Chương 12
Thật ra, đối với “tính tình” của Hà Tồn, Hàn Vi Hối lại cảm thấy vui mừng. Trong bốn người, bề ngoài nhìn như vàng son lộng lẫy nhưng bên trong đều mang những góc tối riêng: Hàn Như Gặt ác liệt, Justina âm trầm, bản thân cô thì kiêu ngạo. Thoạt nhìn Hà Tồn là người dễ bắt nạt nhất nhưng trên thực tế, cô mới là người vô tình nhất.
Khi cần thiết, Hà Tồn sẽ không bị bất kỳ tình cảm nào trói buộc. Có lẽ đây mới chính là nguồn gốc thật sự của cảm giác bất an trong Hàn Vi Hối, một thứ còn vượt lên trên cả tin tức tố.
Sự dung túng của Hà Tồn đối với cô giống như một liều thuốc độc ngọt ngào. Cô đắm chìm trong sự dịu dàng ấy nhưng lại không ngừng đa nghi: rốt cuộc giới hạn của Hà Tồn nằm ở đâu? Phải chăng từ đầu đến cuối, người kia vẫn luôn đứng ở vị trí cao hơn để nhìn xuống cô, giống như đang nhìn một trò cười tự lừa mình dối người? Chính vì vậy, khi Hà Tồn bắt đầu sinh ra sự kháng cự, trái lại Hàn Vi Hối lại cảm thấy an tâm hơn.
Đúng lúc Hàn Vi Hối còn đang miên man suy nghĩ, Justina đột nhiên ném một chùm chìa khóa sang, giọng điệu còn mang theo chút khó chịu. “Mẹ bảo ta đưa cho ngài một căn phòng.”
Hàn Vi Hối gật đầu, Justina cho rằng đây là sự nhượng bộ tượng trưng của Hà Tồn nhưng Hàn Vi Hối lại không nghĩ như vậy.
Quả nhiên, Hà Tồn đã quyết tâm giữ khoảng cách, nước sông không phạm nước giếng. Cho dù Hàn Vi Hối có cố ý chặn đường, tìm đủ mọi cách để khiến mình có cảm giác tồn tại, thứ cô nhận được cũng chỉ là một “vỏ sò hình người” lặng lẽ khép chặt, không chịu nhìn cô lấy một lần.
Hàn Vi Hối tự nhiên không nỡ ép buộc Hà Tồn. Mỗi lần đều là cô chủ động lùi bước trước, tránh đi con đường Hà Tồn sẽ đi, bước về hướng ngược lại.
Nửa tháng sau, Hà Tồn chủ động đến phòng Hàn Vi Hối.
Khi ấy Hàn Vi Hối vừa mới tắm xong, mái tóc xoăn còn ướt rũ xuống trước ngực, khiến dáng vẻ của cô hiếm khi có thêm vài phần dịu ngoan.
“Vi Hối…” Hà Tồn lên tiếng. “Ta sẽ cùng ngài trở về.”
Hàn Vi Hối khựng lại nhưng trên mặt không hề lộ ra vẻ vui mừng.
“Vì sao?” Cô nhẹ giọng hỏi. “Nơi này không tốt sao?”
“Quá nguy hiểm.” Hà Tồn tránh ánh mắt cô. “Ta biết Tina đã gây cho ngài không ít phiền phức, còn Như Gặt thì chỉ có một mình…”
“Vậy còn ngươi?” Hàn Vi Hối cắt ngang lời cô đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Hà Tồn. “Đừng nói những lời trái lòng, ta nhìn ra được ngươi có đang nói dối hay không.”
“Ta…” Hà Tồn khựng lại. “Thật sự không có gì. Chỉ là… ta không muốn nhìn ngài tiếp tục vì ta mà làm đến mức này. Bao nhiêu năm rồi… không cần thiết.”
“Tồn Tồn.” Hàn Vi Hối thở dài. “Có một điều Như Gặt nói rất đúng, chúng ta không phải kiểu vợ chồng có thể kính trọng nhau như khách, rồi dần dần biến tình yêu thành tình thân.”
“Ngươi phải chấp nhận…”
“Ta đối với ngươi…”
“Vốn dĩ đã khác.”
Khoảnh khắc ấy, Hàn Vi Hối giống hệt một bậc trưởng bối thật sự.
Hà Tồn ngẩng đầu nhìn cô, trong lòng chỉ còn lại nỗi buồn khó tả.
Nhưng…
Cô thật sự còn có quyền tùy hứng sao?
“Ta về trước.” Hàn Vi Hối cúi đầu hôn khẽ lên má cô, hơi thở phả nhẹ bên vành tai. “Nếu trong lòng ngươi vẫn còn khúc mắc… thì đừng miễn cưỡng bản thân, được không?”
Nước mắt Hà Tồn đã dâng đầy hốc mắt, cô không tìm được bất kỳ lý do nào để tiếp tục làm mình làm mẩy.
Nhưng…
Trong lòng vẫn luôn tồn tại một rào cản vô hình mà cô không cách nào bước qua.
Cuối cùng, cô ngầm chấp nhận nụ hôn của Hàn Vi Hối.
Thế nhưng…
Vẫn không đưa ra bất kỳ câu trả lời rõ ràng nào.
….
Hàn Vi Hối chọn một phương thức vô cùng nguyên thủy để giữ liên lạc với Hà Tồn. Cô sai người mang những bức thư viết tay của mình đến hòn đảo nhỏ. Mỗi lá thư đều rất ngắn, những chuyện vụn vặt hằng ngày qua ngòi bút của cô đều được cô đọng lại chỉ trong vài dòng. Thỉnh thoảng, cô còn nhắc đến một vài chuyện nhỏ giữa hai người ngày trước, nhiều đến mức ngay cả Hà Tồn cũng không hiểu vì sao Hàn Vi Hối lại có thể nhớ rõ từng chi tiết như vậy.
Hàn Vi Hối dường như thật sự rất bận, thời gian gửi thư hoàn toàn không cố định nhưng có một điều từ đầu đến cuối chưa từng thay đổi, đó là dòng mở đầu của mỗi bức thư:
“Thê tử Hà Tồn của ta thân khải…”
Tựa như hai người thật sự chỉ là một đôi tình nhân thời xưa bị đại dương chia cắt, chỉ có thể gửi gắm nỗi nhớ qua từng phong thư. Trong sự tưởng niệm ấy lại mang theo một cảm giác bình thản, rộng lượng và trầm tĩnh khó diễn tả thành lời.
Hà Tồn chưa từng hồi âm, mỗi lần người đưa thư chuẩn bị rời đi, cô chỉ lặng lẽ hái một đóa hoa tươi đưa cho đối phương rồi nhẹ giọng: “Đa tạ, ta đã nhận được.”
….
Khoảng cách từ lần gửi thư gần nhất đến nay đã gần một tháng, trước đây chưa bao giờ lâu như vậy. Trong lòng Hà Tồn dần dần trở nên sốt ruột, mấy ngày nay càng không thể yên tâm ngồi trong căn phòng kính. Ngay cả giữa trưa nắng gắt, cô cũng không ngừng đi đi lại lại trên bãi biển.
Cô biết, hỏi Justina là cách nhanh nhất và thuận tiện nhất.
Nhưng…
Cô không muốn làm tổn thương trái tim con gái thêm lần nữa.
Đúng lúc Hà Tồn còn đang do dự, một chiếc trực thăng từ phía chân trời chậm rãi bay tới, tiếng động cơ vang dội càng lúc càng gần, cuối cùng đáp xuống ngay trước mặt cô.
Cát bụi bị cánh quạt cuốn lên che khuất dáng vẻ người bước xuống.
Nhưng Hà Tồn vẫn nhìn thấy rất rõ…
Trong tay người ấy không có thư.
“Phu nhân.” Người kia vẻ mặt nghiêm nghị, hơi cúi người hành lễ với cô. “Chủ nhân bị trọng thương, hiện giờ vẫn hôn mê bất tỉnh. Tình hình e rằng không ổn… xin mời ngài trở về nghe di chúc.”
Đóa hoa bướm trong tay Hà Tồn lập tức rơi xuống đất.
“Mẹ!, mẹ không sao chứ?”
Justina dường như đã sớm biết tin tức, cô xuất hiện phía sau Hà Tồn như một bóng ma, kịp thời đỡ lấy người đang đứng không vững.
“Vì sao lại…”
Hà Tồn dường như hoàn toàn không còn nghe thấy âm thanh xung quanh, cô chỉ đứng đó, chìm trong thế giới của riêng mình, lẩm bẩm lặp đi lặp lại một câu:
“Vì sao lại như vậy…”
Mấy tháng trước, những vết thương trên người Hàn Vi Hối rõ ràng đều là giả. Sau khi cô đến hòn đảo này, Justina hẳn cũng đã dừng tay. Vậy rốt cuộc còn ai có thể khiến cô bị thương nặng đến mức ấy?
Chẳng lẽ…
Là vì mình khiến cô phân tâm?
“Thiếu chủ…”
Người vừa đến trợn mắt há hốc mồm nhìn Justina dứt khoát đánh ngất Hà Tồn.
“Đừng nhiều lời.”
Justina dùng đôi tay tưởng chừng mảnh mai của mình bế ngang Hà Tồn lên, sải bước đi về phía trực thăng. Giọng nói của cô còn lạnh hơn cả gió biển.
“Cẩn thận không kịp dự tang lễ.”
…
Lần nữa tỉnh lại, người đầu tiên Hà Tồn nhìn thấy là Hàn Như Gặt.
Cô cố gắng tìm trên gương mặt đối phương một chút vẻ nhẹ nhõm hoặc chí ít là ý cười của một trò đùa dai đã thành công.
Nhưng….Không có.
Tuy ngày nào Hàn Như Gặt cũng nói muốn lật đổ Hàn Vi Hối nhưng khi người kia thật sự đứng trước bờ vực sinh tử, trên gương mặt cô chỉ còn lại vẻ mệt mỏi không sao che giấu.
“Mẫu thân vẫn luôn chưa chịu nuốt hơi thở cuối cùng.” Hàn Như Gặt đẩy cửa phòng ra. “Có lẽ… là đang chờ ngươi.”
“Vào gặp bà ấy lần cuối đi.”
Hà Tồn gần như được người khác dìu đến bên giường Hàn Vi Hối. Vừa buông tay….cô đã mềm nhũn ngã khuỵu xuống đất.
“Mẹ!”
Justina lập tức bước tới đỡ cô dậy.
“Mẹ có đau không?”
Hà Tồn hoàn toàn không cảm nhận được điều gì, cô chỉ ngơ ngác nhìn Hàn Vi Hối, trên người cô ấy rõ ràng không có thêm vết thương nào.
Nhưng Hà Tồn vẫn có thể cảm nhận được…
Sinh mệnh của Hàn Vi Hối lúc này chỉ còn là chút sức lực cuối cùng của một mũi tên đã bắn hết đà, đang gian nan và vô vọng cố gắng kéo dài thêm hơi thở cuối cùng.
Nếu biết lần gặp lại này sẽ là sinh ly tử biệt…Cô nhất định sẽ giống như dây tơ hồng quấn chặt lấy Hàn Vi Hối.
Một giây…
Cũng sẽ không rời xa cô ấy.
“Chủ nhân ngừng tim rồi!”
…
Cái gì?
Miệng những người xung quanh vẫn không ngừng đóng mở.
Vì sao…Cô lại không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào?
“Phu nhân, theo quy định, bây giờ tôi cần tuyên đọc di chúc của bà Hàn Vi Hối với ngài…”
“Đợi đã.” Hàn Như Gặt lên tiếng ngắt lời.
“Ngươi lui ra trước.”
Hà Tồn hoàn toàn không biết phía sau mình đang xảy ra chuyện gì. Ánh mắt cô chỉ dừng lại trên vạt áo trước ngực Hàn Vi Hối, nơi đó căng phồng lên một cách kỳ lạ, như bị ma xui quỷ khiến…
Cô chậm rãi đưa tay sờ vào.
Đó là…
Một bó hoa khô đủ mọi màu sắc, đủ mọi hình dạng được nhét kín đầy trong ngực áo Hàn Vi Hối.
Đôi mắt Hà Tồn chợt mở to.
Đó…
Chính là những bông hoa cô đã tặng người đưa thư mỗi lần nhận được thư.
Môi cô run bần bật, muốn nói gì đó…
Nhưng trong sự hỗn loạn và tĩnh lặng kỳ lạ ấy, cô lặng lẽ ngất đi, không phát ra nổi một tiếng.
…
Hà Tồn mở mắt trong bóng tối.
Không biết là ai đã đưa cô về phòng ngủ của cô và Hàn Vi Hối, Hà Tồn ngơ ngác một lúc, cố nén cơn đau đầu dữ dội, xoay người xuống giường rồi bước ra gian ngoài vẫn còn le lói ánh sáng.
“Mẹ, sao mẹ lại xuống giường rồi?” Justina gần như xuất hiện ngay trước khi Hà Tồn mở cửa, bước lên chặn ngay trước lối đi.
“Vi Hối đâu?”
Ánh mắt Justina vô cùng phức tạp nhưng giọng nói vẫn dịu dàng như cũ. “Mẹ cần nghỉ ngơi, về ngủ thêm một chút đi, chờ con và Hàn Như Gặt xử lý xong mọi chuyện sẽ đến ở cùng mẹ, được không?”
Hà Tồn chỉ lắc đầu.
Nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, Justina bất đắc dĩ lên tiếng uy hiếp: “Nếu mẹ không quay về, con sẽ lại đánh ngất mẹ.”
“Ta muốn đi gặp Hàn Vi Hối.”
Hà Tồn cố chấp nhìn cô.
“Mẹ…” Justina khựng lại một chút, cuối cùng vẫn tàn nhẫn nói ra sự thật. “Mẹ đã hôn mê ba ngày rồi. Mẫu thân… đã được hỏa táng và an táng.”
Justina thấp thỏm nhìn phản ứng của Hà Tồn nhưng lại phát hiện cô chỉ vô cùng bình tĩnh gật đầu.
“Vậy…ta đi ngủ.”
Không đợi Justina kịp lên tiếng, Hà Tồn đã đóng cửa phòng.
Ác mộng này…
Thật sự quá dài.
Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể tỉnh lại?
Tự sát sao?
Hà Tồn mở ngăn bí mật trong hộp dụng cụ, lặng lẽ nhìn chằm chằm con dao găm sắc bén bên trong đến thất thần.
Không biết từ lúc nào…
Cô lại một lần nữa chìm vào hôn mê.
…
“Chủ nhân, phu nhân đã hạ sốt rồi.”
“Ừm, vất vả cho ngươi.”
Hà Tồn chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực nhưng giọng nói quen thuộc kia lại giống như một dòng suối trong, khiến cô cố nén mọi khó chịu để mở mắt ngay lập tức.
“Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi.”
Hà Tồn không dám tin nhìn người trước mặt.
“…Vi Hối?”
“Ừm, là ta.” Hàn Vi Hối đưa cốc nước đến bên môi cô. “Uống chút nước trước đi, cổ họng ngươi khàn lắm.”
Hà Tồn khó nhọc nghiêng đầu tránh cốc nước, hai tay lại siết chặt lấy vạt áo Hàn Vi Hối.
“Thật sự…là ngươi sao?”
“Là ta.”
Hàn Vi Hối đưa tay ôm Hà Tồn vào lòng.
“Xin lỗi, chuyện giả chết trước đó là vì kế hoạch. Để đề phòng phản đồ và nội gián, chuyện ta còn sống chỉ có thể giấu tất cả mọi người, ngay cả Như Gặt và Justina cũng không biết.”
Hàn Vi Hối giải thích rất lâu.
Nhưng trong suốt quá trình ấy, Hà Tồn không đáp lại lấy một lời, cô cúi đầu nhìn xuống, mới phát hiện Hà Tồn đang loạng choạng tháo từng cúc áo của mình.
“…Tồn Tồn.”
“Ngươi đang làm gì vậy?”
“Phát sốt…” Hà Tồn yếu ớt ngẩng đầu, khó khăn hôn lên môi Hàn Vi Hối. “Sẽ… dễ chịu lắm.”
“Đến đi…được không?”
“Không được.” Hàn Vi Hối vội giữ lấy hai tay cô, nâng gương mặt Hà Tồn lên. “Ngươi còn chưa khỏe hẳn.”
“Tồn Tồn…”
“Ngươi sao vậy?”
Trong khoảnh khắc ấy, hốc mắt Hà Tồn lập tức tràn đầy nước mắt.
Hàn Vi Hối hiểu ngay cô đang nghĩ gì.
Cô vừa hôn lên từng giọt nước mắt của Hà Tồn, vừa thấp giọng dỗ dành.
“Là ta.”
“Tồn Tồn.”
“Ta vẫn còn sống.”
“Không phải ảo giác của ngươi.”
“Ta thật sự…”
“Vẫn luôn ở bên cạnh ngươi.”
Hà Tồn không nói gì nữa.
Chỉ lặng lẽ ôm chặt cô hơn.
…
Chuyện Hàn Vi Hối còn sống chỉ có rất ít người biết. Bề ngoài, Hàn Như Gặt đã tiếp quản vị trí của cô vì thế khoảng thời gian này Hàn Vi Hối gần như lúc nào cũng ở bên cạnh Hà Tồn.
Sau khi khỏi bệnh, Hà Tồn gần như trở thành một món trang sức của Hàn Vi Hối có thể dính lấy nhau thì tuyệt đối sẽ không tách ra.
Hàn Vi Hối đi đâu…
Cô theo đó.
Ánh mắt cũng vĩnh viễn dừng trên người Hàn Vi Hối, một khắc cũng không nỡ rời đi.
Ngay cả lúc ngủ, chỉ cần khoảng cách giữa hai người hơi xa một chút, Hà Tồn cũng sẽ đột nhiên giật mình tỉnh giấc, rồi chủ động chui trở lại lòng Hàn Vi Hối, nước mắt lặng lẽ chảy đầy gương mặt.
Ban đầu, Hàn Vi Hối rất hưởng thụ sự ỷ lại ấy nhưng chỉ vài ngày sau…
Cô bắt đầu đau lòng.
Đôi mắt Hà Tồn gần đây lúc nào cũng đỏ hoe, mỗi lần được Hàn Vi Hối ôm ngồi trên đùi cô đều lập tức vùi mặt vào lòng người kia, không muốn để Hàn Vi Hối nhìn thấy.
“Tồn Tồn.”
Hàn Vi Hối cúi đầu hôn lên trán cô.
“Thật ra…ngươi biết chuyện ta giả chết chỉ là để lừa ngươi trở về.”
“Đúng không?”
Hà Tồn im lặng rất lâu.
Cuối cùng…cô gật đầu xem như ngầm thừa nhận.
Hàn Vi Hối bế Hà Tồn ngồi cao hơn một chút, để cô nhìn thẳng vào mắt mình.
“Ban đầu ta thật sự định trả lại tự do cho ngươi. Nhưng ngươi đã chiều hư ta rồi, ta căn bản không biết phải làm thế nào để duy trì một mối quan hệ bình thường giữa hai người yêu nhau.” Hàn Vi Hối không nhịn được đưa tay vuốt ve mái tóc dài của Hà Tồn như muốn xoa dịu chính cảm giác chột dạ của mình. “Mới nửa năm… ta đã không nhịn nổi nữa. Chỉ còn cách dùng phương pháp này để đem cả người lẫn trái tim ngươi bắt trở về.”
“Ta đổi ý rồi, ta sẽ không rời xa ngươi nữa.”
“…Ta biết.” Giọng Hà Tồn nghèn nghẹn. “Lúc ở trên đảo, ta không để ý đến ngài cũng vì đã sớm nhìn ra những vết thương đó đều là giả. Chỉ là… trước mặt con gái ta không nỡ vạch trần ngài.”
“Ừm.” Hàn Vi Hối bật cười. “Cảm ơn bảo bối.”
“Là vì…”
“Ngươi quá hiểu ta.”
Hà Tồn mím môi, không chịu thừa nhận.
Hàn Vi Hối cũng không tiếp tục trêu cô, chỉ nhẹ giọng nói: “Hơn nữa, Justina đã trưởng thành đến mức đủ độc lập rồi. Ta thật sự sợ… ngươi sẽ không còn bất kỳ vướng bận nào nữa.”
“Ta không phải một người mẹ tốt.” Hà Tồn lắc đầu. “Sự tồn tại của Tina… chỉ che giấu bản tính lạnh nhạt của ta mà thôi.”
“Là ta…” Hàn Vi Hối bình tĩnh đáp. “Đã dùng con bé để giữ chân ngươi.”
“Ta đã…”
Hàn Vi Hối hiểu cô muốn nói gì.
Cô dùng một nụ hôn nhẹ nhàng chặn lại những lời còn chưa kịp thốt ra của Hà Tồn, chậm rãi đỡ cô nằm xuống.
“Ừm.”
“Ta biết.”
…
Nửa mê nửa tỉnh, Hà Tồn chợt cảm thấy Hàn Vi Hối ngồi dậy.
“…Ngài định ra ngoài sao?”
“Không.” Hàn Vi Hối hiểu ngay ý ngoài lời của cô. “Ta không còn là người đứng đầu nhà họ Hàn nữa.”
“Từ nay về sau…ta chỉ còn một thân phận là người yêu của Hà Tồn.”
Hà Tồn lập tức ngồi bật dậy.
“Cái gì? nhưng ngài mới từng này tuổi đã lui về ở ẩn…”
“Tồn Tồn.”
Hàn Vi Hối kéo cô ngồi lên đùi mình rồi ôm chặt vào lòng.
“Đối với ta…ngươi quan trọng hơn bất cứ điều gì.”
Hà Tồn im lặng rất lâu.
Cuối cùng, như đã hạ quyết tâm, cô vòng tay ôm chặt lấy cổ Hàn Vi Hối.
“Tuyến thể của ngài…đã lành hẳn chưa?”
Hàn Vi Hối cúi đầu hôn lên bên cổ cô, tiếng cười khe khẽ rung trong lồng ngực.
“…Ừm?”
Lần này Hà Tồn không cho cô cơ hội tiếp tục trêu mình.
…
“Mẫu thân, ngài giấu cũng sâu thật đấy.”
Cuối cùng Hàn Như Gặt cũng tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Hàn Vi Hối. Cô nhìn người trước mặt bằng ánh mắt đầy bất mãn.
“Không phải đã nghiệm chứng được rất nhiều thứ rồi sao?” Hàn Vi Hối mỉm cười.
Nhưng trong mắt Hàn Như Gặt, nụ cười ấy chỉ toàn là vẻ chế giễu, khiến cô suýt nữa tức đến phát cáu.
“Ta nghe thấy hết những lời ngài vừa nói với Hà Tồn. Rõ ràng ngài chỉ chuyển ra phía sau hậu trường, không còn trực tiếp xuất hiện nữa, vậy mà cố tình khiến cô ấy hiểu lầm, để cô ấy luôn mang cảm giác áy náy với ngài.”
Hàn Vi Hối tránh không trả lời.
“Phi lễ chớ nghe.”
“Ngài lừa cô ấy còn chưa đủ sao?”
Hàn Vi Hối vẫn không hề dao động.
Nụ cười mãn nguyện trên gương mặt cũng không hề nhạt đi.
“Chưa chắc…”
“Nàng không biết.”
…
Hàn Như Gặt tức đến mức không nhịn được trợn trắng mắt.
“Dù sao thì khoảng thời gian này ngươi cũng làm rất tốt.” Hàn Vi Hối biết điểm dừng, không tiếp tục khoe khoang trước mặt con gái nữa. Cô đổi chủ đề. “Chẳng phải ngươi luôn muốn vượt qua ta sao? Lần này là cơ hội tốt nhất.”
“Câu này nghe có gì đó không đúng nhỉ?” Hàn Như Gặt bĩu môi. “Ta chẳng phải chỉ là một con rối thôi sao?”
“Ta cho ngươi hai tháng thực quyền.”
Hàn Như Gặt cạn lời nhìn Hàn Vi Hối.
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy da mặt của mình so với mẹ ruột vẫn còn kém quá xa.
“…Đừng tưởng ta không nhìn thấy chiếc máy bay mới ở sân bay, hai người lại định ngụy trang thành ai để đi chơi nữa đây?”
“Chuyện đó…” Hàn Vi Hối nhìn về phía Hà Tồn đang thò đầu ra khỏi cửa, dáo dác tìm kiếm mình. Nụ cười trên gương mặt cô lập tức trở nên dịu dàng và chân thành hơn bao giờ hết.
“Không còn liên quan đến ngươi, cố gắng làm tốt nhé.”
“Người thừa kế.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận