Chương 4

Ngày báo danh.
Tôi ngơ ngác nhìn vào hai chữ “Thanh Hoa” đã được điền vào mẫu đơn nguyện vọng trên máy tính.
Còn chưa đợi tôi hạ quyết tâm nộp đi.
Một dãy số điện thoại xa lạ đột nhiên gọi đến.
“Là Đồng Chân Chân sao?”
Tôi nhận ra tiếng của Từ Húc Trạch, có chút nghi hoặc:
“Là tớ đây, có việc gì à?”
“Bản edit thuộc quyền sở hữu của fanpage Phù Sinh Nhược Mộng, vui lòng không mang đi nơi khác!”
Từ Húc Trạch ngượng ngùng cười vài tiếng, đảo mắt:
“Hahaha không có việc gì đâu, à không, đúng là có việc.”
Tôi có phần cạn lời: “Nói mau.”
Đầu bên kia điện thoại trầm mặc vài giây.
“À thì, tớ định hỏi cậu điền vào trường nào ấy mà.”
Tôi ngập ngừng, nhìn vào máy tính tự hỏi hai giây, trả lời thật: “Thanh Hoa.”
Bên kia Từ Húc Trạch dường như thở phào nhẹ nhõm.
“Được.”
Sau đó dứt khoát cúp điện thoại.
Thế nhưng cậu ta đột nhiên gợi ý cho tôi.
Suy xét được hai giây, tôi cầm điện thoại nhắn tin cho người nào đó.
“Bùi Chiêu Dã, cậu điền vào trường nào thế?”
Đối phương giống như trước đó vẫn luôn cầm điện thoại, không chút chần chừ trả lời lại: “Không phải nói với cậu là tớ điền Bắc Đại rồi sao?”
Tuy rằng cậu đúng là từng nói qua, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó sai sai.
“Thật hả?”
Cậu dứt khoát: “Điêu làm chó.”
Thế thì tôi yên tâm rồi, Bùi Chiêu Dã này từ trước đến nay cứ hễ nói dối là chẳng thèm kiêng nể ai, đương nhiên làm sao có thể nói bản thân mình là chó được chứ.
Suy đi tính lại, cuối cùng tôi hạ quyết tâm, sau khi thao tác trên máy tính một hồi thì dứt khoát nộp luôn.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 4
Cầu Được Ước Thấy