Chương 106: Phiên ngoại hiện đại 5

Bà ngoại đặt hộp cơm giữ nhiệt xuống, ra hiệu cho Ôn Oanh lại đây ăn trước. Ôn Oanh lắc đầu, cúi xuống nhìn Yến An đang rúc trong lòng mình, ý bảo muốn đợi Yến An cùng ăn.
Thấy nàng như vậy, bà ngoại cũng hết cách, rón rén bước đến bên giường nhìn sườn mặt đang ngủ say của Yến An, lắc đầu thì thầm bằng giọng gió: “Vậy đồ bà để ở kia, các con dậy rồi ăn.”
Ôn Oanh gật đầu, nhìn bà ngoại rồi lại nhìn Yến Nhạc: “Bà và em gái ăn chưa?”
“Ăn rồi, bà đưa Nhạc Nhạc về trước.” Bà ngoại cũng không nỡ đánh thức Yến An, đành phải đưa Yến Nhạc về cùng.
Yến Nhạc vốn đang hớn hở liền bĩu môi, nhưng nhớ đến lời dặn chị gái cần nghỉ ngơi nhiều, cô bé cũng rất hiểu chuyện không nằng nặc đòi ở lại. Nhìn thấy bạn gái của chị cười dịu dàng vẫy tay tạm biệt mình, tâm trạng cô bé lại vui lên.
“Tối em lại đến thăm các chị~” Yến Nhạc nói nhỏ xíu.
Ôn Oanh cười gật đầu, dõi theo hai bà cháu rời khỏi phòng bệnh.
Đợi họ đi rồi, Ôn Oanh cũng nhắm mắt lại, vừa suy nghĩ chuyện của mình vừa đợi Yến An tỉnh dậy.
Dựa vào lòng Ôn Oanh, giấc này Yến An ngủ rất thoải mái. Cô tỉnh lại là do bụng đói, nhưng tỉnh rồi cũng chẳng chịu dậy ngay mà lại vùi mặt vào lòng Ôn Oanh dụi dụi.
“Tỉnh rồi à?” Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói nhẹ nhàng mang ý cười của Ôn Oanh.
“Ưm~” Yến An ậm ừ, nhưng vẫn không muốn dậy.
Một bàn tay nhẹ nhàng xoa gáy Yến An: “Đói chưa? Bà ngoại đã mang cơm trưa tới rồi.”
Yến An khựng lại, ngẩng đầu lên: “Bà ngoại đến rồi sao?”
“Ừ, thấy chị đang ngủ nên không đánh thức.” Ôn Oanh giải thích.
Yến An “ồ” một tiếng, sau đó lầm bầm: “Cũng không biết bao giờ chị mới được xuất viện về nhà.”
So với ở bệnh viện thì chắc chắn ở nhà mình vẫn thoải mái tự tại hơn nhiều.
“Chắc là sắp rồi.” Ôn Oanh cười cười.
Nàng đứng dậy đi lấy nước giúp Yến An rửa mặt. Vốn định bế thẳng Yến An đến bàn ăn, nhưng Yến An muốn thử tự mình đi lại, Ôn Oanh đành phải cẩn thận dìu cô, gần như để cô dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người mình.
Hai chân vừa chạm đất, mặt Yến An đã nhăn tít lại.
Hai chân mềm nhũn như sợi bún, gần như chẳng có chút sức lực nào để chống đỡ. Cô cắn răng cố gắng điều khiển đôi chân mình bước đi, nhưng cũng nhờ có Ôn Oanh ôm chặt lấy nửa người trên mới không bị ngã nhào xuống đất.
Tình trạng thế này, muốn khôi phục lại như người bình thường, e rằng thời gian bỏ ra sẽ không đơn giản chút nào.
“Từ từ thôi, không vội.” Ôn Oanh cảm nhận được cảm xúc chán nản sa sút của Yến An, vội vàng dịu dàng an ủi.
Ôn Oanh đã sớm biết nguyên nhân Yến An gặp nạn. Nếu trước kia nàng chưa hình dung cụ thể về tai nạn xe cộ, thì sau khi ngồi xe của Yến Xảo Mạn, nàng đã có thể hiểu được.
Chạy với tốc độ cao như vậy mà tông vào một người, sống sót được đã là may mắn lắm rồi, sao có thể đòi hỏi sau khi bị tông vẫn bình an vô sự như người thường được.
“Ừ.” Yến An khẽ đáp. Thế nhưng chỉ một đoạn đường ngắn từ giường bệnh đến khu vực nghỉ ngơi bên cạnh mà Yến An đi cực kỳ gian nan, toàn thân đã toát mồ hôi lạnh. Đợi đến khi ngồi xuống ghế sô pha, cả người cô mềm nhũn ra không còn chút sức lực.
Ôn Oanh lại đi lấy khăn lau mồ hôi trên người giúp cô: “Giỏi lắm, sau này mình từ từ tập.”
Khi Ôn Oanh nói câu này, đôi mắt nàng sáng lấp lánh. Trong mắt nàng, như vậy quả thực đã rất tốt, Yến An còn có thể đi được như vậy chứng tỏ đôi chân không có vấn đề gì lớn, chỉ là nằm quá lâu nên cơ bắp bị thoái hóa.
“Em đừng bận rộn nữa, ngồi xuống cùng ăn cơm đi.” Giọng Yến An hơi yếu ớt.
Vốn dĩ là bị đói đến tỉnh, lại trải qua một màn vận động vừa rồi, Yến An cảm thấy bụng mình sắp dính vào lưng đến nơi, cô khao khát muốn ăn hết cả một con trâu.
Ôn Oanh cười cười, mở hộp giữ nhiệt ra, lấy thức ăn bên trong, lúc này vẫn còn ấm nóng.
Yến An nhìn mấy món ăn thanh đạm, hít hít mũi: “Muốn ăn đồ mặn, muốn ăn cay quá.”
Ôn Oanh nghe vậy bất lực nhìn cô: “Tạm thời đừng nghĩ tới, đợi sức khỏe tốt hơn chút, em sẽ làm cho chị ăn được không?”
Yến An ủ rũ gật đầu.
Ôn Oanh gắp một miếng rau màu xanh không biết là gì hỏi Yến An: “Cái này ăn được không?”
“Cái này là súp lơ xanh, ăn được, nghe nói giá trị dinh dưỡng rất cao.” Yến An giải thích cho nàng, thứ này ở thế giới của Ôn Oanh chưa có.
Ôn Oanh gật đầu, đút tới bên miệng Yến An.
Sau màn hành hạ thể xác lúc nãy, Yến An đã yếu đến mức chẳng còn sức, nên cũng không cố chấp đòi tự ăn, há miệng ăn miếng cơm Ôn Oanh đút, nói không rõ tiếng: “Em đừng chỉ lo đút cho chị, em cũng ăn đi.”
Dù sao cũng tính đến việc không chỉ có một mình Yến An ăn cơm, bà ngoại còn làm thêm một số món khẩu vị đậm đà hơn một chút cho Ôn Oanh.
“Ừm, em biết rồi.” Ôn Oanh lại đút một thìa trứng hấp tôm cho Yến An.
Yến An bất lực nhìn nàng, đành phải tăng tốc độ nhai của mình lên.
Sau khi lót dạ đỡ đói hơn, Yến An mới quay đầu đi nói: “Chị hết đói rồi, chị nghỉ chút, em ăn trước đi.”
Ôn Oanh nhìn cô thêm một lúc, thấy cô kiên quyết nên cũng không nói gì nữa, lúc này mới bưng bát đũa của mình lên ăn.
Yến An nhìn dáng vẻ ăn cơm yên tĩnh của nàng, khẽ hỏi: “Em có sợ không?”
Một thân một mình đến thế giới này, ngoài mình ra gần như không có bất kỳ người quen hay việc quen nào.
Nghe vậy, Ôn Oanh ngước mắt nhìn cô: “Vậy còn chị, lúc trước chị có sợ không?”
Yến An nghẹn lời. Sao có thể không sợ? Nhất là xã hội phong kiến cổ đại, nhưng may mắn là cô quen thuộc với Ôn Oanh, ở bên cạnh nàng tương đối có cảm giác an toàn, đặc biệt là sống cùng nàng càng lâu, dần dần cô cũng thích nghi hơn với thế giới đó.
Thấy Yến An không nói gì, Ôn Oanh liền hiểu rõ, nàng cười nhẹ với cô: “Cảm giác của em với chị có lẽ cũng gần giống nhau, nhưng em may mắn hơn chị.”
So với việc Yến An đến thế giới của nàng, thì khi nàng đến thế giới này ít nhất cơm được ăn no, an toàn tính mạng tương đối được đảm bảo hơn, và…
Nàng không bị biến thành kẻ mù chữ.
Yến An nghe xong thì cười rạng rỡ: “Ừ, chị hay cười như thế, may mắn là chuyện bình thường.”
Ngoại trừ lúc cô mới xuyên đến thế giới kia, Ôn Oanh vẫn còn vẻ mặt tê liệt vô cảm, cũng không biết cụ thể từ lúc nào, tóm lại mỗi lần Yến An nhìn thấy nàng, trên mặt nàng đều vương vấn một nụ cười nhẹ nhàng.
Ánh mắt Ôn Oanh dừng lại trên khóe môi cô, cuối cùng vẫn kiềm chế không hôn lên, trong lòng ngược lại cho rằng Yến An mới là người hay cười.
Ăn cơm xong, Ôn Oanh lại đút cho Yến An ăn thêm chút đồ, sau đó mới cầm bát đũa đi rửa.
Thật khéo là Ôn Oanh vừa ra ngoài không bao lâu, Yến Xảo Mạn lại xách theo một đống đồ đi vào.
Yến An nhìn những thứ bà mang tới, có điện thoại, có máy tính, cô ngẩn người, ngay sau đó mắt sáng rực lên.
Mấy năm rồi không sờ vào mấy món này, chỉ vài năm ngắn ngủi mà chúng nó đã tiến hóa ngày càng mỏng nhẹ đẹp đẽ hơn.
“Dừng lại, mấy cái này không phải cho con chơi.” Nhìn bộ dạng đó Yến Xảo Mạn biết ngay là vì sao, “Mấy cái này là để cho Ôn Oanh dùng, xã hội bây giờ mạng mẽo phát triển thế này, nếu con bé không biết dùng mấy thứ này thì sau này nửa bước khó đi.”
Yến An lập tức bình tĩnh lại, cô đương nhiên cũng rõ điểm này, vốn dĩ cô cũng định nhờ mẹ Yến mua giúp Ôn Oanh cái điện thoại và làm cái sim.
Yến Xảo Mạn lấy điện thoại ra nói: “Bên trong đã lắp sim lưu số của mọi người rồi, chỉ có điều cái sim này đang đứng tên con. Ôn Oanh giờ chưa có chứng minh thư không làm được, đợi sau này mẹ nghĩ cách làm hộ khẩu cho con bé, đợi nó có giấy tờ tùy thân rồi thì đi đổi sang tên nó sau.”
Yến An nghe sự sắp xếp của Yến Xảo Mạn, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, bà vậy mà đã nghĩ đến nhiều thứ như thế, thậm chí cả vấn đề thân phận của Ôn Oanh cũng đã nghĩ tới và chuẩn bị lo liệu. Trong lòng Yến An chua xót, hít mũi nói: “Mẹ, làm phiền mẹ rồi.”
Tình trạng của cô bây giờ rất nhiều việc không làm được, vẫn phải nhờ Yến Xảo Mạn chạy đôn chạy đáo lo liệu.
“Nói phiền cái gì, mẹ là mẹ con.” Yến Xảo Mạn vỗ vỗ đầu cô, “Đúng rồi, công ty bên kia con tự xem mà lo liệu, Tiểu Phán cũng rất quan tâm tình hình của con.”
Yến An gật đầu, Tiểu Phán chính là Hoắc Phán, cũng là bạn đại học kiêm bạn thân của cô. Hai người tốt nghiệp xong thì hùn vốn mở công ty, cũng nhận không ít dự án. Vốn dĩ giai đoạn đầu khởi nghiệp đã bận tối tăm mặt mũi, mình còn xảy ra chuyện này, hoàn toàn biến thành kẻ phủi tay chẳng làm gì.
Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn của Yến An, Yến Xảo Mạn liếc nhìn ra cửa, ho nhẹ một tiếng, người hơi nghiêng về phía Yến An, thì thầm hỏi như nói chuyện bí mật: “Con với Ôn Oanh rốt cuộc là sao? Hai đứa ai thích ai trước? Con bé không phải người cổ đại sao, sao lại có thể chấp nhận ở bên con?”
Tuy biết trong lịch sử nam phong (đồng tính nam) thịnh hành, thậm chí tính bao dung còn khá mạnh, nhưng chưa từng nghe nói nữ với nữ cũng có độ bao dung như thế.
Yến An chớp chớp mắt nhìn bà.
“Đừng có nghĩ lấp liếm cho qua, mau nói!” Yến Xảo Mạn vỗ nhẹ vào tay cô thúc giục.
Bà quá tò mò về chuyện tình cảm của hai đứa. Con gái mình thế nào bà rõ nhất, nên thực sự khó mà tưởng tượng được sao nó lại biết yêu đương?
Yến An bĩu môi, nhưng rất nhanh cô lại ưỡn ngực, có chút kiêu ngạo nói: “Đương nhiên là Ôn Oanh thích con trước rồi, con tốt thế này cơ mà!”
Yến Xảo Mạn: “…”
Bà nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của Yến An. Yến An tốt đương nhiên bà thừa nhận, nhưng trong chuyện tình cảm, bà lại không chắc chắn lắm Yến An có thể xử lý tốt mối quan hệ kiểu đó.
Nhưng dù nói là không chắc chắn, nhưng giờ nhìn cách cô và Ôn Oanh chung sống, lại có vẻ xử lý khá tốt.
Tất nhiên không loại trừ khả năng tính cách Ôn Oanh tốt, lòng bao dung mạnh.
Cơ mà nếu Ôn Oanh thích Yến An trước thì điểm này cũng không phải không có khả năng. Dù sao con gái bà cũng chẳng phải người chủ động, chưa bao giờ thấy nó chủ động bắt chuyện với ai, nó đã không chủ động, người ta mà cũng không chủ động thì lấy đâu ra chuyện tình?
Xem ra, Yến An thật sự không nói dối.
“Con bé nói con bé là vợ con, hai đứa kết hôn rồi?” Yến Xảo Mạn rất tò mò về điểm này. Cổ đại, hai người phụ nữ kết hôn?!
Quá hiếm lạ!
“Đúng rồi, kết hôn rồi. Đó là một thế giới song song, hơi khác với thời cổ đại của chúng ta một chút, hai người phụ nữ cũng có thể kết hôn. Có điều con và Ôn Oanh ở đây sau này vẫn phải tổ chức đám cưới bù.” Yến An nhấn mạnh câu cuối cùng, đây là chuyện nhất định phải làm.
Yến Xảo Mạn trố mắt, lẩm bẩm: “Đó cũng là xã hội cổ đại mà, sao còn cởi mở hơn cả chúng ta bây giờ thế?”
Yến Xảo Mạn tự nhận mình là một phụ huynh rất cởi mở, nhưng cũng không thể phủ nhận dù là xã hội hiện tại, nhiều người vẫn còn khá cố chấp với chuyện đồng tính luyến ái, kết quả bây giờ một môi trường cổ đại lại còn làm tốt hơn họ.
Cái này thì Yến An hết lời để nói rồi, dù sao cấu trúc nền tảng của thế giới đó là do tác giả tạo ra, tác giả muốn thế giới đó có thể kết hôn đồng tính thì là được thôi.
“Được rồi, nếu hai đứa là thật lòng, đợi con khỏe hơn chút thì tổ chức đám cưới bù đi, không thể để người ta đi theo con mà không danh không phận được.”
“Mới không phải không danh không phận!” Yến An phản bác, dù không thừa nhận quan hệ hôn nhân kia thì cô và Ôn Oanh cũng là bạn gái của nhau!
“Rồi rồi rồi, con đối xử tốt với người ta vào.” Yến Xảo Mạn bất lực nói. Lời vừa dứt thì Ôn Oanh xách đồ đã rửa xong đẩy cửa bước vào.
Nhìn thấy Yến Xảo Mạn, Ôn Oanh ngẩn ra một chút, sau đó phản ứng lại câu nói vừa nghe được: “Là đối xử tốt với con sao?” Ôn Oanh cười hỏi.
Nhìn thấy Ôn Oanh, Yến Xảo Mạn giờ càng nhìn càng ưng, đứng dậy đón lấy hộp giữ nhiệt trong tay nàng: “Đúng vậy, nó mà không đối xử tốt với con thì cứ mách mẹ.”
Ôn Oanh cười nhẹ: “Chị ấy luôn đối xử rất tốt với con, không cần phải dặn dò đâu.”
Nghe Ôn Oanh nói vậy, Yến An càng đắc ý hơn, liếc mắt nhìn mẹ Yến một cái, ý bảo con tốt lắm đấy nhé.
Yến Xảo Mạn muốn cười nhưng cuối cùng vẫn nhịn được, nói với Ôn Oanh: “Mẹ mang điện thoại máy tính đến cho con, lát nữa để An An dạy con cách dùng, mẹ đi làm việc đây.”
“Vâng, mẹ đi đường cẩn thận.” Ôn Oanh tiễn Yến Xảo Mạn ra tận cửa.
Quay lại phòng bệnh, thấy Yến An đang cầm trên tay một vật nhỏ mặt trước đen mặt sau trắng.
“Lại đây, chị dạy em.” Yến An vẫy Ôn Oanh lại.
Ôn Oanh ngoan ngoãn đi tới ngồi bên cạnh Yến An, tò mò quan sát thứ trên tay cô.
Mẹ Yến mang đến hai chiếc điện thoại, rõ ràng một chiếc là của Yến An.
Yến An cầm chiếc còn lại nhét vào tay Ôn Oanh: “Cái này gọi là điện thoại di động, có thể dùng để nói chuyện từ xa hoặc gọi video đều được. Ví dụ như chị ở đây, em ở nhà, chỉ cần có thứ này chúng ta vẫn có thể nói chuyện với nhau.”
Ôn Oanh nghe xong khẽ nói: “Hóa ra đây chính là điện thoại.”
Trước kia nghe Yến An nói nhưng chưa từng thấy, giờ nhìn thấy chỉ là một tấm bảng đơn giản, vậy mà công dụng lại lợi hại đến thế.
“Em nhìn bên cạnh phải có ba cái nút, cái dưới cùng là nút nguồn, em nhấn giữ đừng buông, giữ vài giây thấy màn hình sáng lên thì thả ra.” Yến An nói xong liền làm mẫu cho Ôn Oanh xem.
Ôn Oanh nhìn có vẻ suy tư, bắt chước làm theo lời Yến An mở máy. Khi hình ảnh khởi động biến mất, trên màn hình hiện ra một bức ảnh phong cảnh.
“Tấm bảng này gọi là màn hình, cái em đang thấy là màn hình khóa. Lát nữa cài vân tay của em vào, người khác cầm điện thoại em sẽ không thể dễ dàng mở khóa sử dụng được.” Yến An dạy nàng vuốt tay một cái, chính thức vào màn hình chính.
“Em nhìn mấy cái khối vuông nhỏ này, là các phần mềm ứng dụng hoặc công cụ nhỏ… sau này chị sẽ dạy em cách dùng từng cái, giờ chị dạy em cách gọi điện trước.”
Yến An ấn vào giao diện quay số, giảng giải tỉ mỉ từng bước cho Ôn Oanh. Cô kiểm tra số trên máy Ôn Oanh, phát hiện đó là số cũ của mình, mới biết hai người cầm nhầm máy.
“Em dùng cái này, cái trong tay em là của chị.” Yến An đổi điện thoại với nàng.
Ôn Oanh cầm lấy nhìn nhìn, chẳng thấy khác biệt gì, hai cái điện thoại nhìn y hệt nhau.
“Em nhìn này, nếu trong điện thoại chưa lưu số người khác thì nhập số điện thoại của họ trên bàn phím nhỏ này như thế này.” Yến An và Ôn Oanh chụm đầu vào nhau nhìn màn hình, cô làm mẫu nhập từng số điện thoại của mình vào.
Nhập xong, cô ấn vào nút gọi màu xanh, ngay lập tức chiếc điện thoại Yến An đang cầm reo lên.
“Em thấy không, giống như thế này.” Yến An lại lấy điện thoại mình làm mẫu cách nghe máy. Khi cô nói chuyện, điện thoại trên tay Ôn Oanh cũng truyền ra tiếng của Yến An.
Mắt Ôn Oanh ánh lên vẻ kinh ngạc, nàng thử ấn vào nút màu đỏ, liền phát hiện cuộc gọi với Yến An đã ngắt.
Nàng lại làm theo thao tác ban nãy của Yến An một lần nữa, điện thoại Yến An lại reo.
“Thần kỳ quá…” Ôn Oanh lẩm bẩm, thảo nào lúc trước Yến An đến thời đại của nàng lại khó thích nghi như vậy.
“Có thứ này, dù chúng ta có tách nhau ra một chút cũng có thể gọi video nhìn thấy nhau.” Yến An lại giúp Ôn Oanh đăng ký WeChat, sau khi kết bạn xong lại nói: “Em xem, dùng cái này bình thường dù không gọi điện, vẫn có thể gửi tin nhắn cho nhau. Tác dụng giống như viết thư, nhưng tin nhắn này gửi đi chị gần như sẽ nhận được ngay lập tức.”
Nhìn tin nhắn Yến An vừa gửi hiện lên trong điện thoại, sự kinh ngạc trong mắt Ôn Oanh càng lớn.
Yến An lại dạy Ôn Oanh một số thao tác cơ bản, vô cùng may mắn là hồi trước cô đã dạy Ôn Oanh chữ giản thể, nếu không bây giờ Ôn Oanh học chắc sẽ không dễ dàng như vậy.
“Ôn Oanh, nhìn đây nào.” Yến An đột nhiên lên tiếng.
Ôn Oanh lập tức quay đầu nhìn cô, thấy Yến An giơ cao chiếc điện thoại, tay kia đã ôm lấy vai mình. Nàng hơi ngẩn ra, không hiểu sao trong điện thoại lại xuất hiện mình và Yến An.
Yến An quay đầu, cười rạng rỡ hôn lên má Ôn Oanh một cái, khoảnh khắc này được định lại trong bức ảnh trên điện thoại.
“Đây là ảnh chụp, có thể chụp lại dáng vẻ hiện tại của chúng ta, có thể lưu trong điện thoại hoặc rửa ra để trong nhà.” Yến An hí hoáy gửi ảnh sang cho Ôn Oanh, lầm bầm nói: “Em phải cài tấm này làm hình nền màn hình đó.”
Ôn Oanh nhìn động tác của Yến An, rất nhanh đã phát hiện bức ảnh phong cảnh có sẵn ban đầu đã biến thành bức ảnh Yến An hôn mình vừa chụp.
Khóe môi nàng vô thức cong lên, nhưng lại không muốn quá lộ liễu nên có chút kiềm chế.
“Tấm này dùng tạm trước, đợi sau này chúng ta chụp được tấm đẹp hơn rồi đổi.” Yến An nhìn mình trong ảnh còn mặc đồ bệnh nhân, mặt mũi không đẹp như trước thì có chút không cam tâm nói.
“Được.” Ôn Oanh đương nhiên rất chiều theo ý cô, huống hồ là chuyện này, Yến An sau này còn muốn cùng nàng chụp những bức ảnh đẹp hơn.
“Giờ đến lượt em hôn chị.” Yến An lại giơ điện thoại lên, hơi nghiêng mặt đưa đến trước mặt Ôn Oanh, ra hiệu nàng hôn mình.
Ánh mắt Ôn Oanh dịu dàng, mỉm cười hôn lên má cô một cái.
Yến An canh chuẩn thời cơ chụp lại, sau đó nhìn kỹ bức ảnh. Thấy Ôn Oanh trong ảnh nhìn mình đầy âu yếm, Yến An cảm thấy mặt hơi nóng, nhưng trong lòng thì vui vẻ vô cùng.
Ôn Oanh yêu mình, không còn nghi ngờ gì nữa.
Cô cài bức ảnh Ôn Oanh hôn mình làm hình nền, như muốn khoe khoang đưa cho Ôn Oanh xem.
Ôn Oanh mím môi cười, không kìm được nỗi khát khao trong lòng, đặt điện thoại xuống, vòng tay qua cổ Yến An hôn lên môi cô.
Mắt Yến An hơi sáng lên, hé môi đáp lại nụ hôn của Ôn Oanh.
Nụ hôn kết thúc, Yến An có chút chưa thỏa mãn liếm liếm môi dưới: “Muốn nhiều hơn nữa.”
Nhưng khổ nỗi cơ thể hiện tại của cô như búp bê sứ, Ôn Oanh cùng lắm cũng chỉ hôn cô thôi, tuyệt đối không thể làm chuyện gì hơn, quả nhiên…
“Không được.” Sau nụ hôn vừa rồi hơi thở của Ôn Oanh cũng có chút gấp gáp, nàng dùng ngón cái vuốt nhẹ mi mắt Yến An, “Không được quá kích động.”
Yến An: “…”
Cô mếu máo vùi mặt vào hõm cổ Ôn Oanh: “Khó chịu quá đi!”
Chưa từng trải qua chuyện đó thì thôi, mình đã từng nếm trải mùi vị đó rồi, giờ lại bắt mình cấm dục, buồn lắm chứ bộ!
Ôn Oanh cười trầm thấp, hiếm khi thấy Yến An thẳng thắn bày tỏ ham muốn về chuyện này như vậy.
“Ngoan, đợi chị khỏe hơn một chút.” Ôn Oanh dịu dàng dỗ dành.
Yến An khẽ hừ một tiếng: “Vậy em phải ở trên chủ động cọ chị.”
Mỗi lần Ôn Oanh ở trên chủ động ngậm lấy ngón tay cô, trong lòng Yến An đều có một sự kích thích khó tả, cùng với sự thỏa mãn khi được Ôn Oanh yêu thương nồng nhiệt.
Mặt Ôn Oanh nóng lên, nhưng vẫn ôm lấy đầu Yến An khẽ đáp ứng.
Chỉ cần Yến An muốn, nàng thế nào cũng được.
Yến An lại dạy Ôn Oanh chức năng tìm kiếm đơn giản trên mạng, có gì không hiểu đều có thể lên mạng tra cứu, tuy không chắc chắn chính xác hoàn toàn nhưng ít nhất cũng là một cách.
Ôn Oanh cầm điện thoại nghiên cứu đầy hứng thú, cuối cùng lại nhìn bức ảnh hai người trên màn hình mím môi cười khẽ.
Thấy Ôn Oanh đang say mê nghiên cứu điện thoại, Yến An cười cười rồi cầm điện thoại của mình lên, bắt đầu liên lạc với bạn bè.
Biết tin Yến An đã tỉnh, Hoắc Phán phấn khích chạy ngay đến bệnh viện. Thế nhưng khi nhìn thấy Yến An như không xương dựa vào lòng một người phụ nữ lạ mặt, cằm Hoắc Phán suýt chút nữa rớt xuống đất.
Cô nàng kinh ngạc nhìn bộ dạng thư giãn tự nhiên của Yến An, nhất thời cảm thấy có chút huyền ảo.
Cô nàng run run chỉ vào Yến An, rồi lại chỉ sang Ôn Oanh, ý bảo giải thích giùm cái.
“Em ấy tên là Ôn Oanh, là vợ tớ.” Yến An nói rất nghiêm túc.
Hoắc Phán: “…”
Vì bị Yến An dựa vào người nên Ôn Oanh nhất thời không tiện đứng dậy đón tiếp, đành phải cười xin lỗi đầy thân thiện với Hoắc Phán.
“Ôn Oanh, đây là Hoắc Phán, là bạn của chị.” Yến An giới thiệu với Ôn Oanh.
“Xin chào.” Ôn Oanh ôn tồn chào Hoắc Phán trước.
Hoắc Phán lúc này trông hơi ngáo ngơ, cô nàng ngẩn người nhìn hai người họ, mơ màng ngồi xuống đối diện, sau đó đột nhiên hoàn hồn, hét lên: “Không đúng, trong thời gian qua cậu vẫn luôn hôn mê mà, sao lại lòi ra một cô vợ thế này?!”
“Cậu không thành thật tí nào, lén lút sau lưng bọn này yêu đương mà không lộ chút tin tức nào sao?”
Cô nàng sốc, rõ ràng Yến An đâu phải người như vậy. Nếu cô thực sự yêu đương, tuyệt đối không phải kiểu giấu giấu diếm diếm, huống chi cô đã come out với gia đình từ sớm.
Yến An không tiện giải thích quá rõ ràng, đành phải ậm ừ cho qua: “Ừ thì, trước đó là mập mờ, giờ mới xác định quan hệ.”
Hoắc Phán: “…”
Nhìn nụ cười ngại ngùng của Ôn Oanh, lại nhìn dáng vẻ ỷ lại dựa dẫm của Yến An vào người ta, Hoắc Phán im lặng không nói gì. Dù sao trước mắt trông cũng ổn, còn về nhân phẩm, đợi sau này tiếp xúc nhiều rồi quan sát kỹ hơn.
Không còn xoắn xuýt chuyện Yến An đột nhiên có vợ, Hoắc Phán bắt đầu nói chuyện chính sự với Yến An. Công ty đã đi vào quỹ đạo từ lâu, chưa kể trước khi Yến An gặp chuyện đã có lãi, hiện tại triển vọng công ty rất tốt.
Nghe Hoắc Phán kể, Yến An có chút áy náy. Mình vừa gặp chuyện, bao nhiêu việc đều đè lên vai Hoắc Phán. May mà trước đó công việc của hai người đều nắm rõ của nhau, mật khẩu máy tính cũng biết, nên khi cô đột nhiên hôn mê, công việc bên phía cô không bị đứt đoạn vì chưa kịp bàn giao.
“Cậu vất vả rồi, bao lâu nay đều là cậu lo liệu, phần tớ làm chẳng được bao nhiêu, không thể mặt dày chiếm nhiều cổ phần như thế được, sau này tớ chỉ giữ 30% thôi.” Yến An nghiêm túc nói. Nhất là cô lại gặp chuyện đúng lúc công ty bận rộn nhất, có thể tưởng tượng Hoắc Phán đã phải chịu áp lực lớn thế nào.
“Cậu nói linh tinh gì thế? Năm đó nếu không có cậu thì cái công ty này cũng chẳng mở nổi.” Hoắc Phán cau mày. Năm đó Yến An có kỹ thuật lại có tiền, giai đoạn đầu khởi nghiệp chưa có lãi, mọi chi phí đều do Yến An gánh vác, mà bản thân cô cũng bận tối mắt tối mũi, mệt đến mức tan làm về là lăn ra ngủ.
“Nhưng không có cậu, công ty này chắc giờ cũng sập tiệm rồi.” Yến An cười nói, “Cậu không cần nói nhiều nữa, nếu cậu thấy nhiều quá thì sau này cố gắng nỗ lực hơn, kiếm nhiều tiền hơn chia cổ tức cho tớ.”
“Nói trước, tình trạng của tớ giờ cậu cũng thấy, bao giờ hồi phục còn chưa biết, mà dù có hồi phục chắc chắn cũng không được như xưa, nên chuyện công ty tớ có lẽ sẽ không tham gia được nhiều nữa.”
Công ty internet tăng ca gần như là chuyện cơm bữa, cô cần dành nhiều thời gian hơn để ở bên Ôn Oanh, đương nhiên không thể để phần lớn thời gian bị công việc chiếm cứ.
Hoắc Phán: “…Cậu không sợ tớ thâu tóm quyền lực biến cậu thành bù nhìn à.”
“Cậu không phải loại người đó.” Yến An cười rạng rỡ, “Hơn nữa dù cậu có làm thế thật, thì coi như tớ nhìn rõ một con người.”
Hoắc Phán bất lực nhìn cô, rồi lắc đầu buồn cười.
Kiểu như Yến An có lẽ là do từ nhỏ không thiếu thốn gì mới có được sự tự tin như vậy.
Về chuyện này cô nàng cũng không nói thêm gì. Tiếp đó họ trò chuyện về sức khỏe của Yến An, rồi lại tám chuyện tình cảm của cô và Ôn Oanh, sau đó thấy Yến An có vẻ hơi mệt, Hoắc Phán liền xin phép ra về.
Ôn Oanh tiễn cô nàng ra cửa, nhìn theo cô nàng rời đi, sau đó đến bên cửa sổ thấy thời tiết bên ngoài khá đẹp, quay sang hỏi Yến An: “Đẩy chị ra ngoài phơi nắng chút được không?”
“Được.” Yến An đồng ý ngay. Lúc Ôn Oanh đến bế mình lên xe lăn, cô tranh thủ hôn lên má nàng một cái.
Khóe môi Ôn Oanh vô thức cong lên. Đặt Yến An ngồi lên xe lăn xong, sợ cô giữa chừng sẽ khát nước, nàng lại lấy bình giữ nhiệt đặt vào lòng cho cô ôm.
Yến An ngoan ngoãn ôm lấy, được Ôn Oanh đẩy tới khu vườn nhỏ phía sau bệnh viện. Lúc này ánh nắng chiều tà không quá gay gắt, chiếu lên người ấm áp dễ chịu. Yến An nheo mắt mặc cho ánh nắng rải lên người, thoải mái đến mức cả người mềm nhũn ra.
“Ôn Oanh, hôn chị đi.” Yến An lẩm bẩm.
Chỉ là muốn Ôn Oanh thân mật với mình nhiều hơn, để xoa dịu nỗi bất an khi bản thân trở nên thế này.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 106: Phiên ngoại hiện đại 5
Trở Thành Vợ Trước Đoản Mệnh Của Nữ Chính Văn Khoa Cử