Chương 1
Ý thức dần trở lại, bên tai tôi vang lên một giọng nói quen thuộc: “Ở cùng tôi một đêm, một triệu.” Tôi lần theo hướng âm thanh nhìn sang, ánh mắt dừng trên người đàn ông trước mặt. Là… An Thời sao? Tôi không dám chắc, bởi An Thời trong ký ức luôn thích cười, dáng vẻ ngoan ngoãn, ngọt ngào, chẳng hề giống người đang ngồi trước mắt tôi lúc này.
So với thiếu niên hiền lành trong trí nhớ, An Thời hiện tại đã trưởng thành hơn rất nhiều, từ ánh mắt đến khí chất đều mang theo vẻ sắc bén và nguy hiểm. Hắn cũng đang cười nhưng trong nụ cười ấy là ác ý phô bày rõ ràng, hoàn toàn không có ý định che giấu. Tôi nhíu mày, thử gọi: “An Thời?”
An Thời bật cười: “Sao vậy, không muốn à?” Tôi vừa định lên tiếng, trước mắt đột nhiên xuất hiện một loạt bình luận trong suốt, từng dòng chữ liên tục lướt qua giữa không trung.
” Dù nói thế nào thì An Thời làm vậy cũng hơi quá đáng rồi nhỉ? ”
“? Lầu trên lại lên cơn thánh mẫu à? Đây là nam phụ độc ác, trước kia đã hại thụ chính không biết bao nhiêu lần đấy. ”
” Mọi người quên rồi sao? Lan Phi từng giả vờ bước vào kỳ phát tình để dụ dỗ An Thời mà. ”
” May mà sau này đám công chính cũng nhìn rõ bộ mặt thật của Lan Phi. Tội nghiệp bé cưng Lan Dịch của chúng ta, mấy năm qua bị hắn hại thê thảm. ”
” Nam phụ có độc ác đến đâu thì cũng không nên bị sỉ nhục như vậy chứ! ”
” Tự làm tự chịu thì trách ai? Lan Phi chiếm thân phận của Lan Dịch nhiều năm như vậy, chịu chút đau khổ cũng đáng đời. ”
Hàng loạt bình luận chen chúc lướt qua khiến đầu óc tôi choáng váng. Cùng lúc đó, vô số ký ức xa lạ bị ép vào trong đầu, hỗn loạn đến mức thái dương đau nhói. Tôi cố gắng giữ tỉnh táo, chậm rãi sắp xếp những thông tin hữu ích từ ký ức và các dòng bình luận ấy.
Tôi xuyên không rồi, hơn nữa còn xuyên đến mười năm sau. Trong cuốn tiểu thuyết đam mỹ này, tôi là giả thiếu gia bị vạn người căm ghét. Trước kia, tôi từng được những người đàn ông này nâng niu như báu vật nhưng sau đó thân phận giả thiếu gia nhà họ Lan bất ngờ bị phơi bày.
Thiếu gia thật sự lại chính là con trai của bà vú trong nhà. Sau khi sự thật được công bố, tôi bị đuổi khỏi Lan gia. Bởi vì nhiều lần gây hấn với vị thiếu gia thật mang hào quang “vạn người mê”, tôi liên tục bị đám công chính ra tay trừng trị.
Hiện tại, tôi đang mắc bệnh nặng, mạng sống chẳng còn bao lâu. Vì muốn sống tiếp, tôi tìm đến những người từng thân thiết, hy vọng dựa vào chút tình nghĩa cũ để vay tiền chữa bệnh. Nhưng đám người này lại nhân cơ hội trút giận thay cho thiếu gia thật, dùng tiền để sỉ nhục tôi.
Tôi hạ mắt, trong lòng nhanh chóng hiểu rõ tình cảnh của mình. Hóa ra tôi đã bị đuổi khỏi Lan gia, chẳng trách An Thời lại dám đối xử với tôi như thế. Thấy tôi mãi không lên tiếng, An Thời nhướng mày, chống cằm, cố tình bày ra dáng vẻ thấu tình đạt lý: “Vậy thế này đi.”
Hắn giả vờ suy nghĩ nghiêm túc rồi nói: “Cởi một món, một triệu.” An Thời ngả lưng vào ghế sô pha, còn nháy mắt với tôi như thể bản thân vừa chịu thiệt thòi rất lớn: “Thế nào? Hời quá còn gì.”
Kỳ Bạch đứng bên cạnh nhíu mày, nhưng từ đầu đến cuối không hề ngăn cản. Giản Tự Từ vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, giống như mọi chuyện trong căn phòng này chẳng liên quan đến mình. Những người còn lại trong phòng bao đều nhìn tôi bằng ánh mắt trêu cợt, rõ ràng đang chờ xem trò vui.
Tôi không tức giận, chỉ âm thầm tính toán. Số thuốc đang dùng chỉ còn đủ cho hai ngày, toàn bộ tiền trong người cũng chỉ còn hai mươi nghìn tệ. Khoản tiền phẫu thuật vẫn thiếu rất nhiều, chưa kể chi phí điều trị và duy trì sau phẫu thuật sẽ còn là một con số khổng lồ.
Nhưng tôi vẫn chưa muốn ch//ết. Tôi cúi xuống nhìn quần áo trên người, chỉ có một chiếc sơ mi trắng và một chiếc quần dài. Không hề do dự, tôi đưa tay tháo cúc áo, từng chiếc một, động tác dứt khoát không chút chần chừ.
Sau đó, tôi tự tay cởi sạch quần áo trên người.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận