Chương 3

Tôi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào Kỳ Bạch rồi nói: “Liên quan quái gì đến cậu?” Kỳ Bạch lập tức nhíu mày: “Cậu là Omega, sao vừa mở miệng đã nói những lời thô tục như thế?”
Tôi vẫn giữ nguyên giọng điệu: “Liên quan quái gì đến cậu.” Gương mặt lạnh lùng của Kỳ Bạch méo đi trong chốc lát. Hắn quay mặt sang chỗ khác, không muốn nhìn tôi nữa, miệng còn lẩm bẩm: “Tôi thấy cậu thật sự điên rồi.”
Tôi giống như một cỗ máy, tiếp tục lặp lại: “Liên quan quái gì đến cậu.” Sắc mặt Kỳ Bạch lập tức đen lại, sau đó âm thầm dịch người sang bên cạnh, cố gắng ngồi cách tôi xa thêm một chút.
“Phụt.” An Thời bất ngờ bật cười. Hắn cười đến mức cả cơ thể liên tục rung lên, phần cổ cũng vì vậy cọ vào mảnh thủy tinh sắc nhọn, khiến máu rỉ ra nhiều hơn. Nhưng hắn dường như không biết đau, vẫn cười không ngừng.
Đợi đến khi cười đủ, An Thời mới ngẩng lên nhìn tôi. Khóe mắt hắn còn vương một chút nước, dáng vẻ lúc này lại giống với thiếu niên ngoan ngoãn, ngây thơ trong ký ức của tôi.
Tôi vô thức nới lỏng lực tay. An Thời vô tội chớp mắt: “Tôi đang bị anh đè như vậy thì phải chuyển khoản thế nào?”
Tôi chẳng buồn tranh luận, trực tiếp đưa tay tìm điện thoại trong túi quần hắn. Không hiểu vì lý do gì, An Thời bất ngờ phát ra một tiếng rên mơ hồ, âm thanh kỳ quái mang theo cảm giác ám muội khiến người khác phải suy nghĩ.
Tôi lấy điện thoại ra, đưa đến trước mặt hắn. An Thời nhận lấy, thao tác vài lần, sau đó điện thoại trong túi xách của tôi cách đó không xa vang lên tiếng thông báo tiền đã được chuyển đến.
Đến lúc này, tôi mới ném mảnh chai sang một bên, chuẩn bị đứng dậy khỏi người hắn. Nhưng đúng lúc ấy, An Thời đột ngột vòng tay ôm lấy eo, kéo mạnh tôi ngã vào lòng hắn.
Tôi bị ép phải tựa vào lồng ngực An Thời. Hắn cúi sát sau gáy tôi, chiếc răng khểnh chậm rãi cọ qua tuyến thể nhạy cảm: “Tiểu Phi ca, tin tức tố của anh thơm quá. Thơm đến mức em muốn cắn một miếng.”
Tôi quay đầu, bờ môi vô tình lướt qua gương mặt An Thời. Nhìn từ bên ngoài, tư thế của hai người lúc này chẳng khác nào đang thân mật thủ thỉ. Đầu ngón tay tôi đặt lên tuyến thể của hắn, giọng nói không mang theo chút đùa cợt nào: “Cậu dám cắn, tôi sẽ khoét tuyến thể của cậu ra.”
An Thời lại bật cười, lồng ngực rung lên theo từng tiếng. Tôi tăng lực ở đầu ngón tay, định dùng cơn đau ép hắn buông mình ra. Tuyến thể là bộ phận vô cùng nhạy cảm, chỉ cần chịu một va chạm cũng đủ khiến người ta đau đến mất kiểm soát.
Nhưng An Thời dường như chẳng cảm nhận được đau đớn, ngược lại còn siết eo tôi chặt hơn. Trong cổ họng hắn tiếp tục phát ra những tiếng rên đầy ám muội, còn bên dưới đùi tôi cũng cảm nhận rõ một thứ cứng rắn đang dần hiện lên.
Đúng lúc ấy, cửa phòng bao bất ngờ bị đẩy ra. Ngoài cửa xuất hiện một bóng người có vóc dáng thanh mảnh.
Những dòng bình luận trước mắt lập tức chạy điên cuồng:
” A a a! Bé cưng Lan Dịch đến rồi! ”
” Mẹ fan đây! Bé cưng xinh đẹp quá, giống như chiếc bánh ngọt mềm mại thơm ngon vậy. ”
” An Thời là tên công không chung thủy! Tôi tuyên bố An Thời bị loại khỏi dàn chính cung! ”
” An Thời, vợ cậu không cần cậu nữa đâu! ”
” Lúc nãy tôi nhìn thấy rồi, chính Giản Tự Từ nhắn tin gọi Lan Dịch tới. Chậc chậc, đúng là một gã tâm cơ. ”
” Cười ch//ết mất, vì muốn giành được vợ mà không từ thủ đoạn. “

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 3
Chẳng Phải Tôi Là Kẻ Vạn Người Ghét Hay Sao