếc hòm gỗ được thay bằng một chiếc lồng sắt rộng hơn. Tuy bốn phía đều được phủ kín bằng vải màu sẫm nhưng ít nhất tôi cũng có thể duỗi người ở bên trong. Vệ sĩ còn đổi vị trí đặt lồng, thường xuyên có người của đoàn kịch đi ngang qua, tôi nín thở lắng nghe tiếng bước chân linh hoạt của họ giẫm lên sàn gỗ phát ra từng tiếng kẽo kẹt, rồi những lời thoại và khúc hát khác nhau vang lên nối tiếp.

Thật ra điều đó khá thú vị, tôi như được bước vào từng thế giới khác nhau, tưởng tượng ra những khung cảnh, những yêu hận thuộc về mỗi câu chuyện. Chỉ cần quên mất mình là một con người thì mọi thứ dường như đều trở nên dễ chịu hơn rất nhiều.

Đại lão cũng không thường xuyên tìm tôi, phần lớn thời gian cô ấy chỉ đưa tôi về nơi ở của mình. Cô ấy luôn có đủ loại trò mới nhưng lại đặc biệt thích tôi chủ động đáp lại, bởi vì khi ấy biểu cảm của tôi sẽ phong phú hơn.

Còn tôi thì cho rằng những phản ứng mất kiểm soát về mặt sinh lý vốn không đại diện cho ý chí của bản thân nên cũng chẳng cố gắng kìm nén. Thế là, từ hai lập trường hoàn toàn khác nhau chúng tôi lại kỳ lạ đạt được một sự ăn ý.

Đôi khi cô ấy còn nổi hứng ngay trong nhà hát, tôi vẫn luôn cảm thấy điều đó chẳng giống chút nào với tính cách quen hưởng thụ của cô ấy. Đừng nói tôi khó chịu, ngay cả cơ thể cô ấy cũng bị những món nội thất gỗ cũ kỹ cấn đến đỏ cả lên.

Nhưng biết làm sao được.

Cô ấy thích.

…Được rồi.

Tôi thừa nhận.

Tôi cũng khá thích.

Nghe qua giọng của biết bao người chuyên nghiệp tôi mới nhận ra giọng của cô ấy vẫn là hay nhất. Đặc biệt là mỗi khi ở nơi công cộng, lúc cô ấy cố tình ghé sát bên tai tôi dùng chất giọng khàn khàn đầy hưng phấn để nói chuyện, tôi lại ngoan ngoãn và mẫn cảm hơn cả lần đầu bị trúng thuốc.

Đó là phản ứng mà lý trí hoàn toàn không thể khống chế, tôi đoán ngay cả tin tức tố cũng chỉ đến mức ấy mà thôi.

Nếu cô ấy phát hiện ra tôi là một người mê giọng nói e rằng tôi thật sự sẽ bị cô ấy khống chế hoàn toàn.

Mỗi lần rời đi, cô ấy đều để tôi mệt đến mức mơ màng sắp ngủ. Khi ấy, cô ấy sẽ gọi tên tôi hết lần này đến lần khác.

“Hà Tồn… Hà Tồn…”

Cô ấy vừa gọi tên tôi vừa hôn từ trán xuống cổ tôi, lặp đi lặp lại như không biết chán, mãi đến khi tôi mở mắt nhìn về phía cô ấy mới thôi. Không biết có phải vì mái tóc xoăn dài của cô ấy luôn rũ xuống che khuất gương mặt hay không nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi luôn có cảm giác… cô ấy đang thương xót tôi.

Khung cảnh đó khiến tôi thất thần hết lần này đến lần khác.

Mãi cho đến khi giọng nói và hơi thở của cô ấy hoàn toàn tan biến.

Tôi ngủ rất ít. Đêm khuya thường một mình lang thang trong nhà hát, mỗi lần đứng trước ô cửa sổ khung gỗ đỏ nhìn bầu trời đêm mờ mịt bên ngoài, tôi lại nhớ con gái mình da diết, cũng nhớ quãng thời gian được tự do.

Tôi còn chưa đầy hai mươi bốn tuổi vậy mà đã sinh con ở cái độ tuổi mà với rất nhiều người, ba mươi lăm mới là thời điểm thích hợp để có con.

Tôi khẽ vuốt những hoa văn chạm khắc trên lan can bỗng có cảm giác như mình đã nhìn thấy điểm cuối của sinh mệnh.

Tôi sẽ bị giam ở đây cả đời sao?

Giống như bóng ma mê hoặc trong vở kịch kia…

Tôi đã ở trong nhà hát này bốn năm.

Đó là điều đại lão nói với tôi.

Trong bốn năm ấy cô ấy liên tục kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện.

Ví dụ như tên thật của cô ấy là Hàn Vi Hối là do chính cô ấy tự đặt. Ví dụ như cô ấy hơn tôi đúng mười hai tuổi, không hơn không kém một vòng giáp. Ví dụ như ở mỗi quốc gia cô ấy đều có thế lực của riêng mình, mỗi nơi đều dùng một cái tên khác nhau, cũng phát triển theo những hướng khác nhau.

Ví dụ như vị phu nhân Omega kia của cô ấy không phải chết vì khó sinh mà vì ám sát thất bại nên bị chính tay cô ấy xử tử. Ví dụ như cô ấy cũng có kỳ mẫn cảm chỉ là cô ấy khống chế quá tốt, còn tôi thì không thể cảm nhận được.

Ví dụ như… cô ấy đã chú ý đến tôi từ khi nào.

Đương nhiên không phải vì gương mặt có vài phần tương tự kia.

Thật ra ở cái nơi đến đèn đường còn không có ấy cho dù là Alpha cấp cao nhất cũng không thể nhìn rõ mặt một người. Việc bắt tôi lên xe chỉ là vì tưởng có người lần ra được cứ điểm đó. Nhưng trước khi đưa tôi đến văn phòng cô ấy đã điều tra rõ toàn bộ ngọn nguồn.

Tôi là một công cụ rất thích hợp để đánh lạc hướng sự chú ý, lại ngoan ngoãn, biết điều. Ban đầu, cô ấy định đợi mọi chuyện trong nước kết thúc sẽ giết người diệt khẩu, nhưng càng ở chung, cô ấy càng cảm thấy tôi thú vị, thế là thiện tâm nổi lên giữ tôi lại.

Còn có rất nhiều chuyện cô ấy chưa từng nói.

Nhưng tôi có thể cảm nhận được.

Ví dụ như…

Hình như cô ấy có chút thích tôi.

Cô ấy thích hôn tôi, thích đánh dấu tạm thời tôi, thích ôm trọn tôi vào lòng, thích để tôi vùi mặt trong ngực mình, thích quấn mái tóc dài của hai chúng tôi vào nhau.

Khoảng thời gian cô ấy ở cạnh tôi ngày càng nhiều. Có những lúc chỉ cần nhìn bộ dạng phong trần mệt mỏi của cô ấy tôi cũng biết cô ấy vừa mới trở về từ nơi khác.

Thế nhưng việc đầu tiên cô ấy làm vẫn là đến gặp tôi.

Tôi không biết cô ấy có ý thức được đó là thích hay không.

Điều đáng sợ là…

Phòng tuyến của tôi đang từng chút một sụp đổ.

Dường như tôi cũng ngày càng không thể rời xa cô ấy.

Có một lần, tôi hỏi:

“Ngài… lần nào cũng không dùng… là muốn tôi mang thai sao?”

Cô ấy chẳng mấy để tâm chỉ vùi đầu vào hõm vai tôi.

“Ngươi không cần.”

“Ta đã dùng biện pháp tránh thai rồi.”

Thì ra…

Lần đó thật sự chỉ là một lần ngoài ý muốn.

Đúng vậy.

Tôi chẳng qua chỉ là một con thú cưng vừa ý cô ấy mà thôi.

Sao cô ấy có thể cần một đứa con đến làm vấy bẩn huyết mạch của mình hay chia đi sự chú ý vốn thuộc về cô ấy được?

Tôi không thể để bản thân hoàn toàn thuộc về cô ấy.

Tôi cũng không thể cả đời không gặp con gái mình.

Tôi phải rời đi…

Trước khi cô ấy hoàn toàn yêu tôi.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 3
Quỷ Súc Đại Lão Cùng Nàng Phi Điển Hình Kiều Thê