Chương 11

Hà Tồn tỉnh lại trong một bồn tắm rộng rãi.

“Mẹ, mẹ tỉnh rồi.”

“…Tina?”

Làn nước ấm áp cùng bọt xà phòng bao bọc lấy cơ thể khiến đầu óc Hà Tồn vẫn còn mơ mơ màng màng. Cô mất vài giây mới nhận ra đó là giọng của Justina.

“Vâng.” Justina nhẹ giọng đáp. “Sắp xong rồi.”

Sắp xong rồi?

Tina đang làm gì vậy…

Khoan đã.

Đồng tử Hà Tồn đột nhiên co lại, cô vô thức ngẩng đầu, ánh mắt đối diện với chính mình trong tấm gương lớn đặt phía trước bồn tắm.

Hà Tồn: ……

Hà Tồn: “!”

Cô nhớ ra rồi!

“Ti… Tina…” Hà Tồn xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu. Theo bản năng, cô co hai đầu gối lại, cố che cơ thể mình trong làn nước dù biết hành động ấy hoàn toàn vô ích. “Mẹ… mẹ tự làm được rồi.”

“Được.” Justina khẽ mỉm cười, không hề miễn cưỡng. “Vậy con giúp mẹ chải tóc.”

Nói xong, cô lấy chiếc khăn mềm lau khô hai tay, cầm chiếc lược gỗ đặt bên cạnh đứng phía sau Hà Tồn, động tác nhẹ nhàng gỡ từng lọn tóc đã được ngâm mềm trong nước ấm.

Cả phòng tắm lập tức chìm vào yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng nước khe khẽ lay động và tiếng lược chậm rãi lướt qua mái tóc dài.

Chính sự yên tĩnh ấy lại khiến mọi cảm xúc và từng chi tiết nhỏ đều bị phóng đại vô hạn.

Hà Tồn cố ép bản thân tập trung vào việc tắm rửa nhưng những ký ức hỗn loạn vừa khôi phục vẫn không ngừng hiện lên trong đầu.

Hình ảnh Hàn Vi Hối…những lời nói…những cái ôm…

Cả những chuyện khiến cô xấu hổ đến mức chỉ muốn ngất đi. Càng nghĩ, hai má cô càng nóng bừng.

Không muốn tiếp tục để bản thân chìm trong đống ký ức ấy, Hà Tồn chủ động mở miệng phá vỡ bầu không khí.

“Chúng ta… đang ở đâu vậy?”

“Trên tàu.”

Động tác của Justina khựng lại.

Cô không tiếp tục chải tóc nữa mà nhẹ nhàng cúi xuống, vòng hai tay ôm lấy bờ vai Hà Tồn từ phía sau.

Trong lòng Hà Tồn run lên, lúc này cô mới chợt nhận ra…kể từ sau khi Justina trưởng thành rồi vội vã quay về, con gái đã rất lâu rồi không còn thân mật với cô như vậy nữa.

“Mẹ.” Justina tựa cằm lên vai cô. “Mẹ còn nhớ chuyện khi con năm tuổi không?”

“Tất nhiên là nhớ.” Hà Tồn dịu dàng đặt tay lên mu bàn tay đang ôm lấy vai mình. “Mẹ vẫn luôn nhớ.”

“Khi đó…” Giọng Justina rất nhỏ, nhỏ đến mức giống như đang thú nhận một bí mật giấu kín nhiều năm. “Con ghét bản thân mình quá yếu.”

“Con không bảo vệ được mẹ, cho nên…con mới cố chấp đi theo Hàn Như Gặt.”

“Mẹ.”

“Con biết…con đã làm mẹ đau lòng.”

“Sao lại thế được, bảo bối.” Hà Tồn lập tức xoay người lại, nước trong bồn khẽ dập dềnh theo động tác của cô. Hai tay cô nâng gương mặt Justina lên, dịu dàng nhìn vào đôi mắt màu lam quen thuộc ấy. “Mẹ đã nói từ lâu rồi, mẹ hy vọng con có suy nghĩ và lựa chọn của riêng mình.”

“Huống hồ…cũng chính quyết định năm đó đã chứng minh con làm đúng, nếu không có con…mọi chuyện sẽ không thể đi đến hôm nay.”

“Thật sự…” Justina liếc nhìn cô, giọng nói mang theo chút do dự. “…là đúng sao?”

Hà Tồn lập tức nghẹn lại, gương mặt vốn đã hơi đỏ bỗng đỏ bừng lên.

Cô biết Justina đang ám chỉ điều gì.

“Chuyện… chuyện đó…” Hà Tồn lúng túng giải thích. “Mẹ… đó chỉ là ngoài ý muốn thôi… lúc ấy mẹ…”

“Mẹ.” Justina nhẹ nhàng cắt ngang lời cô.

“Lúc trước…mẹ từng nói muốn đưa con chạy trốn khỏi họ.”

“Khi ấy…con không có dũng khí.”

“Nhưng bây giờ…con đã có đủ năng lực rồi, lần này…để con đưa mẹ đi, được không?”

Hà Tồn lặng người.

Một lúc sau cô mới chậm rãi hỏi:

“Ý con là…đến một nơi thật sự an toàn?”

“Vâng.”

“Không còn Hàn Vi Hối, không còn Hàn Như Gặt.”

“Không còn bất cứ ai có thể ép buộc mẹ.”

Hà Tồn nhìn sâu vào mắt Justina.

“Cho nên…bây giờ chúng ta đang ở trên con tàu đi đến ‘nơi đó’…”

“Đúng không?”

Justina gật đầu nhưng ngay sau đó viền mắt cô đỏ lên, hàng mi run, nước mắt trong suốt đọng nơi khóe mắt như chỉ cần chớp mắt một cái sẽ lập tức rơi xuống.

Trái tim Hà Tồn như bị ai bóp chặt, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Justina khóc.

“Được.” Toàn thân Hà Tồn lập tức chùng hẳn xuống, cô đưa tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt con gái, giọng nói dịu dàng đến cực điểm. “Bảo bối.”

“Mẹ nghe con.”

“Lần này…mọi chuyện đều nghe theo con.”

Thật ra cô biết đây rất có thể chỉ là màn kịch Justina cố ý diễn ra để khiến cô mềm lòng, cô cũng biết…con bé nhất định còn có những tính toán khác chưa nói.

Nhưng…cô nợ đứa con gái này quá nhiều, nhiều đến mức…cô thật sự không còn đủ nhẫn tâm để nói ra một chữ “không”.

Thôi vậy.

Nếu sau này thật sự phải trả giá vì quyết định hôm nay…

Thì cứ để cô gánh thay con gái mình.

…….

“Cốc… cốc…”

Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

Ở một căn phòng khác trên con tàu, Hàn Vi Hối đang ngồi trước bàn làm việc chậm rãi ngẩng đầu, khi nhìn rõ người bước vào là Hàn Như Gặt, vẻ lạnh lẽo giữa hai hàng mày lập tức nhuốm thêm vài phần sát khí.

“Ngươi đến đây làm gì?”

So với dáng vẻ sứt đầu mẻ trán của Hàn Vi Hối suốt nửa tháng qua, Hàn Như Gặt lại ung dung hơn rất nhiều. Vừa bước vào văn phòng cô ấy đã tự nhiên dựa lên mép bàn làm việc, khóe môi còn mang theo ý cười . “Ta đến trao đổi tình hình thôi, muội muội làm công việc đặc thù, từ trước đến nay vẫn luôn hành động một mình, bên cạnh chẳng có mấy người thân tín. Khó khăn lắm mới tìm được vài thuộc hạ có năng lực, vậy mà đến giờ vẫn không một ai tra ra được Hà Tồn đã bị con bé đưa đi đâu.”

“Nếu không có tin tức gì hữu ích…” Hàn Vi Hối ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, giọng điệu lạnh nhạt đến cực điểm. “…thì ngươi có thể đi rồi.”

“Nóng nảy thế sao, mẫu thân?” Hàn Như Gặt cười cười, thuận thế ngồi hẳn lên mép bàn. “Không phải kỳ mẫn cảm của ngài vẫn chưa kết thúc đấy chứ?” Thấy Hàn Vi Hối vẫn im lặng cô cũng không để bụng, tiếp tục nói: “Ta chỉ muốn đề xuất một ý kiến.

Tina để lại quá nhiều công việc chưa có ai tiếp quản, những phiền phức lớn nhỏ liên tục xuất hiện gần đây e rằng cũng không thoát khỏi liên quan đến con bé. Còn ngài thì sao? Đã tìm suốt nửa tháng vẫn chẳng có chút tiến triển nào. Ngay cả thiết bị định vị mà ngài luôn tự hào cấy trên người Hà Tồn cũng mất tác dụng.

Điều đó chứng tỏ phương pháp của ngài không hiệu quả. Chi bằng ngài cứ ở lại căn cứ xử lý mọi việc để ta đi tìm.”

Lúc này Hàn Vi Hối mới chậm rãi ngước mắt. Ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt lấy Hàn Như Gặt, lạnh lẽo đến mức khiến không khí trong căn phòng cũng như đông cứng lại. Nhưng Hàn Như Gặt không hề né tránh ngược lại còn thản nhiên nhìn thẳng vào cô.

“Đừng tưởng ta không biết ngươi đang tính toán điều gì.” Giọng Hàn Vi Hối hiếm khi mang theo hàn ý rõ rệt. “Làm tốt chuyện của chính ngươi.”

“Được thôi.” Hàn Như Gặt nhún vai, vẻ mặt không hề bất ngờ. “Ta cũng đoán trước ngài sẽ không đồng ý rồi. May mà ta vốn cũng không phải đến xin phép, chỉ là tới thông báo với ngài một tiếng mà thôi.” Cô chống tay nhảy xuống khỏi mép bàn, vừa bước ra ngoài vừa phất tay ra sau. “Vậy thì… chúng ta cùng thi xem, ai sẽ là người tìm được Hà Tồn trước.”

Cánh cửa khép lại, văn phòng một lần nữa chìm vào yên tĩnh. Hàn Vi Hối chậm rãi đưa tay chống trán, đáy mắt hiếm hoi hiện lên một tia mỏi mệt cùng hối hận. Hàn Như Gặt vẫn còn quá trẻ, cho rằng chỉ cần tìm được Hà Tồn thì mọi chuyện sẽ được giải quyết nhưng cô biết vấn đề chưa bao giờ nằm ở đó.

Cô chưa từng nghi ngờ năng lực hay tốc độ trưởng thành của Justina, chỉ là đến lúc này cô đã có thể hoàn toàn khẳng định… Hà Tồn là tự nguyện đi theo Justina.

Hà Tồn chưa từng thật sự chống đối cô, mỗi lần giận dỗi, chỉ cần cô kiên nhẫn dỗ dành thêm vài câu là người kia sẽ mềm lòng. Vì vậy suốt bao năm qua, Hàn Vi Hối vẫn luôn cho rằng mình nắm rất chuẩn giới hạn của Hà Tồn. Nhưng lần này… có lẽ cô thật sự đã đi quá xa.

“Mẹ… mẹ không vui.”

Giọng Justina nhẹ nhàng vang lên.

Gió biển mang theo hơi mát nhè nhẹ thổi tung tấm rèm trắng như tuyết. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm bị chia thành từng dải sáng dài, dịu dàng phủ lên chiếc bàn tròn nhỏ trong căn phòng bằng kính.

Justina cẩn thận cắm một bông hồng còn tươi vào chiếc bình thủy tinh, sau đó cúi đầu nhìn Hà Tồn đang ôm một quyển sách trong lòng. Quyển sách đã mở rất lâu nhưng vẫn dừng ở đúng một trang, rõ ràng người cầm sách chẳng hề đọc nổi lấy một chữ.

“Sao lại thế được.” Hà Tồn vẫn còn mải suy nghĩ, nghe vậy liền theo bản năng lắc đầu. “Chỉ là… mẹ có hơi lo lắng thôi.”

“Không phải lo cho ngài ấy.”

Giọng Justina rất bình tĩnh nhưng lại khiến Hà Tồn lập tức hoàn hồn. Thấy biểu cảm con gái thoáng cứng lại, cô vội vàng giải thích: “Mẹ đang lo cho con, Tina. Trong tay con chắc còn rất nhiều việc cần xử lý đúng không? Cứ thế bỏ mặc tất cả để ở đây cùng mẹ… thật sự không sao chứ?”

Justina nhìn cô rất lâu sau đó mới mỉm cười. “Mẹ quên rồi sao? Từ nhỏ đến lớn, tất cả những gì con cố gắng, tất cả những gì con theo đuổi… đều chỉ vì muốn mẹ được hạnh phúc. Còn những chuyện khác…” Cô nhẹ nhàng lắc đầu. “Đối với con, đều không quan trọng.

Hà Tồn bị một câu nói ấy của Justina chặn đến mức không biết phải đáp lại thế nào. Cô hiểu rõ hơn ai hết, có thể bao trọn cả một hòn đảo hoang không người ở giữa biển mà vẫn giấu được tung tích khỏi hai người thần thông quảng đại như Hàn Vi Hối và Hàn Như Gặt tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.

Bề ngoài, Justina mỗi ngày đều dành phần lớn thời gian ở bên cạnh cô, luôn dịu dàng mỉm cười dường như chẳng có bất cứ áp lực nào. Nhưng cô biết, sau lưng mình, con gái nhất định đã phải bỏ ra vô số tâm sức, chỉ là chưa bao giờ để cô nhìn thấy mà thôi.

Justina từng nói muốn bù đắp quãng thời gian mẹ con đã bỏ lỡ suốt bao năm nhưng đến cuối cùng, người được chiều chuộng lại luôn là cô. Con bé gần như đã dốc hết tất cả để tạo cho cô một chốn đào nguyên biệt lập với thế giới bên ngoài, nơi không còn tranh chấp, không còn cưỡng ép, cũng không còn những người khiến cô phải đau lòng.

Nghĩ đến đây, Hà Tồn chỉ thấy bản thân thật vô dụng.

Là mẹ…

Nhưng từ đầu đến cuối đều là con gái bảo vệ cô.

“Đừng để bản thân quá mệt, Tina.” Hà Tồn nắm lấy tay Justina, dịu dàng nói. “Mẹ không sao đâu.”

Cô không nói thẳng mình đã đoán được mọi chuyện, chỉ có thể mơ hồ nhắc nhở như vậy, bởi cô biết lòng tự trọng của Justina rất mạnh. Nếu nói quá rõ, ngược lại chỉ khiến con bé lo lắng.

Justina cười, cô vốn quá thông minh, chỉ cần nhìn ánh mắt Hà Tồn đã hiểu người kia đang nghĩ gì.

“Mẹ tốt thật đấy.” Cô mỉm cười nắm ngược lại bàn tay Hà Tồn, giọng nói dịu dàng đến mức gần như tan vào ánh nắng. “Chỉ cần mẹ ở bên cạnh con… thì con sẽ không thấy mệt chút nào.”

Hà Tồn không nói thêm nữa.

Hai người lặng lẽ ngồi cạnh nhau đọc sách, căn phòng chỉ còn tiếng sóng biển vọng từ xa cùng tiếng gió khe khẽ lướt qua rèm cửa.

Không biết đã qua bao lâu, điện thoại của Justina đột nhiên rung lên.

Cô chỉ liếc nhìn màn hình một cái rồi lập tức tắt chuông.

“Mẹ đi ngủ trưa một lát đi.”

Hà Tồn biết Justina có việc cần xử lý nên cũng không hỏi nhiều, chỉ ngoan ngoãn gấp sách lại rồi tự mình trở về phòng nghỉ.

Justina vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng lưng cô. Cho đến khi cánh cửa phòng khép lại, bóng dáng Hà Tồn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, nụ cười dịu dàng trên gương mặt cô cũng lập tức tan biến.

Ánh mắt vốn ấm áp trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, điện thoại lại rung lên lần nữa.

Lần này, Justina trực tiếp bắt máy.

“Phương thức liên lạc của ngươi càng lúc càng khó tìm đấy.” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lười nhác mang theo vài phần oán trách của Hàn Như Gặt.

“Nhưng cuối cùng ngươi vẫn tìm được mà.” Justina cười lạnh, trong giọng nói mang theo sự mỉa mai không hề che giấu. “Tỷ tỷ.”

“Đừng lạnh lùng thế chứ.” Hàn Như Gặt cười cười. “Ta có chuyện muốn báo cho ngươi.”

“Trước tiên…” Giọng Justina lập tức lạnh xuống. “Ngươi phải bảo đảm chuyện này sẽ không khiến mẹ gặp nguy hiểm.”

“Dĩ nhiên rồi.” Hàn Như Gặt nhướng mày đầy đắc ý. “Cho dù mẫu thân có nghi ngờ ta thì cũng vô dụng. Từ khi ngươi còn chưa phân hóa, ta đã có thể khiến bà ấy không tìm thấy ngươi và Hà Tồn rồi.”

“Chuyện gì?” Justina không hề muốn tiếp tục đề tài đó. “Nói ngắn gọn.”

“Đúng là vô tình.” Hàn Như Gặt thở dài làm bộ tiếc nuối. “Được rồi, có một tin xấu và một tin tốt.”

“Nói.”

“Tin xấu là…” Giọng cô chậm rãi kéo dài. “Mẫu thân hình như sắp xác định được vị trí của các ngươi rồi.”

“Còn tin tốt?”

“Tin tốt là…” Hàn Như Gặt bật cười. “Hiện giờ bà ấy không có thời gian đi tìm.”

Justina chỉ khẽ “Ừm” một tiếng, dường như hoàn toàn không hề bất ngờ trước tin tức này.

“Ngươi đúng là đủ tàn nhẫn.” Đầu dây bên kia, Hàn Như Gặt lộ ra vẻ mặt hoàn toàn trái ngược với nội dung mình đang nói. Giọng điệu nghe như đang cảm thán nhưng lại pha lẫn một chút chua chát. “Đây là lần đầu tiên mẫu thân ngã đau đến như vậy, ngay cả ta cũng chưa từng làm được.”

“Ta nhớ…” Justina bình thản đáp. “Ta đã nói từ rất lâu rồi lý do năm đó ta đồng ý đi theo ngươi.”

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại.” Hàn Như Gặt chống cằm, giọng nói mang theo chút trêu chọc. “Bao nhiêu năm nay, mẫu thân đối xử với ngươi cũng đâu có tệ.”

“Bà ấy đối với ngươi…” Justina ngắt lời cô. “Vẫn luôn rất tốt.”

“…Chậc.” Hàn Như Gặt lập tức hối hận vì đã nhắc đến chủ đề này. “Được rồi, ta thừa nhận. Gien nhà họ Hàn chúng ta đúng là có chút vấn đề. Ngay cả một người khác biệt như Hà Tồn cũng không thể bẻ ngươi trở lại.”

“Nếu không còn chuyện gì…” Giọng Justina vẫn lạnh nhạt như cũ. “…ta cúp máy.”

“Đừng mà.” Hàn Như Gặt cố tình kéo dài giọng. “Nhân cơ hội này bồi dưỡng tình cảm chị em một chút không được sao?”

Justina im lặng.

Hàn Như Gặt cũng không để tâm, tiếp tục hỏi: “Hà Tồn có biết chuyện ngươi lợi dụng nàng để hợp tác với ta không?”

“Không biết.”

Justina trả lời rất dứt khoát nhưng ngay sau đó, giọng cô lập tức lạnh xuống vài phần.

“Nhưng nếu ngươi dám để mẹ biết…”

“Ta đâu có ngu.” Hàn Như Gặt bật cười. “Chỉ là… đến lúc đó kiểu gì Hà Tồn cũng sẽ phát hiện thôi, đúng không?”

“Điều đó…” Justina bình tĩnh đáp. “…còn phải xem bản lĩnh của ngươi. Hơn nữa ta đã nói rồi, bất cứ chuyện gì liên quan đến mẹ, ngoại trừ chính mẹ tự nguyện, đều phải có sự đồng ý của ta.”

“Dĩ nhiên rồi, muội muội.” Hàn Như Gặt cười đáp. “Con người ta trước nay luôn giữ lời hứa. Chỉ là… ta vẫn rất tò mò.”

Cô hơi híp mắt.

“Ngươi thật sự không sợ…ta sẽ trở thành Hàn Vi Hối thứ hai sao?”

Justina cụp mắt.

“Mẫu thân…” Giọng cô bình tĩnh đến lạ. “Là căn nguyên của tất cả.”

“Chỉ cần không còn Hàn Vi Hối…thì ngươi…không đáng sợ.”

“Ê này, ê này.” Hàn Như Gặt bật cười. “Ngay trước mặt ta mà nói vậy thật sự ổn sao?”

Cô còn định tiếp tục trêu chọc Justina thêm vài câu nhưng đúng lúc ấy…

Một luồng gió lạnh đột nhiên quét qua sau lưng, Hàn Như Gặt khẽ biến sắc. Còn chưa kịp phản ứng thì mặt đất dưới chân cô bỗng nhiên sụp xuống, cả người mất trọng tâm, rơi thẳng xuống một huyệt động ngầm.

Ngay khi cô vừa chạm đất, bốn phía lập tức vang lên tiếng chuyển động nặng nề.

“Keng…” “Keng…” “Keng…”

Những thanh song sắt dày và nặng từ bốn phía cùng phía trên đồng loạt hạ xuống, trong nháy mắt tạo thành một chiếc lồng sắt kín mít, kiên cố đến mức gần như không thể phá hủy.

Xung quanh lập tức chìm vào bóng tối, đến lúc này…Hàn Như Gặt mới bừng tỉnh. Đây là cái bẫy của Justina! ngay từ đầu…con bé chưa từng thật lòng muốn hợp tác với cô!

“Khốn kiếp…”

Hàn Như Gặt nghiến răng, không phải cô chưa từng đề phòng cô em gái mưu trí gần như yêu nghiệt này.

Chỉ là…nơi này rõ ràng đã được chính cô nhiều lần xác nhận bằng tin tức tố Alpha.

Một Omega như Justina…rốt cuộc đã làm thế nào…

“Ở trong đó…” Giọng nói đầy mỉa mai của Justina từ điện thoại truyền tới. “…ngoan ngoãn suy nghĩ cho kỹ đi.”

“Chó hoang dám tự ý thoát dây xích…thì nên bị nhốt vào lồng sắt.”

Dứt lời, Justina trực tiếp ngắt cuộc gọi.

Cô không hề quan tâm Hàn Như Gặt sẽ phản ứng ra sao, chỉ chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía mặt biển mênh mông vô tận.

Quả nhiên…gừng càng già càng cay.

Hàn Vi Hối…đã tới và lần này…

Hàn Vi Hối đến một mình.

…….

Hàn Vi Hối trông vô cùng tiều tụy, trên quần áo cô loang lổ không ít vết máu nhưng đáng sợ nhất vẫn là vết thương nơi cổ. Với năng lực hồi phục của cô, đến giờ miệng vết thương vẫn còn không ngừng rỉ máu. Chỉ nhìn vị trí cũng đủ biết nhát cắn ấy chỉ vừa vặn tránh được chỗ hiểm.

“Ba tháng, thành quả rất xuất sắc.” Hàn Vi Hối không hề che giấu dáng vẻ chật vật của mình trước mặt Justina, ngược lại còn thản nhiên để cô quan sát. “Học trò giỏi hơn thầy.”

“Ngài quá khen.” Justina vẫn không chút biểu cảm. “Vẫn là ngài cao tay hơn một bậc.”

“Ta chỉ làm điều mà một người mẹ nên làm, đó là hiểu rõ thê tử và con gái của mình.” Hàn Vi Hối đưa tay che cổ, khẽ ho một tiếng, không tiếp tục truy cứu chuyện cô con gái út cùng cô con gái lớn liên thủ hãm hại nhau, giọng điệu ngược lại vô cùng ôn hòa.

“Như Gặt không hiểu tình thân cũng không hiểu tình yêu, cho nên mới bị tính kế rồi loại bỏ. Nói cho cùng… cũng là lỗi của ta.”

“Ngài chẳng qua chỉ đang ỷ vào việc mẹ thích ngài.”

“Đúng vậy.” Hàn Vi Hối bình thản gật đầu thừa nhận.

Justina nhíu mày, cô và Hà Tồn hoàn toàn trái ngược nhau. Hàn Như Gặt có khiêu khích thế nào cô cũng có thể bình tĩnh như không nhưng đứng trước Hàn Vi Hối lại rất dễ để lộ vài phần cảm xúc.

Cô luôn cảm thấy tất cả những từng trải của Hàn Vi Hối đều lắng đọng dưới vẻ bình thản và những nếp nhăn mờ nhạt nơi khóe mắt, khiến người khác không sao nhìn thấu. Còn bản thân mình, bất kể tính toán hay giãy giụa thế nào trước mặt người này cũng chỉ giống như một tên hề đang cố mua vui.

“Chúng ta đã giao hẹn.”

“Hiện giờ ta không có năng lực xông vào.” Hàn Vi Hối dang hai tay.

Justina nhìn cô đầy nghi ngờ vài lượt sau đó lập tức quay về căn nhà nhỏ nơi mình và Hà Tồn đang ở, thật sự mặc kệ Hàn Vi Hối ngồi lại bên ngoài.

Hàn Vi Hối tựa lưng vào gốc cây thở phào một hơi, đúng là một cô nhóc khó đối phó.

Với năng lực của Hàn Như Gặt, nhiều nhất khoảng một tuần là có thể thoát ra ngoài. Khác với Justina giỏi bày mưu tính kế và đơn độc hành động, Hàn Như Gặt tuy ngày thường luôn cà lơ phất phơ nhưng lại thích hợp làm một người quản lý hơn.

Chỉ cần con bé nhận ra mình đã thua, hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, nó sẽ quay về chủ trì đại cục. Còn cửa ải khó vượt qua nhất… vẫn luôn là Hà Tồn.

Không biết vì quá quen thuộc với tin tức tố của nhau hay vì nhiều năm gắn bó đã tạo nên sự đồng điệu khó diễn tả, Hà Tồn rất nhanh đã phát hiện Hàn Vi Hối xuất hiện. Theo bản năng cô nhìn sang Justina, còn Justina chỉ nhẹ nhàng tỏ ý rằng mọi chuyện đều do cô quyết định. Hà Tồn mím môi, cuối cùng vẫn chậm rãi bước lên ban công nối với căn nhà nhỏ.

Hàn Vi Hối dường như vẫn luôn dõi theo từng động tĩnh của cô. Ngay khi Hà Tồn bước ra, ánh mắt hai người đã chạm nhau.

Hàn Vi Hối không nói một lời.

Chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Thế nhưng chỉ một ánh mắt ấy cũng khiến Hà Tồn cảm thấy một nỗi chua xót không cách nào kìm nén. Cô hoảng hốt quay người chạy trở vào phòng.

“Mẹ?”

“Không sao.” Hà Tồn cố gượng cười, nụ cười ấy lại khó coi vô cùng. “Cho mẹ ở một mình một lát là được.”

Justina không nói gì, chỉ gật đầu rồi lặng lẽ lui ra, tiếng gió biển vẫn đều đều thổi qua.

Đến lúc này Hà Tồn mới chợt nhận ra….đây đã là lần thứ tư cô lựa chọn trốn tránh Hàn Vi Hối.

Chỉ một cái liếc mắt, cô đã nhìn thấy dáng vẻ chật vật của người kia nhưng đôi chân lại nặng như chì, thế nào cũng không thể bước về phía cô ấy.

Suốt cả buổi chiều Hà Tồn đứng ngồi không yên. Mãi đến khi trời tối, cô mới mượn bóng đêm lén nhìn xuống dưới lần nữa, không ngờ Hàn Vi Hối vẫn ngồi ở đúng vị trí cũ, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của cô.

Khoảng cách quá xa khiến Hà Tồn không nghe được gì nhưng cô đọc được khẩu hình của Hàn Vi Hối.

“Ta có thể lên gặp ngươi không?”

Trên đường đi vào căn nhà nhỏ, Hàn Vi Hối không gặp bất kỳ sự ngăn cản nào. Chỉ là ngay khi Hà Tồn mở cửa nhìn thấy biểu cảm của cô, Hàn Vi Hối đã gần như đoán được kết quả.

Bao nhiêu năm qua, hai người gần như sống dựa vào nhau như ký sinh trên cơ thể đối phương. Đây là lần đầu tiên họ ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn.

Hà Tồn dường như đã chuẩn bị tâm lý từ rất lâu, cô hít sâu một hơi rồi nhanh chóng nói: “Ta không hề giận ngài, mấy tháng nay ta đã suy nghĩ rất nhiều. Ta vẫn luôn mượn danh nghĩa của Tina để đi tìm chính mình. Nhưng bất kể là làm mẹ ruột hay mẹ kế, dường như ta chưa từng hoàn thành trọn vẹn trách nhiệm của một người mẹ.”

Cô cắn nhẹ môi dưới rồi mới tiếp tục: “Ngài biết lúc đó Như Gặt đã nói gì với ta không?”

Hàn Vi Hối trầm mặc.

Cô biết.

Toàn bộ đoạn đối thoại ấy cô đều đã nghe thấy.

Hàn Như Gặt nói giữa Hà Tồn và cô không có một cuộc hôn nhân được pháp luật công nhận mà nhà họ Hàn cũng không thể cho Hà Tồn bất kỳ sự bảo vệ nào trên phương diện danh chính ngôn thuận.

Trước đây Hà Tồn rời bỏ cô…chẳng phải cũng vì luôn cảm thấy bản thân chỉ là một món đồ chơi của cô sao?

“Ta biết làm vậy đều là vì sự an toàn của ta, cũng chưa từng cho rằng tình cảm giữa chúng ta cần pháp luật, đạo lý hay bất kỳ ai chứng minh.” Hà Tồn cúi đầu. “Ta chỉ là…”

“Ta biết, Tồn Tồn.” Hàn Vi Hối nhẹ giọng cắt ngang. “Là lỗi của ta, ngươi cần thêm thời gian để bình tĩnh, đúng không?”

Hà Tồn chần chừ một lát rồi gật đầu.

Hàn Vi Hối thở dài. “Ta thừa nhận, ta có dục chiếm hữu gần như bệnh hoạn với ngươi. Không thể hoàn toàn đánh dấu người mình yêu khiến ta vô cùng bất an, cho nên ta mới dùng một vài phương thức… để xác nhận hoặc nói đúng hơn là chừa cho mình một đường lui. Hiện giờ đã chứng minh đó là một sai lầm hoàn toàn. Ngươi có thể hiểu không?”

Hà Tồn vẫn không nói gì, chỉ gật đầu.

Hàn Vi Hối lại thở dài. “Ta không muốn ngươi tiếp tục ép buộc bản thân, nếu ngươi thật sự cảm thấy không thể chấp nhận, ta có thể cắt bỏ tuyến thể. Dù sao nơi này cũng đã có sẵn một vết thương.” Cô hơi nghiêng cổ để lộ miệng vết thương còn đang rỉ máu. “Chỉ là… ngươi thích tin tức tố của ta, hiện giờ ngươi đã có thể cảm nhận được nó, đúng không?”

Biểu cảm vừa dịu xuống của Hà Tồn lập tức cứng lại.

Hàn Vi Hối quá hiểu cô, chỉ một thay đổi rất nhỏ ấy cũng không thể thoát khỏi mắt cô. Sau khi xác nhận điều mình muốn biết, Hàn Vi Hối chậm rãi đứng dậy.

“Ta nóng vội quá.”

Hà Tồn nhìn theo bóng lưng cô bằng ánh mắt vô cùng phức tạp nhưng lần này cô không lên tiếng giữ người lại.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 11
Quỷ Súc Đại Lão Cùng Nàng Phi Điển Hình Kiều Thê