Chương 27: Gây rối
Hai người dùng xong canh, đôi sư huynh đệ liền nâng chén đối ẩm. Vốn dĩ cơ hội để hai người họ gặp nhau chẳng nhiều, mà Mục Trần lại là người tính tình thẳng thắn, uống cùng Vương Bình Quân chẳng biết đã bao nhiêu chén. Hắn ngước mắt nhìn Vệ Lăng Từ ngồi đối diện, chỉ thấy bóng dáng nàng chập chờn, một hóa thành hai.
Mục Trần loạng choạng đứng dậy, bước được hai bước đã đến bên cạnh Vệ Lăng Từ, lời nói ngắt quãng, chẳng còn rõ ràng:
“A Từ… A Từ… đưa… đưa ta về…”
Vệ Lăng Từ vì Từ Khác vẫn chưa rời tiệc nên cũng không dám tự ý cáo lui. Giờ đây Mục Trần say khướt, nàng dìu hắn rời đi cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Nào ngờ tay nàng còn chưa kịp chạm tới vạt áo hắn, sư phụ Từ Khác đã bước tới, đỡ lấy Mục Trần rồi ung dung rời đi.
Trong lòng nàng khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm. Ngoài kia, mưa đã tạnh, gió đêm mang theo hơi nước mát lành, khiến người ta cảm thấy vô cùng khoan khoái.
“Sư huynh, ta cũng xin cáo lui. Huynh uống khá nhiều rồi, để ta sai đệ tử nấu chút canh giải rượu cho huynh.”
Vương Bình Quân uống ít hơn Mục Trần. Mục Trần say đến mức chẳng còn phân biệt nổi người trước mắt là ai, còn hắn ngoài sắc mặt hơi ửng đỏ thì thần trí vẫn rất tỉnh táo. Hắn nâng mắt nhìn Vệ Lăng Từ, gương mặt nàng vẫn lạnh nhạt xa cách như muôn đời không đổi. Hắn khẽ cười, giọng nói mang theo vài phần u uất:
“A Từ, vì sao nàng lúc nào cũng lạnh nhạt với ta như thế? Với Mục Trần, nàng lại chẳng hề như vậy. Quả nhiên… nàng thích hắn sao?”
Ánh nến trong phòng bị gió từ ngoài thổi vào làm lay động, chập chờn lúc sáng lúc tối, soi lên gương mặt Vệ Lăng Từ càng thêm khó dò.
“Huynh nghĩ nhiều rồi. Mục Trần đối với ta, ta đối với Mục Trần, chẳng qua chỉ là đùa giỡn đôi chút mà thôi.”
“Nếu chỉ là đùa vui, vì sao nàng lại không thể nhìn thẳng vào ta?” Vương Bình Quân nhìn nàng chằm chằm. “Nàng từ chối Nhị hoàng tử, ta liền biết nàng không phải hạng người ham mê vinh hoa phú quý. Như vậy rất tốt. Người mà ta nhìn trúng, quả nhiên không phải kẻ hư vinh như thế. A Từ, gả cho ta được không?”
Nói đến chỗ kích động, hắn đứng bật dậy, vòng qua bàn, vươn tay ôm chặt lấy Vệ Lăng Từ.
Sự chán ghét vốn nhàn nhạt trong lòng nàng lúc này bỗng dâng lên mãnh liệt. Vệ Lăng Từ cố sức giãy giụa, nhưng tứ chi mềm nhũn, chẳng thể nhấc nổi chút sức lực nào. Nàng kinh ngạc nhìn về phía bát canh cá vừa rồi, môi khẽ run lên:
“Vương Bình Quân, rốt cuộc ngươi đã làm gì?”
“Không có gì cả.” Đôi mắt hắn đỏ au, hơi thở nóng rực cuộn trào trong lồng ngực. “Sư phụ cũng đã uống canh cá, nàng thật sự nghĩ nhiều rồi.”
Hắn chẳng màng đến sự phản kháng của nàng, càng siết nàng chặt hơn, giọng nói đầy mê say:
“A Từ… A Từ… đêm nay, chúng ta động phòng, được không?”
Hai chữ “động phòng” như một tiếng sét nổ tung trong lòng Vệ Lăng Từ. Nàng điên cuồng muốn đẩy hắn ra, nhưng tất cả đều vô ích. Ánh mắt nóng bỏng của hắn chính là cơn ác mộng của nàng.
Nàng nhất định phải rời khỏi nơi này.
Âm thầm vận khí, nàng lại phát hiện nội lực trong cơ thể lặng như nước ch3t, không hề gợn sóng. Chắc chắn chính bát canh vừa rồi đã khiến nàng tạm thời mất hết nội lực.
Nàng cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn, chỉ đành cố gắng khuyên nhủ:
“Sư huynh, ta đối với huynh không hề có tình ý. Huynh hà tất phải cưỡng cầu? Hôm nay huynh ép buộc ta, cho dù đêm nay huynh có đạt được ý nguyện, thì ngày sau ta cũng tuyệt đối không bao giờ cam tâm gả cho huynh. Vương Bình Quân, thả ta ra!”
Nàng cố sức kêu cứu, nhưng gọi đến mấy lần vẫn không một ai đáp lại. Người trong viện hẳn đã bị hắn cho lui hết. Đêm nay, rõ ràng là một bữa Hồng Môn yến được chuẩn bị từ trước.
Vương Bình Quân hoàn toàn không để tâm đến những lời ấy. Hắn lưu luyến ngắm nhìn nàng, gương mặt đầy vẻ si mê. Chỉ cần có được thân thể nàng, trái tim nàng sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về hắn. Chuyện đó, hắn có thể từ từ mưu tính.
Nàng càng giãy giụa, dược hiệu càng phát tác nhanh hơn. Sắc mặt trắng bệch của nàng khiến trong lòng hắn bỗng dâng lên một tia thương xót.
Nhưng Vệ Lăng Từ giãy giụa mãi vẫn vô ích. Trước mắt nàng ngày càng tối sầm. Nụ cười của Vương Bình Quân khiến nàng run sợ. Nơi này, nàng chẳng thể gọi nổi một ai đến cứu mình.
Bóng tối dần buông xuống như màn đêm sâu thẳm.
Nàng chợt nhớ đến Tuần Trường Thanh, người đang bị nàng bỏ lại ở Tử Anh Các. Nàng từng nói mình sẽ không sợ.
Nhưng giờ khắc này, nàng chỉ muốn nói-
Trường Thanh, ta sợ…
Đặt người trong lòng lên giường, Vương Bình Quân chăm chú nhìn nàng thật sâu. Dung nhan tú lệ, đôi mắt thanh nhã, hàng lệ còn vương, đôi môi mềm mọng như cánh hoa, làn da trắng mịn, nhan sắc ấy đẹp đến mức khiến hắn khó lòng dời mắt. Đầu ngón tay hắn không kìm được mà khẽ vuốt ve khóe môi nàng. Trong bát canh cá, hắn chỉ cho vào thứ thuốc khiến nàng tạm thời mất đi võ công và mê man suốt hai canh giờ.
Còn trong rượu, lại là thuốc giải.
Hắn đoán rằng Vệ Lăng Từ sẽ không uống rượu, vì thế mới dám mạnh tay bỏ thuốc giải vào trong đó. Từng tia tình ý nơi đáy mắt chậm rãi tan ra nơi hàng mày. Bao năm nay, hắn biết nàng luôn tranh đoạt ngôi vị chưởng môn với mình, nhưng hắn chưa từng sợ hãi. Trái lại, hắn luôn để nàng tự do hành động, bởi vì việc nàng làm cũng chính là việc hắn làm. Rồi sẽ có một ngày, hắn sẽ để Vệ Lăng Từ trở thành thê tử của mình.
Một người vợ hiền tốt đẹp như thế, sao có thể để kẻ khác chiếm mất?
Cả căn phòng ngập tràn hương sắc kiều diễm, mùi uyên ương thơm ngát quẩn quanh. Trong mắt hắn chỉ còn dung nhan giai nhân trước mặt. Thế nhưng, hắn lại quên mất rằng đệ tử canh giữ nơi này đều đã bị hắn điều đi. Bên ngoài dù có người đến, cũng sẽ chẳng ai hay biết.
Trùng hợp thay, quả thực có hai người đã tới.
Buổi chiều, lúc rời đi, Tử Tấn đã phát hiện đệ tử bên ngoài đều đã rút hết, cả tòa lầu rộng lớn cũng chẳng thấy bóng người. Nàng đoán bát canh cá kia có vấn đề, nên mới nhắc nhở Vệ Lăng Từ. Chỉ tiếc, lời cảnh báo ấy đã không được nàng tiếp nhận.
Tử Tấn vốn chỉ là một hạ nhân làm việc vặt dưới chân núi. Sau khi làm xong việc, nàng phải rời đi. Trong lúc cấp bách, nàng liền đi tìm Tuần Trường Thanh.
Tuần Trường Thanh không biết Vương Bình Quân đang toan tính điều gì. Nhưng việc lén bỏ thuốc cho người khác, dù thế nào cũng chẳng phải chuyện tốt. Nàng lại không thể đường đường chính chính đi tìm người. Giữa đường, nàng trông thấy chưởng môn đưa Mục Trần trở về, nhưng lại không thấy Vệ Lăng Từ quay lại. Vì thế, đợi chưởng môn rời đi, nàng cùng Tử Tấn lặng lẽ lẻn vào Thần Vân Các.
Thế nhưng Mục Trần đã say đến bất tỉnh nhân sự. Gọi thế nào cũng không tỉnh. Hắn mềm nhũn như một vũng bùn, dính chặt trên giường, kéo cũng không nổi. Bình thường lắm lời là thế, đến lúc này lại say đến chẳng thốt nổi một câu. Càng nhìn càng thấy chướng mắt.
Tuần Trường Thanh đá hắn hai cái, rồi tự mình dẫn Tử Tấn mò lên đỉnh núi. Nàng không quen thuộc nơi này, chỉ có thể đi theo Tử Tấn. Nhớ mang máng thư phòng của chưởng môn dường như không xa đây lắm, nhưng lại không biết Vệ Lăng Từ và Vương Bình Quân đang ở đâu. Nghĩ đi nghĩ lại, chi bằng phóng hỏa đốt thư phòng, dẫn hai người ra ngoài. Đây là cách đơn giản nhất.
Hai người không thể hành động cùng lúc, quá dễ gây chú ý. Vì vậy, nàng bảo Tử Tấn đi phóng hỏa, còn bản thân thì lần lượt tìm từng nơi.
May thay, đèn trong các gian phòng khác đều đã tắt. Nhìn quanh một lượt, chỉ có căn phòng phía bắc vẫn còn sáng đèn.
Bước chân Tuần Trường Thanh nhẹ đến gần như không tiếng động. Bốn phía lại có cây cối che khuất, nên chẳng mấy chốc nàng đã tìm đến dưới cửa sổ. Cửa sổ chỉ khép hờ, nhưng bị chốt từ bên trong, bên ngoài không thể mở.
Nàng rút chủy thủ từ trong ngực ra, tốn không ít công sức mới dùng lưỡi dao khéo léo gạt được then cài, rồi nhẹ nhàng đẩy hé ra một khe nhỏ.
Trong phòng, bên giường có Vương Bình Quân đang ngồi, không nhìn rõ thần sắc. Tuần Trường Thanh bèn mở cửa sổ thêm một chút, thò đầu vào nhìn. Không ngờ người nằm trên giường lại chính là Vệ Lăng Từ. Nàng nằm yên nơi đó, mặc cho Vương Bình Quân cởi áo ngoài cho mình.
Nàng không hề kháng cự.
Trong lòng Tuần Trường Thanh bỗng dâng lên một cơn bực bội khó tả. Nàng còn lo đối phương bị Vương Bình Quân hạ thuốc, nửa đêm vất vả leo núi đi tìm. Kết quả, lại bắt gặp cảnh tượng này. Biết đâu sau này, người ta còn quay sang trách nàng đã phá hỏng chuyện tốt của họ.
Đáng ghét.
Vệ Lăng Từ đúng là đồ hỗn đản.
Nàng rụt đầu lại, xoay người định rời đi, nhưng lại cảm thấy có gì đó không đúng. Vệ Lăng Từ từ nãy đến giờ không nói một lời, cánh tay đặt bên mép giường cũng không hề động đậy.
Không đúng.
Nàng lại mở cửa sổ, cúi đầu nhìn thêm vài lần, nhưng Vệ Lăng Từ vẫn hoàn toàn bất động.
Hóa ra loại thuốc kia lại có tác dụng bỉ ổi đến vậy.
Tuần Trường Thanh vốn định nhảy cửa sổ xông vào, nhưng chợt nhận ra mình có lẽ không đánh lại Vương Bình Quân. Thế đơn lực bạc, nếu xông vào không cứu được Vệ Lăng Từ, ngược lại còn mất luôn mạng mình.
Nàng đứng ngoài dậm chân.
Phía tây ánh đèn bỗng rực sáng, chiếu tới tận nơi này. Tuần Trường Thanh đang loay hoay chưa biết xử lý thế nào thì Tử Tấn chạy tới, chỉ về phía tây nói:
“Bên đó toàn là sách, chỉ cần một chút lửa là cháy ngay.”
Có Tử Tấn thì dễ rồi.
Nàng nhìn ngọn lửa đỏ rực phía tây, đẩy Tử Tấn vào trong, rồi đứng ở cửa hét lớn:
“Cháy rồi! Thư phòng cháy rồi!”
Ý tứ rất rõ ràng.
Tử Tấn vừa lao vào liền hô hoán ra bên ngoài, giả như có cháy thật để gọi Vương Bình Quân đi cứu hỏa.
Còn Tuần Trường Thanh thì nhanh chóng ẩn mình leo lên cây, tạm thời giấu thân.
Chuyện tốt bị phá, trong lòng Vương Bình Quân tất nhiên không vui. Nhưng thư phòng của chưởng môn đều là điển tịch quý giá của Lăng Vân Tông, không thể coi thường. Hắn lập tức khoác áo chạy ra, không quên kéo theo Tử Tấn.
Hắn e là sợ Tử Tấn phát hiện ra người trên giường.
Sau khi hai người rời đi, Tuần Trường Thanh từ trên cây nhảy xuống. Xác định xung quanh không có ai, nàng nhẹ nhàng đẩy cửa vào rồi lập tức khép lại.
Nàng rón rén bước tới bên giường, nhìn rõ người trên đó, liền đẩy nhẹ một cái, nhưng không có phản ứng.
Quả nhiên là bị mê hôn.
Tuần Trường Thanh càng thêm rối rắm. Vương Bình Quân nhiều nhất nửa canh giờ nữa sẽ quay lại. Nếu không đánh thức nàng ta, mọi chuyện sẽ càng phiền phức.
Nhưng nàng cũng không thể mang người đi.
Dù thế nào cũng phải mặc áo khoác cho nàng trước đã.
May mắn là y phục của nàng ngoài ngoại sam bị cởi ra, còn lại vẫn chỉnh tề. Cũng may Tử Tấn đến kịp lúc, nàng lục tìm một hồi lâu mới tìm được y phục ở góc trong mép giường.
Đang lúc cân nhắc cách mặc y phục, Tử Tấn lại quay lại. Thấy y phục trong tay nàng, lập tức kinh hãi:
“Tiểu công tử, người đang làm gì vậy? Nam nữ thụ thụ bất thân, không thể như thế được.”
Chỉ là mặc y phục thôi, sao lại kéo đến chuyện nam nữ khác biệt?
Tuần Trường Thanh siết chặt y phục trong tay không buông, cắn nhẹ môi dưới nhìn Tử Tấn đầy khó chịu. Một lát sau vẫn đưa y phục cho Tử Tấn, giọng điệu có phần không cam lòng:
“Nhân lúc chưa có ai quay lại, đưa nàng trở về nhanh đi. Ta ra ngoài canh chừng cho ngươi.”
Tử Tấn nhận lấy y phục, nhìn thấy vẻ tức giận trên mặt Tuần Trường Thanh thì hơi ngẩn ra, không rõ mình nói sai điều gì. Nhưng tình thế gấp gáp, nàng cũng không kịp nghĩ nhiều, đành giúp Vệ Lăng Từ mặc y phục chỉnh tề rồi bế nàng lên, tránh người khác, men theo đường nhỏ trở về Tử Anh Các.
Hai người hợp lực đưa người vào phòng.
Tử Tấn bế người lâu nhất nên lúc này thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mệt mỏi, ngồi xuống bậc cửa nghỉ một lát, rồi hỏi:
“Tiểu công tử, nếu Vệ cô nương tỉnh lại, người định giải thích thế nào?”
Từ khi vào phòng, Tuần Trường Thanh đã đóng chặt cửa sổ và cửa chính. Nghe vậy, cơn bực bội vừa lắng xuống lại trỗi dậy, nàng hừ lạnh:
“Giải thích cái gì? Bản thân nàng bị người ta hạ thuốc, ta cần gì phải giải thích với nàng? Chẳng lẽ lại nói ta phá chuyện tốt của nàng sao?”
Một câu nói khiến Tử Tấn sững người.
Nàng đứng lên, nhìn sắc mặt tức giận của nàng, trong mắt lộ ra chút mơ hồ khó hiểu:
“Tiểu công tử, thuộc hạ cảm thấy… người đang tức giận. Hình như là giận Vệ cô nương, nhưng… tại sao lại giận nàng?”
Chạm trúng tâm sự, mặt Tuần Trường Thanh lập tức đỏ lên, ấp úng một lúc lâu mới miễn cưỡng nói:
“Tức giận… đương nhiên phải tức giận… ngươi xem nàng ấy đi. Trước khi đi còn bảo ta phải cẩn thận, phải cảnh giác, vậy mà chính nàng lại biến thành bộ dạng này. Sau này còn mặt mũi nào mà nói ta nữa?”
Khóe môi nàng khẽ động, ánh mắt lại vô thức liếc về phía giường, nơi Vệ Lăng Từ đang nằm, trong mắt thấp thoáng lo lắng.
Tử Tấn sau khi nghỉ ngơi một chút thì đứng dậy. Nàng không nghĩ nhiều, chỉ chỉnh lại vạt áo rồi nói:
“Tiểu công tử, thư phòng bị cháy chắc chắn sẽ liên lụy không ít người. Thuộc hạ đi xem tình hình bên ngoài trước, người ở lại trông chừng Vệ cô nương.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận