Chương 105: Phiên ngoại hiện đại 4
Sau khi bác sĩ rời đi, phòng bệnh chìm vào một trạng thái yên tĩnh đến kỳ lạ.
Ôn Oanh nhìn thấy đôi mắt đầy vẻ oán trách của Yến An, hai má hơi nóng lên, nói: “Bác sĩ chỉ dặn dò theo lệ thường thôi, không phải là nghĩ bậy đâu.”
“Hê hê…”
Yến An vẫn dùng ánh mắt “ch3t chóc” nhìn chằm chằm vào Ôn Oanh.
Ôn Oanh bước tới, ôm lấy Yến An với vẻ cầu xin tha thứ, giọng mềm mỏng: “Kéo rèm là chuyện rất bình thường, lau người cho nàng thì cần phải kéo rèm lại.”
“Là tự các người nghĩ bậy, sao lại còn trách lên đầu ta?”
Khi nói đến câu sau, giọng điệu nàng còn tỏ ra vô cùng oan uổng.
Yến An: “…”
Cô nghiêng đầu, bất lực hôn nhẹ lên khóe môi nàng một cái, lẩm bẩm: “Nàng mau lên đây, ôm ta ngủ.”
Ngay khi mở mắt ra, cô đã nhận thấy sắc mặt Ôn Oanh rõ ràng là do không được nghỉ ngơi tốt, trong lòng cũng dấy lên nỗi đau âm ỉ.
Nghĩ cũng biết, Ôn Oanh sẽ có phản ứng thế nào khi biết tin mình gặp chuyện.
“Yến An…” Ôn Oanh khẽ gọi tên Yến An, ánh mắt nhìn cô chăm chú, thế nào cũng không nỡ nhắm mắt ngủ. Cô khó khăn lắm mới tỉnh lại, nàng còn muốn ở bên cạnh Yến An nhiều hơn nữa.
“Ngoan, mau lên đây.” Yến An hạ giọng thật nhẹ, lại hôn lên má nàng một cái.
Sống mũi Ôn Oanh cay cay, nàng cẩn thận từng li từng tí leo lên giường, sau đó đỡ Yến An đang ngồi dậy nằm xuống, bản thân mới nằm theo, nghiêng người ôm lấy Yến An, giọng mang theo chút nghẹt mũi: “Ta như vậy có làm nàng đau không?”
“Không đâu, giờ trên người ta không có vết thương, chỉ là cảm thấy không có sức lực thôi, nàng đừng quá lo lắng.” Yến An an ủi nàng.
“Yến An…” Ôn Oanh còn muốn nói gì đó, nhưng bị Yến An ngắt lời: “Ngoan, bây giờ nghỉ ngơi cho khỏe trước, có chuyện gì để ngày mai nói được không?”
Ôn Oanh hơi im lặng, nhưng cuối cùng vẫn khẽ đáp một tiếng, cánh tay đang ôm Yến An hơi siết chặt lại, trước khi nhắm mắt đi vào giấc ngủ liền lẩm bẩm: “Vậy nàng ngủ rồi, ngày mai nhất định phải nhớ tỉnh lại.”
Nàng không muốn trải qua cảm giác như ban ngày nữa, cái cảm giác mà dù nàng nói gì với Yến An, Yến An cũng không có phản hồi.
Yến An hơi ngẩn người một chút, trong lòng chua xót dữ dội, cô hít mũi một cái rồi kiên định nói: “Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ tỉnh!”
Nghe cô đảm bảo như vậy, sắc mặt Ôn Oanh mới giãn ra nhiều, đôi mày phẳng phiu, ôm lấy Yến An, không còn cưỡng lại sự mệt mỏi đang gào thét trong cơ thể, ý thức nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Chẳng bao lâu sau, Yến An đã nghe thấy tiếng thở đều đều, nhẹ nhàng của Ôn Oanh bên tai mình.
Trái tim cô đau nhói, người này chỉ khi quá mệt mỏi mới ngủ nhanh như vậy, có thể tưởng tượng được trong khoảng thời gian cô gặp chuyện, Ôn Oanh đã hao tâm tổn sức đến nhường nào.
Lặng lẽ hít sâu một hơi để bình ổn cảm xúc trong lồng ngực, Yến An cũng nhắm mắt lại, nương theo nhịp thở của Ôn Oanh mà từ từ ngủ thiếp đi.
Dù trước khi tỉnh lại cô đã ngủ đủ lâu, nhưng tình trạng cơ thể hiện tại thực sự không cho phép cô thức quá dài, cô luôn cảm thấy toàn thân nặng nề và mệt mỏi.
Đồng hồ sinh học của Ôn Oanh rất tốt, khoảng bảy giờ sáng nàng đã tỉnh giấc mở mắt ra. Việc đầu tiên sau khi tỉnh lại là kiểm tra tình trạng của Yến An, nhìn thấy Yến An đang ngủ say sưa bình yên, nàng có chút căng thẳng.
Dù sợ Yến An lại quay về tình trạng như hôm qua, nhưng thấy cô ngủ ngon như vậy, Ôn Oanh vẫn không nỡ đánh thức, nghĩ rằng tình hình thế nào thì lát nữa tự khắc sẽ rõ.
Nàng rón rén xuống giường, đi vào nhà vệ sinh đóng chặt cửa lại để tiếng rửa mặt bên trong không làm ồn đến Yến An. Đợi rửa mặt xong đi ra, thấy Yến An vẫn còn ngủ say, nàng mới cẩn thận mở cửa phòng, đi đến quầy y tá nhờ họ liên lạc giúp với Yến Xảo Mạn, thông báo tình hình của Yến An.
Khi biết tin Yến An đã tỉnh, cảm xúc của Yến Xảo Mạn ở đầu dây bên kia lập tức vỡ òa, bà vừa khóc vừa cười. Sau khi cúp điện thoại, bà vội vàng báo tin vui này cho bà ngoại và mọi người, ngay sau đó cả nhà hối hả chạy tới bệnh viện.
Họ đến rất nhanh, khi đẩy cửa bước vào phòng bệnh, đập vào mắt là cảnh Yến An đang ngồi tựa vào đầu giường, còn Ôn Oanh thì đứng bên cạnh đang tỉ mỉ giúp cô rửa mặt.
Trong chốc lát, cả người mọi người đều hơi khựng lại.
Họ… có phải đến không đúng lúc lắm không?
Vì Ôn Oanh đang giúp mình rửa mặt nên Yến An không thể cử động mạnh, chỉ có thể liếc mắt nhìn ra phía cửa. Thấy họ chen chúc ở cửa mà không vào, cô không nhịn được nói với giọng không rõ lời: “Đứng chắn ở đó làm gì, vào đi.”
Nghe thấy giọng nói không rõ tiếng của cô, Yến Xảo Mạn và mọi người mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, xác định Yến An thực sự đã tỉnh lại. Vành mắt ai nấy đỏ hoe, chạy nhanh vài bước tới. Ngay cả Yến Nhạc chân vẫn còn hơi khó chịu cũng vội vàng nhào tới, nửa người trên đè lên giường, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào Yến An.
“Chị, chị tỉnh rồi, sau này sẽ không ngủ lâu như vậy nữa đúng không?”
Yến An nhìn người thân trước mặt, thực ra hốc mắt cũng đã cay xè. Ôn Oanh thấy Yến Xảo Mạn và mọi người đến cũng vội vàng đẩy nhanh động tác trên tay, giúp Yến An rửa mặt xong liền bưng đồ vào nhà vệ sinh, tạm thời nhường lại không gian cho gia đình họ.
Yến An xoa đầu Yến Nhạc: “Ừ, không sao rồi, sẽ không ngủ lâu như vậy nữa đâu.”
Nói xong, cô lại ngẩng đầu nhìn hai người đang đỏ hoe mắt, nghẹn ngào gọi: “Mẹ, bà ngoại.”
“Ôi, đứa cháu ngoan.” Bà ngoại nghẹn ngào đáp, giơ tay xoa đầu Yến An, còn Yến Xảo Mạn đỏ mắt nhìn cô, tạm thời chưa nói nên lời.
Yến An nhìn Yến Xảo Mạn, hít mũi nói: “Xin lỗi, để mọi người lo lắng rồi.”
Không cần nghĩ sâu cô cũng biết, việc mình gặp chuyện đã đả kích lớn thế nào đối với mẹ và mọi người.
“Tỉnh lại là tốt rồi, không sao rồi, đều không sao rồi.” Yến Xảo Mạn lẩm bẩm nói, cũng đưa tay xoa đầu Yến An.
Yến An thấy họ vừa vui mừng vừa chua xót, nhưng cô cũng không quên một chuyện khác: “Mẹ, con còn có một người muốn giới thiệu cho mọi người biết.”
Nói rồi, thấy Ôn Oanh vẫn chưa ra, cô không khỏi cao giọng gọi: “Ôn Oanh em mau ra đây! Đừng trốn ở trong đó nữa!”
Cô hiện tại đang ở đây được người nhà vây quanh, nhưng tuyệt đối không thể làm chuyện để Ôn Oanh bị lạnh nhạt một mình ở một bên.
Thấy bộ dạng này của cô, bà ngoại có chút dở khóc dở cười, Yến Xảo Mạn nhìn mà không hiểu sao lại có cảm giác muốn ôm mặt.
Cửa nhà vệ sinh mở ra, Ôn Oanh chậm chạp đi tới bên cạnh Yến An: “Nàng gọi ta?”
Yến An giơ tay kéo nàng về phía mình: “Đương nhiên là gọi em, em trốn trong nhà vệ sinh làm gì?”
Ôn Oanh mím môi, nàng chẳng phải là muốn nhường không gian riêng tư cho họ sao?
“Em là vợ chị, lúc này em chạy đi đâu, cũng đâu phải người không thể gặp ai.” Yến An nắm chặt tay Ôn Oanh, nghiêm túc nói với Yến Xảo Mạn và mọi người: “Đây là vợ con, em ấy tên là Ôn Oanh, là một người rất tốt rất tốt, con siêu thích em ấy, mọi người sẽ chấp nhận em ấy không?”
Nghe những lời Yến An nói về Ôn Oanh, Yến Xảo Mạn chỉ cảm thấy an lòng. Tuy rằng đứa nhỏ này đôi khi nói chuyện thẳng thừng không biết vòng vo nghe hơi chướng tai, nhưng khi gặp chuyện thực sự, nó vẫn biết cách làm thế nào để người khác cảm thấy an toàn nhất.
Lúc này nhìn vẻ mặt nghiêm túc tột độ của cô, Yến Xảo Mạn bỗng nảy sinh chút tâm lý muốn trêu chọc, nói: “Vậy lỡ như chúng ta không chấp nhận con bé thì sao?”
Mặt Yến An đờ ra, rõ ràng là không ngờ mẹ Yến lại nói ra câu này.
Bà ngoại lườm yêu một cái nhưng lại không lên tiếng, đứng một bên ra vẻ xem kịch hay.
Yến Nhạc ngơ ngác nhìn người này rồi lại nhìn người kia, lạ thật, không phải mẹ đối xử với chị Ôn rất tốt sao? Sao lại không chấp nhận chị ấy chứ? Hơn nữa mình cũng rất thích chị Ôn.
“Chị, em chấp nhận mà, chị Ôn tốt lắm!” Yến Nhạc kéo tay Yến An nói rất nghiêm túc.
“Đúng, em ấy rất tốt!” Yến An cúi đầu đồng tình với Yến Nhạc, sau đó ngẩng đầu nói với Yến Xảo Mạn: “Dù sao con cũng sẽ không tách khỏi Ôn Oanh, vậy tụi con sẽ nài mẹ, nài đến khi mẹ chấp nhận mới thôi!”
Khi nói câu này, cô còn tỏ ra vô cùng hùng hồn, lý lẽ đầy mình.
Yến Xảo Mạn: “…”
Ôn Oanh đứng bên cạnh mím môi cười khẽ, lay nhẹ bàn tay Yến An đang nắm tay mình, nói nhỏ: “Mẹ trêu chị đấy, mọi người đối với em đều rất tốt.”
Yến Xảo Mạn buồn cười vỗ nhẹ lên trán Yến An: “Con gái cũng có kiểu có vợ quên mẹ thế này sao?”
“Con mới không quên!” Yến An không thừa nhận, mình chưa bao giờ làm thế cả, “Chỉ là con yêu Ôn Oanh, hơn nữa em ấy giờ thân cô thế cô mới đến đây, con cần phải cho em ấy nhiều cảm giác an toàn hơn!”
Giống như lúc trước Ôn Oanh đã đối xử với cô, để cô không phải bàng hoàng sợ hãi trong một thế giới xa lạ.
“Biết là tốt, đối xử tốt với Ôn Oanh, nếu để mẹ biết con có chỗ nào không phải với con bé, coi chừng cái chân của con.” Yến Xảo Mạn như cảnh cáo nói.
Bà từ nhỏ đã giáo dục chị em Yến An phải biết trách nhiệm, tình cảm phải nghiêm túc, tự nhiên không hy vọng con mình trở thành kẻ lăng nhăng. May mắn là Yến An cũng không phụ sự kỳ vọng của bà, đối với chuyện tình cảm luôn nghiêm túc và thận trọng.
Yến An bĩu môi, khẽ hừ: “Mấy cái này không cần mẹ nói.”
Trong mắt Ôn Oanh ý cười càng đậm, nhẹ giọng nói: “Yến An đối với con lúc nào cũng rất tốt.”
Nhìn hai đứa nó, Yến Xảo Mạn bất lực lắc đầu cười: “Tình cảm hai đứa tốt là được, chúng ta không can thiệp.”
Hơn nữa nhìn cách cư xử tự nhiên của họ, người không biết còn tưởng họ đã bên nhau mấy năm rồi.
Yến An nở một nụ cười rạng rỡ với Yến Xảo Mạn và mọi người.
Nhóm Yến Xảo Mạn buồn cười, nhưng thấy tình cảm hai người tốt như vậy, Yến An vui vẻ như vậy, họ đương nhiên cũng mừng thay.
Không lâu sau, các bác sĩ đến kiểm tra phòng và giao ban, lại kiểm tra sơ bộ cơ thể Yến An một lần nữa, lát nữa còn phải để cô đi chụp phim và làm một số kiểm tra khác, xác định không có vấn đề gì thì có thể chuyển sang trung tâm phục hồi chức năng để tập luyện chuyên nghiệp.
Chị Từ cũng đã đến, thấy Yến An thực sự tỉnh lại cũng vui mừng từ tận đáy lòng, nhưng cũng biết có lẽ không cần mình chăm sóc nữa. Vừa khéo cô ấy cũng có một bệnh nhân khác phù hợp, liền đề nghị chấm dứt hợp đồng với Yến Xảo Mạn.
Thực ra Yến Xảo Mạn vẫn muốn thuê cô ấy, dù sao Yến An mới vừa tỉnh lại, đừng nhìn cô bây giờ nói chuyện có vẻ không sao, nhưng cơ thể nằm lâu như vậy muốn hồi phục, không mất nửa năm một năm thì rõ ràng là không thể, vẫn cần người chăm sóc mới được.
“Mẹ, không cần người khác chăm sóc con đâu, con có Ôn Oanh là được rồi.” Yến An mím môi nói.
Nghe cô nói vậy, Yến Xảo Mạn quay đầu trừng cô: “Lúc nãy còn nói yêu con bé, sao không biết thương vợ mình chút nào thế, con bé chăm sóc con thì không biết mệt sao?”
Dù có Ôn Oanh chăm sóc, cộng thêm việc gia đình chắc chắn cũng sẽ chăm lo cho Yến An, nhưng có thêm một người nữa cùng làm, chắc chắn sẽ giảm bớt được rất nhiều áp lực.
“Mẹ, con không mệt, con có thể chăm sóc tốt cho Yến An.” Ôn Oanh vội nói với Yến Xảo Mạn trước khi Yến An kịp lên tiếng, vẻ mặt nghiêm túc, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lộ ra sự kiên định, “Yến An là vợ con, con chăm sóc chị ấy là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”
Yến Xảo Mạn: “…”
Những năm gần đây mạng internet ngày càng phát triển phổ biến, Yến Xảo Mạn lên mạng bắt kịp xu hướng cũng học được không ít thứ. Không hiểu sao bà lại thấy thấp thoáng bóng dáng của những kẻ “mù quáng vì yêu” mà trên mạng hay nói ở trên người Ôn Oanh…
Khác biệt có lẽ là những kẻ lụy tình trên mạng trông khá ngốc nghếch, hành xử không có chừng mực, còn Ôn Oanh bình thường trông rất ra dáng, chỉ là trong những việc liên quan đến Yến An mới bộc lộ cảm giác đó.
Sắc mặt bà hơi phức tạp, cuối cùng thở dài: “Tùy các con vậy.”
Tuy nhiên hơn một năm qua chị Từ đã chăm sóc Yến An rất tốt, giờ không cần cô ấy nữa, nhưng Yến Xảo Mạn ngoài việc thanh toán lương hiện tại vẫn trả thêm ba tháng lương, cảm ơn cô ấy đã luôn chăm sóc Yến An tỉ mỉ.
Yến An mới tỉnh, người còn rất yếu, chắc chắn cần nghỉ ngơi và tẩm bổ nhiều. Vì vậy sau khi xác định tình hình Yến An hiện tại rất tốt, bà ngoại liền dẫn Yến Nhạc về nhà định nấu chút đồ bổ cho Yến An để trưa mang tới, còn Yến Xảo Mạn thì đi lo chuyện kinh doanh.
Trong phòng lại chỉ còn lại hai người Yến An và Ôn Oanh. Tuy nhiên không lâu sau khi họ ăn sáng xong, y tá đã đến đưa hai người đi chụp phim và kiểm tra.
Yến An hiện tại sức khỏe không tốt, Ôn Oanh lại mù tịt về mấy thứ này, may mà trước đó Yến Xảo Mạn đã nhờ y tá sắp xếp người dẫn họ đi làm.
Mặc dù bản thân Yến An là người hiện đại, nhưng ở cổ đại bao nhiêu năm, đột nhiên quay về, lại biến thành một người ngay cả sinh hoạt cơ bản cũng cần người chăm sóc, nhất thời vẫn có chút không quen.
Giờ nhìn thấy mấy loại máy móc kia, vẫn có chút cảm xúc căng thẳng.
Lúc cần chụp CT, y tá vốn định giúp một tay cùng khiêng Yến An lên bàn chụp, nào ngờ người phụ nữ ít nói kia cúi xuống bế bổng Yến An lên theo kiểu công chúa, đặt cô nằm lên bàn theo chỉ dẫn.
Y tá: “…”
Yến An mắt sáng lấp lánh nhìn nàng: “Em vẫn đáng tin cậy như vậy!”
Ôn Oanh mím môi cười khẽ, nhéo nhéo tai cô ra hiệu ngoan ngoãn phối hợp với bác sĩ.
Yến An trông mong nhìn Ôn Oanh và y tá đi ra khỏi phòng chụp CT, khi cánh cửa dày nặng của phòng CT đóng lại, Yến An cũng được đưa vào trong máy.
Haizz, thật không nỡ rời xa nàng, mới xa một tí đã không nỡ.
Chưa qua bao lâu, cửa mở ra, Ôn Oanh lại bước nhanh vào, bế Yến An đặt lại lên xe lăn.
“Có bức xạ đấy.” Yến An nói nhỏ với Ôn Oanh.
“Hửm?” Ôn Oanh nhìn cô với vẻ hơi khó hiểu, rõ ràng chưa hiểu câu này có ý gì.
Yến An nhìn cô y tá bên cạnh, cuối cùng lắc đầu nói: “Đợi về phòng rồi giải thích cho em sau.”
Bây giờ với tình trạng của mình, dù có bức xạ thì chẳng phải vẫn cần Ôn Oanh chăm sóc sao?
Có y tá dẫn đường nên các kiểm tra tiếp theo diễn ra rất nhanh. Tuy nhiên sau một hồi lăn lộn như vậy, khi Yến An về đến phòng thì mệt đến mức ngã xuống giường ngủ thiếp đi ngay.
Ôn Oanh ngồi bên mép giường, nhìn gương mặt ngủ say của cô, ánh mắt trở nên dịu dàng. Đúng lúc cửa có tiếng gõ, Ôn Oanh sợ làm Yến An thức giấc, vội vàng chạy nhanh ra mở cửa. Người đến là người mà Yến Xảo Mạn đã dặn dò trước, mang quần áo đã giặt khô tới.
Ôn Oanh nhận lấy và cảm ơn, người đưa quần áo đi rồi, nàng quay lại phòng bệnh đóng cửa. Yến Xảo Mạn mua rất nhiều, hai tay Ôn Oanh xách gần như kín chỗ.
Đặt đồ ở khu vực nghỉ ngơi chưa xem vội, vừa quay lại bên cạnh Yến An thì phát hiện cô đã mở mắt.
“Vừa nãy làm ồn chị sao?” Ôn Oanh khẽ hỏi.
Yến An gật đầu: “Lúc gõ cửa là chị tỉnh rồi.”
“Ngủ tiếp không?” Ôn Oanh xoa xoa má cô.
Yến An lắc đầu, mắt hơi sáng lên hỏi: “Đống kia đều là quần áo sao?”
“Ừ, là mẹ mua.” Thấy cô không muốn ngủ tiếp, Ôn Oanh ngồi xuống trò chuyện cùng cô.
Tuy nhiên nghe nàng nói xong, mắt Yến An càng sáng hơn: “Mua cho em hả? Sao em không xem thử đi, thay ra thử xem có đẹp không?”
Cô đã sớm chú ý bộ quần áo Ôn Oanh đang mặc trên người là đồ của mình, quần áo của cô mặc lên người Ôn Oanh cũng rất hợp, nhưng cô vẫn muốn nhìn ngắm Ôn Oanh mặc các loại trang phục hiện đại khác xem trông thế nào.
Ôn Oanh thấy cô tò mò và có vẻ phấn chấn như vậy thì buồn cười, nhưng vẫn gật đầu: “Được, em mặc cho chị xem.”
Nói rồi, nàng cẩn thận quay đầu giường lên cao để Yến An dựa vào thoải mái, còn mình thì đi lấy từng bộ quần áo trong túi ra trải trước mặt Yến An cho cô dễ nhìn.
Yến An nhìn đống quần áo mẹ Yến mua cảm thấy rất hài lòng, rất hợp với khí chất của Ôn Oanh, màu sắc trang nhã không lòe loẹt, nhìn rất dễ chịu.
“Cái này phối với cái kia mặc thử xem?” Yến An phấn khích bắt đầu chỉ đạo.
Ôn Oanh cũng chiều theo cô, cô bảo mặc thế nào thì nàng đi thay thế ấy. Yến An nhìn Ôn Oanh thay đồ mà mắt sáng rực, liên tục gật đầu khen đẹp, vô cùng đẹp, Ôn Oanh mặc đẹp, Yến Xảo Mạn chọn cũng đẹp.
Cô không ngờ Ôn Oanh là người cổ đại mà mặc đồ hiện đại lại toát lên vẻ dịu dàng cổ điển khó tả, tóm lại nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp ch3t đi được!
Khi Ôn Oanh mặc một chiếc váy dài chiết eo màu xanh nhạt bước ra thì có chút ngại ngùng. Bởi vì chiếc váy này thiết kế không tay, hai cánh tay của Ôn Oanh hoàn toàn lộ ra ngoài, cách ăn mặc thế này Ôn Oanh vẫn chưa quen lắm.
Thế nhưng Yến An nhìn thấy thì mắt sáng bừng lên. Cô rất ít khi thấy Ôn Oanh mặc váy, trải nghiệm duy nhất là bộ váy ngủ nàng thỉnh thoảng mặc sau khi tắm, ngoài ra không còn lúc nào khác.
“Đẹp quá!” Yến An ngạc nhiên khen ngợi, “Em lại gần đây chút.”
Thấy bộ dạng thích thú của cô, Ôn Oanh cũng có chút bất lực, nhưng vẫn ngoan ngoãn di chuyển đến bên cạnh Yến An, nhìn cô giơ tay nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên hông mình, nhẹ nhàng kéo về phía cô.
Ôn Oanh nhếch môi cười, nương theo lực của cô nghiêng người về phía đó, cuối cùng cúi người nửa chống tay lên giường, cười dịu dàng nhìn cô.
“Em đừng nhìn chị như thế, quyến rũ lắm.” Ánh mắt Yến An dính chặt lên mặt nàng không rời.
“Vậy giờ chị kéo em lại đây làm gì?” Ôn Oanh khẽ nhướng mày, ánh mắt đã dừng lại trên môi Yến An.
Vẫn còn thiếu chút huyết sắc, nhưng so với lúc nằm hôn mê thì đã tốt hơn nhiều rồi.
Yến An liếm môi, lẩm bẩm: “Muốn hôn em.”
Rất muốn cùng Ôn Oanh dán sát vào nhau thân mật khăng khít.
Ôn Oanh cười khẽ: “Chịu nổi kích thích này không?”
Ôn Oanh vẫn chưa quên lời bác sĩ dặn.
Yến An: “…”
Cô nhìn Ôn Oanh với vẻ hơi ấm ức, tủi thân nói: “Chị không đến mức ngay cả chút kích thích này cũng không chịu nổi đi?”
Nếu thế thì đau lòng quá đi mất? Thế thì phải bao lâu nữa mới được hôn đây?
Ôn Oanh nhìn bộ dạng này của cô, trái tim trong lồng ngực lập tức mềm nhũn, không còn kiềm chế gì nữa mà cúi người xuống hôn lên đôi môi mỏng của Yến An, không kìm được dùng đầu lưỡi liếm nhẹ trên môi cô.
Yến An thấy nàng hôn tới, trong lòng trào dâng một sự rung động, sau đó nhắm mắt lại khẽ hé môi, yên lặng hôn môi cùng Ôn Oanh.
Có lẽ vì lo cho tình trạng sức khỏe của Yến An, nụ hôn lần này của Ôn Oanh rất nhẹ nhàng, từng chút một chạm vào cô, dường như sợ quá mãnh liệt sẽ khiến cơ thể Yến An xảy ra bất kỳ tình trạng khó chịu nào.
Nụ hôn của hai người cuối cùng kết thúc vì Yến An bị hụt hơi. Sau khi môi hai người tách ra, Ôn Oanh kiểm tra tình trạng của Yến An, xác định cô không sao thì thấy vẻ mặt cô đầy ấm ức, sắc mặt nàng không khỏi khựng lại: “Sao vậy?”
Yến An tủi thân nhìn Ôn Oanh: “Hơi của chị vậy mà lại ngắn hơn rồi!”
Điều này dẫn đến việc hai người chưa hôn được bao lâu đã phải tách ra!
Còn kém hơn cả lúc trước!
Ôn Oanh: “…”
Nhìn vẻ mặt vừa tủi thân vừa phẫn nộ của cô, tim Ôn Oanh mềm nhũn lạ thường, giơ tay nâng má cô nhẹ nhàng xoa nắn, giọng nói cũng dịu đi rất nhiều: “Cái này chỉ là tạm thời thôi, đợi cơ thể chị khỏe hơn chút, hơi sẽ lại dài ra.”
Yến An nhìn Ôn Oanh, giọng mềm nhũn: “Vậy em không được chê chị.”
Bộ dạng hiện tại của mình, người chăm sóc không chỉ mệt mà còn cần sự kiên nhẫn rất lớn.
“Đồ ngốc, em sao lại chê chị.” Ôn Oanh khẽ thở dài, hôn nhẹ lên khóe môi cô một cái.
Yến An cong mắt cười, kéo tay Ôn Oanh lắc nhẹ: “Em lên đây ngủ cùng chị được không?”
Thấy cô như vậy, Ôn Oanh gật đầu đáp ứng: “Vậy để em đi thay bộ đồ khác.”
“Không cần, cứ… mà thôi được rồi, thay đồ ngủ đi.” Yến An nói một nửa lại đổi ý, tuy chất liệu chiếc váy này rất mềm mại, nhưng mặc ngủ thì chắc chắn sẽ có chút không thoải mái, vẫn là đổi sang đồ ngủ rộng rãi dễ chịu thì hơn.
Ôn Oanh xoa má cô, quay lại nhà vệ sinh thay váy ra, mặc vào một bộ đồ ngủ, lại đi gấp gọn gàng những bộ quần áo vừa thử lúc nãy, lúc này mới lên giường ôm lấy Yến An cẩn thận nằm xuống.
“Ngoan, ngủ đi.” Ôn Oanh hôn lên má cô.
Yến An nhắm mắt, cảm nhận động tác của nàng liền cười rúc rích: “Em làm thế này thực sự giống như đang dỗ trẻ con vậy.”
Ôn Oanh cười trầm thấp: “Yến Tiểu Bảo?”
Yến An đỏ mặt, vùi mặt vào hõm cổ nàng: “Em đừng gọi thế, xấu hổ ch3t mất.”
Bị người yêu gọi là “tiểu bảo” quả thực xấu hổ muốn ch3t!
Ôn Oanh cười thầm, xoa đầu cô dịu dàng nói: “Mau ngủ đi, nhìn chị rất mệt.”
“Ưm~”
Lần này Yến An không nói gì nữa, nhắm mắt lại và rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Ôn Oanh không quá buồn ngủ, cứ thế ôm và ngắm nhìn cô ngủ, đồng thời cũng suy nghĩ về tương lai của mình.
Nàng đang nghĩ xem sau này mình phải sống thế nào trong xã hội hiện đại này, và cần bao nhiêu thời gian để hoàn toàn thích nghi với xã hội này.
Buổi trưa bà ngoại đến đưa cơm, còn đang ở cửa đã thấy hai người ôm nhau nằm trên giường, bà khẽ cười, nhẹ nhàng đẩy cửa. Ngay cả Yến Nhạc đang chống nạng tự đi cũng mím môi cố gắng không phát ra tiếng động, tiếng nạng chạm đất cũng tĩnh lặng.
Ôn Oanh ngẩng đầu thấy bộ dạng này của họ liền cong mắt cười nhẹ. Người nhà của Yến An thực sự đều rất yêu thương cô.
Nàng cũng cần phải yêu thương Yến An nhiều hơn nữa mới được.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận