Chương 64

Sáng hôm sau, bầu không khí tại tầng sáng tạo của Châu Kỳ náo nhiệt hơn hẳn ngày thường. Vừa đến giờ làm việc, tin tức Dư Hà Tuệ và Khởi Ca được cử cùng nhau đi công tác đã nhanh chóng lan khắp văn phòng. Mọi người tụm lại thành từng nhóm nhỏ, vừa chuẩn bị công việc vừa không quên hạ giọng bàn tán. Dư Hà Tuệ mới gia nhập Châu Kỳ chưa đầy hai tuần vậy mà đã được tham gia dự án trọng điểm của tập đoàn, giờ lại cùng Khởi Ca trực tiếp ra ngoài thu thập tư liệu, hơn nữa chuyến đi lần này chỉ có đúng hai người. 

Điều khiến mọi người càng bất ngờ hơn là quyết định ấy được gửi lên vào tối muộn hôm qua, sáng nay vừa đến công ty, Thứ Khinh Nhi đã lập tức phê duyệt, đồng thời yêu cầu phòng hành chính nhanh chóng sắp xếp phương tiện di chuyển, khách sạn và toàn bộ lịch trình công tác cho cả hai.

“Cũng nhanh thật đấy.” Một nhân viên nhỏ giọng cảm thán. “Mới vào làm chưa được hai tuần đã được sếp Thứ tin tưởng giao nhiệm vụ quan trọng như vậy.” Người bên cạnh cười cười, ánh mắt đầy vẻ tò mò. “Quan trọng là đi cùng Khởi Ca, hai người này cả tuần nay lúc nào cũng dính lấy nhau để làm dự án.” 

Một cô gái khác lập tức chen vào: “Thì dự án chung mà, mọi người nghĩ đi đâu vậy?” Dù ngoài miệng phủ nhận, nhưng những ánh mắt đầy ẩn ý vẫn không ngừng trao đổi với nhau, khiến cả khu làm việc trở nên rôm rả hơn thường lệ.

Tất cả những lời bàn tán ấy, vô tình hay hữu ý đều lọt trọn vào tai Châu Quân Hiên. Cô vẫn lật từng trang tài liệu như thể hoàn toàn không để tâm nhưng ánh mắt đã sớm dừng lại trên dòng thông báo lịch công tác vừa được gửi xuống từ phòng nhân sự. Chỉ vài giây sau, cô khép tập hồ sơ lại, bình tĩnh nhìn về phía thư ký Kim. “Hôm nay tôi còn lịch trình gì?”

Thư ký Kim nhanh chóng kiểm tra máy tính bảng rồi đáp: “Thưa sếp, sáng nay có cuộc họp báo cáo tháng giữa cô, Phó tổng giám đốc Châu Quân Minh, Giám đốc sáng tạo Thứ Khinh Nhi và các trưởng bộ phận truyền thông. Ngoài ra không còn lịch trình quan trọng nào khác.”

Châu Quân Hiên chỉ im lặng vài giây rồi dứt khoát đứng dậy. “Báo cáo tháng tôi đã xem trước rồi.” Cô bình thản cài lại khuy áo vest, giọng nói vẫn điềm tĩnh như mọi khi. “Lùi cuộc họp sang tuần sau.”

Thư ký Kim hơi ngạc nhiên, cuộc họp báo cáo tháng vốn rất hiếm khi thay đổi lịch. “Vâng, tôi sẽ thông báo ngay.”

Châu Quân Hiên không nói thêm điều gì, cô cầm lấy chìa khóa xe, bước ra khỏi văn phòng với nhịp chân dứt khoát. Chỉ ít phút sau, chiếc xe màu đen quen thuộc đã rời khỏi hầm tập đoàn, hướng thẳng về bến cảng dẫn ra hòn đảo ngoài khơi.

Tin cuộc họp đột ngột bị hủy nhanh chóng lan đến các phòng ban, khiến không ít người ngỡ ngàng. Ai cũng cho rằng việc Dư Hà Tuệ và Khởi Ca cùng đến hòn đảo để thu thập tư liệu cho dự án đã đủ khiến người khác tò mò. Thế nhưng ngay sau đó, việc Châu Quân Hiên cũng bất ngờ hủy toàn bộ lịch làm việc để rời công ty lại càng làm mọi người sửng sốt hơn.

“Phó tổng giám đốc Châu cũng đến đó sao?” Có người không giấu nổi kinh ngạc.

“Có lẽ cô ấy thật sự rất coi trọng dự án kỷ niệm ba mươi năm lần này.”

“Đâu chỉ là một dự án.” Một nhân viên lâu năm hạ thấp giọng. “Đây là cột mốc quan trọng nhất của Châu Kỳ trong nhiều năm trở lại đây. Nghe nói sau sự kiện này, Chủ tịch Châu Kỳ Quân sẽ bắt đầu cân nhắc người kế nhiệm để tiếp quản tập đoàn.”

Lời nói ấy vừa dứt, cả nhóm đều vô thức im lặng. Ai cũng hiểu, chuyến đi ra đảo lần này nhìn thì giống một chuyến công tác bình thường nhưng rất có thể lại là bước khởi đầu cho một sự thay đổi lớn của cả Châu Kỳ.

…..

Gần chín giờ sáng, sau gần năm tiếng lênh đênh trên biển, Dư Hà Tuệ và Khởi Ca cuối cùng cũng đặt chân lên hòn đảo nhỏ. Gió biển mang theo vị mặn đặc trưng lướt qua gương mặt, xua đi phần nào cảm giác mệt mỏi sau chuyến đi dài. Cả hai đều có chút uể oải vì phải di chuyển từ sáng sớm nhưng trong ánh mắt vẫn không giấu được sự háo hức. 

Hòn đảo vẫn bình yên như trong ký ức của Dư Hà Tuệ. Những con đường nhỏ chạy men theo bờ biển, những mái nhà thấp nép mình dưới hàng dừa, từng cơn gió mang theo mùi biển quen thuộc khiến trong lòng cô bất giác dâng lên một cảm giác thân thuộc khó diễn tả. 

Cô chậm rãi nhìn khắp xung quanh, ký ức tuổi thơ như từng chút một sống dậy theo từng góc phố, từng hàng cây. Khởi Ca thì vừa đi vừa tò mò quan sát mọi thứ, thỉnh thoảng lại giơ máy ảnh lên ghi lại vài khung hình đời thường của hòn đảo.

Đi bộ thêm một đoạn khá dài, bụng hai người đều bắt đầu réo lên vì đói. Họ tìm quanh khu dân cư với hy vọng có thể ghé vào một quán ăn nào đó để lót dạ trước khi bắt đầu công việc nhưng gần như tất cả các cửa hàng đều đóng cửa. 

Khởi Ca gãi đầu cười ngượng. “Lạ thật, đi mãi chẳng thấy quán nào mở.” Một người dân đi ngang qua mỉm cười giải thích rằng trên đảo rất ít khách du lịch, phần lớn quán ăn chỉ mở vào buổi chiều tối khi ngư dân trở về sau chuyến ra khơi. Ban ngày, mọi người chủ yếu tự nấu ăn ở nhà.

Đúng lúc cả hai đang băn khoăn không biết nên đi đâu tiếp, từ căn nhà nhỏ phía bên kia con đường, một người phụ nữ lớn tuổi ngọi với theo. Thấy vẻ mặt mệt mỏi của hai người và chiếc ba lô lớn trên vai, bà mỉm cười hiền hậu hỏi: “Hai đứa từ nơi khác đến à?” Khởi Ca lễ phép đáp rằng họ đến từ thành phố để tìm tư liệu cho công việc. Nghe vậy, người phụ nữ lập tức nở nụ cười chất phác. “Đường xa chắc chưa ăn gì phải không? Vào đây đi, nhà còn ít đồ ăn, ăn tạm rồi hẵng đi.”

Sự nhiệt tình giản dị của người dân trên đảo khiến cả hai không khỏi xúc động. Sau một hồi ngại ngùng từ chối, cuối cùng họ vẫn theo bà bước vào căn nhà nhỏ nằm sát biển. Bữa cơm chỉ có vài món hải sản dân dã vừa được đánh bắt từ sáng sớm nhưng hương thơm mộc mạc lại khiến người ta cảm thấy vô cùng ấm áp.

Trong lúc trò chuyện, Dư Hà Tuệ mở máy tính bảng, đưa bức ảnh bát canh cũ mà cô đã lưu lại đến trước mặt người phụ nữ. Cô nhẹ giọng hỏi: “Bác ơi, bác đã từng nhìn thấy món ăn này chưa?”

Người phụ nữ nheo mắt nhìn thật kỹ, ban đầu bà chỉ lắc đầu theo phản xạ nhưng càng nhìn, vẻ mặt bà càng trở nên suy tư. Một lúc sau, bà gật đầu. “À là món canh ngao xanh.”

Nghe vậy, cả Dư Hà Tuệ và Khởi Ca đều lập tức nhìn nhau, ánh mắt sáng lên đầy mong chờ.

Bà dừng lại một chút rồi khẳng định chắc chắn hơn: “Loại ngao này rất đặc biệt, chỉ vùng biển quanh hòn đảo này mới có. Số lượng cũng ít lắm, không phải mùa nào cũng bắt được.”

Khởi Ca ngạc nhiên hỏi: “Vậy sao trước giờ cháu chưa từng thấy bán ngoài thành phố?”

Người phụ nữ bật cười hiền từ, lắc đầu. “Không bán được đâu, loại ngao này rất khó bảo quản. Chỉ cần rời khỏi biển một thời gian là thịt sẽ nhanh chóng đổi mùi, hương vị cũng biến đi hoàn toàn, thậm chí còn có mùi rất khó chịu. Vì thế ngư dân ở đây bắt được bao nhiêu thì ăn ngay trên đảo bấy nhiêu, gần như chẳng ai mang đi nơi khác bán cả.”

Dư Hà Tuệ lặng người nhìn lại bức ảnh trên màn hình, trong lòng cô bỗng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Nếu nguyên liệu quan trọng nhất của món canh chỉ tồn tại trên hòn đảo nhỏ này, vậy thì năm đó… bằng cách nào Châu Kỳ Quân lại có thể mang hương vị ấy trở về thành phố và tạo nên món ăn nổi tiếng khắp nơi? 

Câu trả lời dường như đã ở rất gần nhưng vẫn còn bị che khuất sau một lớp sương mù của thời gian.

 

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 64
Đợi em vẽ lại bình minh