Chương 2: HOA LÊ LÀM MỐI
Đoạn Vân Tụ cưỡi bạch mã lên đường, phi thẳng hướng Trường Giang, mấy ngày sau đã đến ngoại thành Tùy Châu. Lúc này vừa đúng tháng ba, cảnh sắc bên ngoài thành nhỏ cũng rất đẹp, từng trảng cỏ dài cùng nhiều loài chim bay lượn, quả là cảnh xuân tươi đẹp.
Nàng thả chậm cước trình, cưỡi ngựa thông thả mà đi, chợt ngửi được một mùi hương nhàn nhạt, nàng vỗ nhẹ vào cổ ngựa hướng mùi hương kia đi tới. Rất nhanh một người một ngựa xuyên qua rừng cây, thấy cách đó không xa một dòng suối mát, nàng hơi ngẩng đầu, nhìn thấy bên kia suối có một cây đại thụ nở rộ đầy hoa lê, mấy bông hoa nhỏ óng ánh như tuyết, hòa với màu xanh ngát của cành lá um tùm tạo nên quang cảnh cực kỳ đẹp mắt.
Kia dưới đại thụ còn có một thiếu nữ đang đứng, nàng bận một bộ y sam màu vàng nhạt, dung mạo thanh tú, duyên dáng, lại ưu nhã trầm tĩnh, trong tay cầm một thanh bảo kiếm, hình như đang đợi người nào.
Một cơn gió xuân thổi qua, mái tóc nàng nhẹ bay, ống tay áo khẽ động, hoa lê cũng rơi theo gió, giữa không trung xoay tròn vũ động, hồi lâu không chịu hạ xuống. Nàng đưa tay tiếp được một đóa hoa, nhìn nó mà mỉm cười, quả nhiên là “Xán nhược xuân hoa, kiểu như thu nguyệt”*
*(rực rỡ như hoa mùa xuân, sáng như trăng mùa thu)
Nàng nhìn chăm chú đóa hoa kia một lúc lâu, sau đó khẽ hé môi thổi cho nó rơi xuống. Gió cũng ngừng thổi, hoa lê trên mặt đất vẫn tỏa hương như cũ, một ít hoa rơi vào trong nước trôi xuôi theo dòng.
Đoạn Vân Tụ nhìn suối nước, nhìn hoa lê, rồi lại nhìn nữ tử, chỉ cảm thấy nhân giang cảnh đẹp bất quá cũng chỉ như vậy mà thôi, cái gọi là “xuân thủy ánh lê hoa” đã là mỹ cảnh, thế nhưng còn có thêm một nữ tử tuyệt sắc hòa vào, mỹ cảnh lại càng thêm tuyệt mỹ. Chính là nàng cũng không thể ngờ rằng, đối phương lúc đó ở trong mắt chính mình cũng không đơn giản chỉ là mỹ cảnh. Vân Tụ lại càng không nghĩ đến, mỹ cảnh trước mắt này sẽ trở thành kí ức cả đời khó quên.
Nàng kia hình như nghe được tiếng vó ngựa, liền ngẩng đầu lên trông thấy Đoạn Vân Tụ. Nàng bình tĩnh đánh giá Đoạn Vân Tụ, cảm thấy đối phương có phần hơi vô lễ, nhưng mà khi nhìn thấy ánh mắt trong suốt của đối phương, như đang thưởng thức cảnh đẹp, không có chút tà niệm, nàng lại vô thức khẽ gật đầu, nhếch khóe môi lộ ra nụ cười nhạt coi như chào hỏi.
Nàng khẽ gật đầu, nụ cười thật nhạt, gần như rất khó mà phát hiện, nhưng mà Đoạn Vân Tụ vẫn thấy. Nàng cũng mỉm cười gật đầu đáp lại, rồi nắm chặt dây cương trong tay, đang muốn chuyển đầu ngựa men theo dòng suối. Đột nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập.
Cả hai liền quay nhìn lại, thấy mấy nam nhân đang thúc ngựa lại đây, dường như vì nữ tử dưới tàng cây mà đến.
“Diệp Tú Thường, chúng ta đã đến!” Mấy nam nhân kia còn chưa xuống ngựa đã hùng hổ bắt đầu lớn tiếng quát, trong mắt có ý xem thường nữ tử dưới tàng cây.
Nữ tử được gọi là “Diệp Tú Thường” cũng không sợ hãi chỉ cười cười, “Được lắm, các ngươi rất đúng hẹn”.
“Hừ, ngươi nghĩ rằng bọn ta không dám tới sao? Đừng cho là ‘Tương Tây Tứ Quỷ’ bọn ta sẽ sợ ngươi, chẳng qua ngươi cũng chỉ là một con nhóc mà thôi, bắt ngươi về làm nha hoàn cho bọn ta còn được nữa là!” Bốn người “ha ha” cười to, xoay người xuống ngựa, đến gần Diệp Tú Thường.
Thì ra, bốn người này là “Tương Tây Tứ Quỷ” xưng bá ở hai tỉnh Ngạc Tương* mấy năm qua. Bọn họ tự xưng là ‘Tương Tây tứ hùng’ ỷ vào võ công cao cường mà hoành hành ngang ngược, ức hiếp dân lành, mới đây còn giết cả nhà họ Cố, do không chịu nộp tiền bảo an.
*(Hồ Bắc với Hồ Nam)
“Các ngươi có sợ hay không là chuyện của các ngươi, nhưng hôm nay ta muốn thay Cố gia đòi lại công bằng.”
Diệp Tú Thường dung nhan trác tuyệt, thân mình đứng vững vàng, kiếm trong tay khẽ động.
“Ta nói, Minh Viễn Sơn Trang là thế nào nổi danh a, hóa ra là chuyên đi quản mấy chuyện nhỏ nhặt lông gà vỏ tỏi này đây! Ha ha….” Lão đại “Tương Tây Tứ Quỷ” nghênh mặt mỉa mai, mặt khác ba người kia cũng hùa theo cười to.
“Hóa ra ba mạng người, ở trong mắt các ngươi chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi!” Diệp Tú Thường hơi tức giận, “Được, hôm nay một mình ta sẽ phế đi võ công của bốn người các ngươi, cũng là chuyện nhỏ!”
“Tương Tây Tứ Quỷ” nghe nói lời này, sắc mặt liền thay đổi. Minh Viễn Sơn Trang uy danh truyền xa, trang chủ “Thiên Quân Kiếm” Diệp Kính Thành, lấy thiên quân kiếm pháp mà độc bộ Võ Lâm, hành hiệp trượng nghĩa, làm nhân sĩ bạch đạo kính trọng, có hai người con là Diệp Viễn Khâm và Diệp Tú Thường cũng là kỳ tài võ học, là thiếu niên kiệt xuất mới mới nổi của Võ Lâm, được xưng là “Giang Nam Song Tú”. Nữ tử trước mắt này chỉ vừa mới hai mươi, tuy khiến người e sợ, nhưng lại không có sát khí, cho dù thật sự lợi hại cũng không thể địch nổi bốn người bọn họ liên thủ.
Mười ngày trước, Diệp Tú Thường tìm được Chu Tứ Quỷ, hẹn bọn hắn mười ngày sau gặp mặt ở đây, nói vì oan ức của Cố gia mà đòi lại công bằng. Bọn họ cũng có phần kiêng kị Minh Viễn Sơn Trang, nếu là Diệp Kính Thành đến thì bọn họ không dám nắm chắc, nhưng là Diệp Tú Thường, dù có lợi hại thế nào thì cũng không thể giết được bốn huynh đệ họ, nếu như trốn tránh, sau này sẽ không còn mặt mũi để hành tẩu giang hồ. Bốn người tính toán xong xuôi, mới đúng hẹn đến đây.
“Đại ca, họ Diệp này đúng là ăn gan hùm mật gấu mà lớn lên, mới có khẩu khí lớn như vậy. Thế cũng tốt, hôm nay liền để cho huynh đệ chúng ta xem lợi hại của tiểu mỹ nhân đi!” Lâu Tam Quỷ quỷ âm dương quái khí nói xong, liền nhấc đao lao tới Diệp Tú Thường.
“Nhìn ngươi cũng khá, đốt đèn lồng cũng khó tìm được, nhưng so với kẻ ta mới vừa đánh xong thì hắn mạnh hơn nhiều. Đúng lúc, tự ngươi tìm tới cửa, Lâu Tam Gia cũng đỡ tốn công phu, hắc hắc….”
Diệp Tú Thường nhìn Lâu Tam Quỷ tới gần mình, nàng liếc mắt một cái, không giận ngược lại cười, “A? Phải không? Được lắm, ta cũng muốn xem thử bản lĩnh của Lâu Tam gia ngươi.”
Lâu Tam Quỷ kinh ngạc vì sự trấn định của Diệp Tú Thường, nhưng cũng bị chọc giận vì ngữ khí của nàng.
“Tốt, tiểu mỹ nhân, xuất kiếm đi, Lâu Tam gia ta nhường ngươi ba chiêu!”
Diệp Tú Thường không đáp, tay phải đặt lên kiếm liền rút ra khỏi vỏ, chỉ thấy thân kiếm trong suốt như nước ánh lên thân ảnh của nàng.
Nàng thân ảnh vừa động, kiếm ý tùy tâm, thẳng hướng mặt Lâu Tam Quỷ đâm tới, vừa nhanh vừa chuẩn.
Lâu Tam Quỷ thấy kiếm chiêu cũng bình thường không có gì lạ. “Hắc hắc” cười, nghiêng thân muốn tránh đi. Ai ngờ kiếm kia như đoán trước được hướng đi của hắn, lập tức phong trụ lối thoát, tiếp tục nghiêng người, hướng ngực hắn đâm tới.
Lâu Tam Quỷ cực kỳ hoảng sợ, nhanh chóng rút trường đao, ngăn cản kiếm của Diệp Tú Thường. Nhưng lại không ngờ trường đao vừa chạm phải kiếm của đối phương, lập tức xuất hiện sơ hở.
“Linh Tuyền Kiếm của ta cũng không phải dễ dàng phá giải như vậy!”
Diệp Tú Thường khẽ cười một tiếng, kiếm thế lập tức thay đổi tấn công xuống phía dưới, buộc hắn xoay người bay lên không, lộ ra yếu điểm.
Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, Diệp Tú Thường nhất chiêu “Ngư Dược Thâm Uyên” lấy độ cong quỷ dị của Linh Tuyền Kiếm hướng không trung đâm tới, “Xuy” một tiếng, đùi phải Lâu Tam Quỷ đã xuất hiện một lỗ thủng sâu, cả người rơi xuống đất, máu tươi chảy ròng.
Ba người kia thấy thế kinh hãi, đều không ngờ là lão Tam lại thua nhanh như vậy.
Phùng lão đại đi qua giúp lão Tam điểm huyệt cầm máu, dìu hắn ngồi sang một bên, ném cho hắn một lọ Kim Sang dược, tiếp tục rút ra đại đao, kêu một tiếng “Các huynh đệ, lên!” Ba người liền tiến lên vây chặt Diệp Tú Thường.
Diệp Tú Thường tay nắm chuôi kiếm thật chặt, đôi mắt ánh lên một tia thâm trầm, không hề sợ hãi.
Ba người huy động trường đao, phân ba hướng giáp công Diệp Tú Thường. Nhưng nàng vẫn ung dung tiêu sái, nhẹ nhàng lay động bảo kiếm tựa như mây bay qua núi, hướng ba người liên tục tiếp chiêu, đồng thời tìm sơ hở của đối phương tần tần hoàn kích.
Bên kia suối, Đoạn Vân Tụ ngồi trên lưng ngựa cũng không có rời đi, mà ở chú ý trận kịch đấu này.
Diệp Tú Thường võ công không tệ, nàng biết, bởi vì nàng thấy được thần thái trong đôi mắt kia, dưới sự vây công của ba người mà Diệp Tú Thường vẫn có thể bình tĩnh tiến thoái tự nhiên, làm cho nàng không thể không kinh ngạc. Sau hơn ba mươi chiêu, nàng đã rõ, mặc dù bốn người này võ công không tệ, nhưng gặp phải đối thủ là Diệp Tú Thường, nếu ngay từ đầu liền lập trận pháp, lấy bốn đánh một, sẽ nắm chắc phần thắng trong tay. Nhưng hiện tại Lâu Tam Quỷ chân đã bị thương, bốn thiếu một trận pháp liền sơ hở. Mà Diệp Tú Thường hẳn là am hiểu ảo diệu trong đó, cho nên vừa ra tay đã dùng sát chiêu làm bị thương Lâu Tam Quỷ, căn bản không cho bọn hắn cơ hội bày trận, hơn nữa xem ra là nàng đã nhìn thấu thế công của ba người kia, cho nên lúc này mới có thể thản nhiên như vậy, tiếp thêm mấy mươi chiêu nữa thắng bại sẽ rõ.
Đoạn Vân Tụ ôm kiếm trong ngực, trong lòng đối với cô gái này không khỏi nhìn với cặp mắt khác xưa, thầm nghĩ: “Thì ra giang hồ thật sự là ngọa hổ tàng long…”
Dưới tàng cây, đao phong kiếm ảnh cuồn cuộn cuốn hoa lê dưới đất quấn quanh mấy người. Bên kia Lâu Tam Quỷ xử lý xong miệng vết thương, nhìn chằm chằm vào trận đánh, trong mắt lộ ra hận ý.
Diệp Tú Thường trên không trung xoay tròn trường kiếm, họa xuất một đường cong tuyệt đẹp sau đó nhất kiếm hóa tam, trong nháy mắt hướng ba người đâm tới.
“Aaa …” ba người hét lên, đại huyệt bị đâm trúng, liền té trên mặt đất.
“Hảo kiếm pháp!” Đoạn Vân Tụ ở trong lòng khen ngợi. Tốc độ cực nhanh lại xảo diệu, làm nàng không khỏi thán phục! Nàng nếu có cơ hội nhất định phải tìm cô gái này luận bàn một chút.
“Cô nương, cô nương…” Mấy người trên mặt đất hoảng sợ nói không ra lời, không thể tưởng tượng được chính mình tung hoành giang hồ nhiều năm, lại bại trên tay một cái nha đầu.
“Các ngươi có phục không” làn váy vàng nhạt của Diệp Tú Thường tung bay trong gió, Linh Tuyền Kiếm chỉ thẳng vào Phùng lão đại.
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, không lời nào để nói.
“Bốn người các ngươi hoành hành hai vùng Ngạc Tương, đã làm nhiều chuyện xấu, nay là trừng phạt đúng tội! Bất quá trước mắt ta không muốn lấy mạng các ngươi, mà là muốn phế bỏ võ công của các ngươi. Đòi lại công bằng cho những người bị các ngươi khi nhục, về phần Cố gia, điệt nhi Cố Hồng của bọn họ đã chuẩn bị xong đơn kiện, cũng đã thu thập đầy đủ bằng chứng đang ở chổ quan phủ chờ các ngươi.
“Tương Tây Tứ Quỷ” Ngày thường quá mức hung hăng càn quấy, ngay cả nha môn cũng phải “Kính nhi viễn chi”*, nếu đã mất đi võ công làm chỗ dựa thì cứ để cho quan phủ đến trị tội bọn hắn là thích hợp nhất. Đương nhiên, Diệp gia cũng đã trợ giúp Cố Hồng tìm tốt quan phủ ở một địa phương, chỉ đợi đến bắt người. Quan phủ kia cũng là loại ăn mềm không ăn cứng, không chịu mạo hiểm, dây dưa kéo dài, lúc này Diệp Tú Thường mới tự mình ra tay.
*(Cung kính đứng xa mà nhìn)
Tứ quỷ nghe thấy lời này, vừa kinh vừa sợ, lại ngại mặt mũi, cảm thấy nhục nhã nếu phải hướng một cô nương xin tha. Ngay lúc đó, Lâu Tam Quỷ liếc mắt một cái, Phùng lão đại thấy, liền ngầm hiểu, mới quỳ trên mặt đất nói: “Chúng ta nhận sai! Còn cầu Diệp đại tiểu thư rộng lòng bỏ qua cho chúng ta, huynh đệ chúng ta bốn người nhất định thay đổi triệt để, làm lại từ đầu.
Diệp Tú Thường lạnh lùng bác bỏ, cũng không tin.
“Không tin, ta sẽ tự phế một cánh tay, chứng minh lời ta nói là thật!” Phùng lão đại nói xong, giơ lên trường đao hướng cánh tay trái chém tới.
Diệp Tú Thường thoáng kinh ngạc, cùng lúc đó, chỗ Lâu Tam Quỷ tay phải ở một góc khẽ động, một cái độc tiêu từ trong tay hắn bay ra hướng thẳng đến lưng Diệp Tú Thường.
Diệp Tú Thường nghe được sau lưng khác thường, vội vàng xoay người tránh đi. Mới vừa tránh thoát độc tiêu, trường đao của Phùng lão đại đã muốn bôn tới mặt nàng. Nàng vội vàng huy động Linh Tuyền Kiếm ngăn trở, tránh đi một kích trí mệnh, nhưng không ngờ Hà Nhị Quỷ cùng Đường Tứ Quỷ cũng không để ý thương thế, từ mặt đất ra sức nhảy lên, chia hai hướng tấn công nàng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
——————
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận