Chương 62

Phòng họp được ngăn cách với bên ngoài bằng lớp kính mờ cách âm, cánh cửa vừa khép lại cũng đồng nghĩa với việc mọi âm thanh nơi văn phòng náo nhiệt đều bị chặn đứng. Không gian rộng rãi chỉ còn lại sự yên tĩnh, Thứ Khinh Nhi và Dư Hà Tuệ ngồi đối diện nhau trên hai chiếc sofa màu xám nhạt, giữa là bàn trà thấp với hai tách trà còn nghi ngút khói. 

Dư Hà Tuệ ngồi ngay ngắn, ánh mắt bình tĩnh nhưng vẫn mang theo chút dè dặt của một người mới đến. Thứ Khinh Nhi lật tập hồ sơ trên tay “Cô Dư, cô mới vào Châu Kỳ làm được hai ngày nhưng tôi đã xem toàn bộ hồ sơ và những tác phẩm trước đây của cô. Thành thật mà nói, tôi rất ấn tượng.”

Dư Hà Tuệ hơi cúi đầu, ánh mắt lộ rõ sự khiêm tốn. “Cảm ơn sếp Thứ.” 

Thứ Khinh Nhi khép tập hồ sơ lại, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn. “Vì vậy, tôi quyết định giao cho cô tham gia dự án phóng sự kỷ niệm ba mươi năm thành lập Châu Kỳ. Đây là dự án kể lại hành trình của những người sáng lập, ban lãnh đạo và quá trình xây dựng tập đoàn. Cô sẽ là người phụ trách phần ý tưởng sáng tạo và thiết kế bối cảnh”

“Phối hợp cùng Khởi Ca, người chịu trách nhiệm quay dựng toàn bộ hình ảnh và media của dự án. Khởi Ca đã được thông báo từ trước, còn cô là người đến sau nên tôi muốn trực tiếp nói với cô.”

Dư Hà Tuệ sững người, đôi mắt trong veo thoáng mở lớn, xen lẫn giữa niềm vui bất ngờ và sự lo lắng khó giấu. Cô đã nghe các đồng nghiệp nhắc đến dự án này suốt cả ngày nay. Đây không chỉ là hoạt động truyền thông quan trọng nhất trong năm mà còn là dấu mốc kỷ niệm ba mươi năm thành lập Châu Kỳ, mang theo kỳ vọng củng cố hình ảnh thương hiệu bằng một chiến dịch có sức lan tỏa lớn. Một người mới vào làm như cô lại được tham gia ngay từ đầu, điều đó khiến cô không khỏi cảm thấy áp lực.

Thứ Khinh Nhi dường như đọc được suy nghĩ ấy nên bình tĩnh tiếp lời. “Đúng vậy, chính vì đây là dự án quan trọng nên tôi mới chọn cô. Tôi không nhìn thấy ở cô chỉ là kỹ năng mỹ thuật. Điều khiến tôi quyết định là khả năng sáng tạo và cách cô truyền cảm xúc vào từng tác phẩm. Những gì cô tạo ra luôn có linh hồn riêng, điều đó không phải ai cũng làm được. Vì vậy ở dự án này, tôi muốn cô chịu trách nhiệm xây dựng ý tưởng tổng thể, đề xuất kịch bản, thiết kế bối cảnh và phong cách hình ảnh. Khởi Ca sẽ hiện thực hóa tất cả bằng phần quay dựng.”

Nghe đến đó, Dư Hà Tuệ lại càng lo lắng và áp lực bởi những kỳ vọng, sau vài giây lấy lại bình tĩnh, cô gật đầu, ánh mắt dần trở nên kiên định. “Vâng… tôi sẽ cố gắng hết sức.” 

Suốt cả ngày hôm đó, Châu Quân Hiên gần như không bước chân ra khỏi văn phòng. Chồng tài liệu trên bàn ngày một cao, hết cuộc họp này đến bản kế hoạch khác khiến cô gần như không có lấy một phút nghỉ ngơi. 

Bên ngoài, Dư Hà Tuệ cũng nhanh chóng đắm mình vào công việc vừa được giao. Dự án mới mang đến cho cô cảm giác vừa áp lực vừa hứng khởi. Cô dành toàn bộ sự tập trung để nghiên cứu thị trường, xem lại các chiến dịch truyền thông nổi bật trong và ngoài nước, phân tích xu hướng hình ảnh, cách kể chuyện và những ý tưởng sáng tạo phù hợp với tinh thần ba mươi năm của Châu Kỳ. Ánh mắt cô chăm chú nhìn màn hình máy tính, từng trang tài liệu liên tục được lật mở, cả thế giới của cô lúc này chỉ còn lại công việc.

Trong văn phòng tổng giám đốc, Châu Quân Hiên vừa ký xong một tập hồ sơ thì nhận được báo cáo Thứ Khinh Nhi đã chính thức giao dự án cho Dư Hà Tuệ. Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu cô không phải là lo lắng Dư Hà Tuệ không đủ năng lực. Ngược lại, cô hiểu rất rõ khả năng của người ấy, điều khiến cô bận lòng là Dư Hà Tuệ sẽ lại quên ăn, quên nghỉ, ép bản thân làm việc đến kiệt sức mỗi khi thật sự nghiêm túc với một dự án. 

Nghĩ vậy, Châu Quân Hiên đặt bút xuống đứng dậy bước ra khỏi văn phòng. Cô chỉ định đi ngang phòng sáng tạo một chút, lặng lẽ nhìn người kia một lát rồi quay về.

Nhưng vừa đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến bước chân cô khựng lại. Khởi Ca đang đứng cạnh bàn làm việc của Dư Hà Tuệ, trên tay cầm một hộp sữa chua uống. Anh cười rất tươi rồi đặt hộp sữa lên bàn trước mặt cô. “Uống đi, hợp tác với tôi thì phải nạp thật nhiều năng lượng đấy.” 

Dư Hà Tuệ bật cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng non, lễ phép cúi đầu cảm ơn. Vì biết cô không có hai tay, Khởi Ca lấy một chiếc ống hút thật dài với màu sắc rực rỡ, cẩn thận cắm vào hộp sữa rồi điều chỉnh vị trí ngay ngắn trước mặt để cô có thể dễ dàng uống. Nhìn chiếc ống hút sặc sỡ như món đồ chơi trẻ con, Dư Hà Tuệ không nhịn được mà cười thành tiếng, nụ cười trong trẻo đến mức khiến cả khu làm việc như sáng bừng lên.

Đứng từ xa, Châu Quân Hiên lặng lẽ nhìn tất cả. Gương mặt cô vẫn lạnh nhạt như thường ngày nhưng ánh mắt đã tối đi vài phần. Một cảm giác khó chịu không rõ nguyên nhân chậm rãi dâng lên trong lòng. Châu Quân Hiên xoay người bước đi, từng bước chân nhanh hơn lúc đến, cố ép mình quay lại với công việc.

Chỉ ít phút sau, điện thoại của Khởi Ca rung lên, anh mở ra xem thì phát hiện là tin nhắn từ phòng nhân sự. Nội dung rất ngắn gọn: “Nhắc nhở anh hạn chế cười đùa trong giờ làm việc, tập trung hoàn thành nhiệm vụ được giao.” Khởi Ca đọc đi đọc lại vài lần, vẻ mặt dần trở nên ngơ ngác. 

Anh ngẩng đầu nhìn quanh, hoàn toàn không hiểu mình đã làm sai ở đâu. Sau vài giây im lặng, anh chỉ biết gãi đầu cười trừ, ngoan ngoãn cất điện thoại rồi lặng lẽ trở về chỗ ngồi, trong đầu vẫn đầy dấu chấm hỏi mà không hề biết có một người nào đó vừa âm thầm… nổi cơn ghen.

 

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 62
Đợi em vẽ lại bình minh