Chương 1: LẦN ĐẦU VÀO GIANG HỒ
Nhìn nữ tử trong gương, váy trắng lụa mỏng, tú dật tuyệt mỹ.
Đoạn Vân Tụ nhìn chính mình, nhếch môi cười gượng, lòng buồn man mác. Nhưng chỉ thoáng chốc, đôi mắt nàng dần lạnh xuống, lộ ra kiên định. Nàng không ngần ngại đưa tay rút xuống cây trâm bạch ngọc, cởi bỏ búi tóc mặc cho nó tuông rơi, sau đó gọn gàng cuộn lại thành một búi, cài lên cây trâm bằng trúc, lại cầm lấy bút tô chân mày đậm lên, tiếp đó thay một bộ đồ màu xanh.
Trong làn gió mát, Linh Ẩn đạo nhân một thân đạo bào màu xám dáng người tiên phong đạo cốt, ngồi bên cạnh bàn, nhìn môn đệ của mình là Đoạn Vân Tụ, hôm qua nàng vẫn là một thiếu nữ tuyệt sắc mà nay đã biến thành thiếu niên tuấn tú. Đại đệ tử Nhiếp Cầm và tam đệ tử Lan Thanh Nhân đứng hai bên trái phải của bà cũng nhìn thấy thân nam trang của Đoạn Vân Tụ.
“Tụ nhi, con đã quyết định?” Linh Ẩn đạo nhân từ tốn hỏi.
“Đúng vậy, sư phụ”. Đoạn Vân Tụ gật gật đầu, giọng kiên quyết.
“Tốt lắm, sư phụ cũng không cản trở con. Sư phụ biết mười năm nay con vất vả luyện công là vì cái gì. Nhưng con phải nhớ kỹ lời ta nói, giang hồ hiểm ác, nên cẩn thận một chút! Một khi có người biết thân phận thật sự của con, chỉ sợ cơn ác mộng mười năm trước lại tái diễn….”
“Đồ nhi ghi nhớ lời dạy của sư phụ!”
Linh ẩn đạo nhân nhìn thoáng qua đại đệ tử Nhiếp Cầm. Nhiếp Cầm hiểu ý, đưa thanh kiếm trong tay cho Đoạn Vân Tụ.
“Để thanh Linh Ẩn Kiếm này trợ giúp con một tay” Linh Ẩn đạo nhân nói.
“Sư phụ…. ” Đoạn Vân Tụ có hơi giật mình, phải biết rằng thanh Linh Ẩn Kiếm này vốn là bảo vật hiếm có trên đời, năm đó sư phụ chính là dùng thanh kiếm này, tung hoành giang hồ, khó có địch thủ, trở thành nữ hiệp danh chấn võ lâm, sau này không biết vì sao? Lại xuất gia tu đạo, được tôn là “Linh Ẩn đạo nhân”.
Con cầm lấy, cho dù bảo kiếm có tốt hơn nữa cũng phải có người dùng mới được. Tụ nhi con thiên tư thông minh, ngộ tính cực cao, lại tinh thông kiếm đạo, Linh Ẩn Kiếm pháp của ta con đã luyện thành, nếu con có thể tìm được Kinh Hạc Kiếm pháp tổ truyền của gia tộc lấy đi tu luyện không biết chừng con cũng có thể đạt tới cảnh giới của tổ tiên…”
Linh Ẩn đạo nhân nói tiếp, gia chủ của Đoạn gia trăm năm trước chính là Đoạn Thiên Nhai. Năm đó, hắn lấy Kinh Hạc Kiếm pháp tung hoành thiên hạ, cầu bại một lần mà không được, tương truyền “Kinh hạc xuất, quỷ thần khóc”. Nhưng càng về sau lớp hậu bối của Đoạn gia tư chất không cao, không thể lãnh hội được tinh túy của Kinh Hạc Kiếm pháp như các tiền bối, tới đời phụ thân của con, Đoạn Hàn lại quy ẩn giang hồ, thế nên Kinh Hạc Kiếm pháp mới thất truyền. Tụ nhi tuy có thiên phú cực cao về kiếm đạo, bốn tuổi đã bắt đầu theo cha tu tập nội công, nhưng hắn lại không truyền cho con kiếm pháp. Nhớ năm đó lúc Tụ nhi mười tuổi, cơ duyên xảo hợp đã bái ta làm sư, chỉ vỏn vẹn mười năm đã lĩnh ngộ hết tinh túy của Linh Ẩn kiếm pháp.
Lúc này vành mắt Đoạn Vân Tụ đã ươn ướt, quỳ xuống, chân thành nói: “Ân tình và kỳ vọng của sư phụ, Tụ nhi nhớ kỹ. Nếu Tụ nhi may mắn còn sống trở về, nhất định sẽ ở bên phụng dưỡng, báo đáp người!”
Con có thể còn sống trở về, ta đã rất vui mừng. Chuyện báo đáp, không cần để ý.”
Nói xong, Linh Ẩn đạo nhân cầm lấy phất trần để trên bàn, “Cầm nhi, Thanh Nhân, đưa con bé xuống núi đi”, sau đó đứng dậy rời đi.
……….
“Đưa đến đây thôi”. Tới chân núi rồi, Đoạn Vân Tụ nói với đại sư tỷ và tiểu sư muội.
Nhiếp Cầm và Lan Thanh Nhân dừng chân.
Vân Tụ, nhớ bảo trọng, nếu có gặp khó khăn gì, nhất định phải báo cho chúng ta biết.”
Nhiếp Cầm nhìn sư muội, cầm tay nàng rồi lại buông ra, đem lưu luyến giấu ở trong lòng. Nhiều năm như vậy, ba tỷ muội cùng ăn, cùng ngủ, cùng luyện công, thân như tay chân, hôm nay Đoạn Vân Tụ lại phải rời đi, xông vào nơi nguy hiểm, không biết ngày nào mới có thể gặp lại, mà cũng không biết có còn gặp lại được không. Dù vậy nàng cũng không thể mở miệng ngăn cản, Đoạn Vân Tụ đau khổ mười năm, mười năm vất vả, đều là vì một khắc báo thù rửa hận này, tất cả nàng đều hiểu hết.
Tiểu sư muội Lan Thanh Nhân lại ôm cổ nhị sư tỷ, nhịn không khóc, “Nhị sư tỷ nếu tỷ không trở lại muội sẽ đi tìm tỷ!”
Đoạn Vân tụ vỗ vỗ lưng tiểu sư muội, cười nói: “Thanh Nhân muội yên tâm, nhất định là ta trở về tìm muội trước!”
Lan Thanh Nhân ôm một hồi lâu, rốt cuộc buông tay.
Đoạn Vân Tụ lui lại phía sau từng bước, “Ta đi rồi, mọi người nhớ bảo trọng!”
Nàng áp chế mạnh mẽ nỗi buồn ly biệt, không nhiều lời nữa, liền xoay người lên ngựa.
Tuấn mã trắng như tuyết vung vó cất bước lên đường rời đi, ánh mắt nhớ thương của sư tỷ và sư muội đều tiêu thất ở sau lưng.
Đoạn Vân Tụ cưỡi bạch mã một đường bôn ba. Ngày hôm đó, nàng dừng chân tại một khách điếm, gọi vài món điểm tâm, chợt thấy mấy người đàn ông mặc võ phục mang theo vũ khí vào khách điếm, ngồi xuống bàn trống, bên cạnh nàng.
Tiểu nhị nhìn thấy, là mấy người của Lôi Công trại ở phụ cận, liền nhanh chân chạy đến tiếp đón, bọn họ gọi vài cân rượu thịt sau đó bắt đầu tán gẫu, trong đó có một người mặc áo xám, vừa vân vê chòm râu của mình vừa khoe khoan tin tức hắn mới nghe được.
“Này, mấy huynh đệ, có nghe gì chưa? Minh Viễn Sơn Trang đang phát anh hùng thiếp, nói là phải cử hành đại hội tru ma, mời các lộ anh hùng đến thương lượng làm sao để diệt trừ ma giáo. Ta đoán, nữa tháng trước Phi Long Môn bị diệt môn là có quan hệ với chuyện này. Phi Long Môn kia cũng thật thảm, hơn trăm mạng người cứ vậy mà đi gặp Diêm Vương Gia. Ây, hôm nay, nếu diệt trừ được ma giáo, thật sự là một chuyện tốt!”
“Thật vậy hả, Lưu đại ca?” bên cạnh một thiếu niên mặc áo vải thô nữa tin nữa ngờ hỏi lại.
“Ta mà lừa ngươi là con rùa đen vương bát đản! Ngươi không biết thôi, đại tiểu thư của Minh Viễn Sơn Trang cũng sắp chạy tới Ngụy Gia Bảo ở Lưu Châu mời ‘Thần Phong Chưởng’ Ngụy lão gia tử rồi.
“Đại tiểu thư của Minh Viễn Sơn Trang chính là Diệp Tú Thường Diệp đại tiểu thư đó hả?” Nam tử trẻ tuổi hí hửng.
Đại Hán họ Lưu bất ngờ tán lên đầu thiếu niên nọ, “Triệu Cường ngươi đừng có mà mơ tưởng!” Diệp Tú Thường kia là ai? Là đại tiểu thư của Minh Viễn Sơn Trang đó! Nàng và ca ca còn được xưng là ‘Giang Nam Song Tú’ a! Nghe nói nàng ta không chỉ có võ nghệ cao cường, mà còn biết đánh đàn chơi cờ, người lớn lên so với hoa còn đẹp hơn rất nhiều! Người thích nàng ta đó hả, có thể xếp hàng dài từ nơi này đến quê của ngươi à. Tất cả đều là công tử nhà có quyền có thế, còn không là thiếu đương gia của các môn các phái. Ngươi xem, nhìn ngươi có điểm nào xứng được!”
Triệu Cường rụt cổ, vẻ mặt tủi thân, “Lưu đại ca, ta chỉ là, hy vọng một chút thôi, ta đương nhiên, đương nhiên biết không có cái bản lĩnh kia, chỉ là nếu có thể nhìn thấy Diệp đại tiểu thư một lần, ta dù có chết cũng mãn nguyện a.”
Mấy hán tử kia nghe được lời này đều cười ha hả.
“Ngươi nha, nếu chỉ là muốn gặp như lời ngươi nói, thì có cơ hội rồi! Nghe nói sắp tới Diệp đại tiểu thư hẹn với “Tương Tây Tứ Quỷ” gặp ở ngoài thành Tùy Châu, vì tháng trước bọn họ đã giết người của Cố gia nên nàng đến đó đòi công đạo. Nơi này cách thành Tùy Châu cũng không xa!”
“Tương Tây Tứ Quỷ? Diệp đại tiểu thư đánh thắng được bọn họ không? Bọn họ thế nhưng đánh bại không ít anh hùng à! Liêu Kim Thương kia không phải bị bọn họ giết chết sao? Hắn chính là anh hùng nổi danh của bạch đạo a. Triệu Cường lộ vẻ lo lắng.
“Được rồi, tiểu tử, hoàng đế không vội thái giám vội cái gì. Ta không biết rõ Diệp đại tiểu thư kia có thủ đoạn gì, mà lại nghĩ lấy một địch bốn, lẽ nào nàng có ba đầu sáu tay? Ta xem a, nàng lần này chỉ sợ sẽ lành ít dữ nhiều rồi”.
Triệu Cường vội cãi lại: “Lưu đại ca, ngươi đừng có miệng quạ đen! Ta nghe nói ba năm gần đây Diệp tiểu thư ra ngoài, trên đường gặp qua không ít nhân vật hắc đạo lợi hại, nhưng đều không có thất thủ quá!”
“Tiểu tử ngươi nóng ruột cái gì! Ngươi có nôn nóng cũng vô dụng! Diệp Tú Thường đúng là rất lợi hại, nhưng bất quá nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương thôi, chậc, trước kia đều là một chọi một, ta xem lần này, nàng ”song quyền nan địch tứ thủ” đây.
Đại hán họ Lưu bổng lấy túi tiền từ trong ngực ra, mặt Triệu Cường lộ tia nghi hoặc.
“Nhìn Xem, nếu nàng thắng, tất cả đều là của ngươi!”
“Được, một lời đã định! Nếu nàng thua ta đưa huynh gấp đôi!”
Hai người ở chỗ này tranh luận tới mặt đỏ tai hồng, bên kia Đoạn Vân Tụ cũng chỉ cười cười. Bất quá, trong lòng nàng đối với Diệp đại tiểu thư kia cũng sinh chút tò mò, rốt cuộc đó là nữ tử như thế nào? Về sau nếu có cơ hội phải tìm hiểu xem lời đồn này là thật hay giả…
————-
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận