Chương 93

Một thời gian sau.
Tiết trời cuối xuân đầu hạ lúc nào cũng ẩm ướt, suốt mấy ngày nay ngày nào trời cũng đổ mưa, có khi mưa to có khi mưa nhỏ, khi mưa rào, khi mưa phùn. Mới sáng sớm ngày đầu hè trời đã đổ một trận mưa dầm dề, trời đất tối đen, gió thổi cuồn cuộn, người người trong nhà chỉ biết thở dài mặc áo mưa mà ra đường đi làm việc.
Trong căn nhà kiểu Âu sang trọng, một đứa bé khoảng tầm một tuổi đang nằm cuộn tròn như hạt đậu trên tấm chăn bông đặt giữa nhà, không gian nhà ấm áp xen lẫn tiếng nhạc du dương hài hòa và Kỷ Hành Dục đang ngồi dưới đất làm nốt công việc và vừa chăm con.
Lâu lâu anh lại quay sang trêu bé một tí cười rôm rả khắp nhà rồi lại tiếp tục làm việc, trên lầu là phòng ngủ nơi Nghịch Tiểu Nhi vẫn còn đang say giấc, tối qua công ty cô có việc đột xuất buộc tất cả phải tăng ca làm để nghĩ lễ đúng lịch, cô cũng phải tăng ca nên thành ra gần đến ba giờ sáng cô mới về tới nhà. Vừa về đến nơi cả người cô đã mệt lả, là anh đã chờ sẵn từ trước ở đó mà mở cửa bế cô ra đem vào nhà.
Nghịch Nhi còn thì thầm bên tai anh, “Có chồng thật tốt a, em giờ chỉ muốn ôm anh mà ngủ, con ngủ chưa vậy?”.
“Con ngủ mấy giấc rồi đấy, không phải em gọi điện báo thì có lẽ anh đã đến công ty tìm em luôn rồi”.
“Uhm… nhiều việc quá nên em về muộn…”.
“Đừng làm việc quá sức, còn chồng em cơ mà”.
“Em biết rồi, em luôn tin tưởng vào anh mà”.
Anh đặt lên trán cô một nụ hôn dịu dàng rồi đặt cô nằm xuống giường, Nghịch Nhi vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi, anh giặt một cái khăn mang ra lau mặt cho cô xong giúp cô thay đồ rồi liền lên giường ôm cô ngủ nốt đến sáng.
Hôm nay là ngày lễ thế nên anh và cô đều được nghỉ, theo lịch trình thì hôm nay cả nhà sẽ cùng đi chơi sau đó sẽ đi ăn cùng nhau. Kỷ Hành Dục vừa làm xong việc thì quay ra ôm lấy bé đùa giỡn, hai cha con còn đang cười chí chóe thì trên lầu vọng xuống tiếng nói.
“Hai cha con chơi vui nhỉ?”.
Nghịch Tiểu Nhi nở nụ cười tươi rói nhìn hai cha con anh đang cười tít cả mắt. Cô đã dậy cách đó tầm mấy phút mà chuẩn bị, cô mặc trên người bộ váy dài ngang gối kèm khoác bên ngoài một chiếc vest dài, mái tóc uốn xoăn dài lượn lờ ở sau lưng, tôn lên một phong thái thời thượng và sang trọng.
Kỷ Hành Dục thấy cô liền hỏi.
“Sao em không ngủ thêm, còn sớm mà”.
Nghịch Tiểu Nhi bước xuống cầu thang, vừa đi vừa trả lời.
“Hiếm hoi có ngày lễ được nghỉ, em muốn chơi cùng hai người, anh chuẩn bị đi, chúng ta đi chơi”.
Anh bế con trai bồng trên tay đi về phía cô, Nghịch Nhi đón lấy thiên thần nhỏ kèm theo nụ hôn dành cho chồng rồi rẽ vào bếp lấy ra chai nước uống, anh để mẹ con cô dưới bếp ăn uống no bụng còn mình thì lên lầu thay đồ.
Nghịch Tiểu Nhi ôm tiểu thiên sứ trắng trẻo mềm mại trong lòng, trò chuyện với bé.
“Tối qua con ngủ ngon không hả baby?
Tối qua mami bận nên về trễ mà không trò chuyện với con được, baba trò chuyện với con có vui không?
Chúng ta đợi baba thay đồ rồi cả nhà chúng ta đi chơi nha, baby muốn đi đâu hả?”.
Bé con hưởng ứng lại lời nói của cô vô cùng nhiệt tình mà quơ tay quẫy chân, chiếc miệng chúm chím cứ i a không ngớt…
“Nay chúng ta tới nhà chú Quản chơi nha, ở đó có tiểu cô nương xinh xắn lắm, chúng ta đi làm quen ha baby”.
Kỷ Hành Dục thay đồ xong thì nhanh chóng đi xuống, anh xách túi và mang hết các đồ dùng cần thiết cho hai mẹ con cô rồi cả nhà họ cùng xuất phát.
“Xuất phát thôi”.

Cách đó không xa cũng có một gia đình đang chật vật vì dậy muộn.
“Cái đồng hồ này làm sao đấy, đã hai lần em suýt dậy muộn vì nó rồi, anh xem mà thay pin hay luôn cái mới đi nha”.
An Vỹ vừa tốc chăn chạy vào nhà vệ sinh vừa cằn nhằn chiếc đồng hồ, cả nhà đều dậy muộn.
“Anh biết rồi, để lát anh xem”, anh chạy sang phòng bên cạnh ôm lấy tiểu cô nương bé bỏng cũng vừa thức dậy oe oe mà đem bé đi thay đồ.
Nhưng mọi chuyện đã quá muộn, cửa nhà họ đột ngột vang lên tiếng chuông, Hắc Quản còn đang cuốn trong đống quần áo em bé không xuống được thì Nghịch Tiểu Nhi đã mở cửa đi vào, phía sau là Hành Dục đang bế tiểu tử nhà anh ôm anh chắc nịch và xách hai chiếc túi hai bên.
Nghịch Tiểu Nhi lớn tiếng gọi, “Hello, cả nhà!”.
Cô còn đang loay hoay thì thấy Hắc Quản bế em bé bước xuống, mặt mày vẫn còn ngáy ngủ, đầu tóc rối xù kèm theo bộ đồ ngủ hình con gấu vẫn còn chưa thay. Kỷ Hành Dục vừa thấy đã cười đến đau cả bụng, Tiểu Diệu nhìn baba cười sảng khoái không hiểu gì cũng toe toét cười theo, cô nhìn cha con họ mà cười khổ đi tới đón thấy bé trong tay Hắc Quản.
“Cả nhà tôi làm phiền hai người rồi nhỉ, để tôi chăm bé cho”.
“Được rồi, chờ chốc An Vỹ xuống ngay, do tối qua cày phim nên…”.
Kỷ Hành Dục chậc lưỡi lắc đầu, bộ dạng nhóc nhỏ cũng bắt chước theo anh, “Mấy người đúng là sung sướng ghê chưa!”.
“Ngươi không nói móc ta là ngày nay ngươi ăn không ngon hả?”.
“Phải đấy!”.
” i…aaa”.
” oe… ức…”.
Hai người họ vừa cải nhau thì bên này hai nhóc con nhỏ cũng chí chóe làm ồn, Kỷ Hành Dục vội ôm bé con lên dỗ dành, còn Nghịch Nhi thì vỗ về bé con của Hắc Quản, hai đứa nhỏ hơn kém nhau chừng mấy tháng tuổi, một trai một gái tính tình lại trái ngược nhau hoàn toàn.
Tiểu Diệu tính tình giống cha, bốc đồng nóng nảy khó dỗ dành còn Tiểu Yêu thì giống Hắc Quản, tính tình có vẻ trầm hơn hẳn, xong tụi nhỏ đứa nào cũng đáng yêu.
Lát sau đợi Hắc Quản và An Vỹ chuẩn bị xong thì bọn họ cùng nhau đi đến Trung tâm thương mại, nói là cùng đi chơi nhưng đến chỗ này thì chỉ có cô và An Vỹ hưởng thụ còn hai người kia thì mỗi người một cục bế bồng chăm nom.
” i… a… ô”.
” a… a… e”.
Chương 94 Hoàn
Có người nói hai đứa nhỏ đáng yêu như vậy tuổi tác lại hợp lớn lên chắc sẽ thành một đôi.
Nhưng các cô và anh không đồng tình cũng không phản bác, vì duyên mỗi người đều do mỗi người tự quyết định, có người nên duyên từ bé, có người đã gặp nhau rồi nhưng lại xa cách rồi cuối cùng vẫn thuộc về nhau, số phận mỗi người đã được an bài xong xuôi tất chỉ là chúng ta không thể nhìn thấy hay biết trước được mà chỉ còn cách hạnh phúc sống ở hiện tại và mở lòng chào đón tương lai.
Nói nghe có vẻ chông chênh nhưng nhìn vào góc độ khác thì bên cạnh chúng ta vẫn có rất nhiều người thân luôn yêu thương và san sẻ những chuyện vui buồn. Như bên cạnh Nghịch Tử Thiên luôn có Tô Nhật, bên cạnh Kỷ Hành Dục luôn có Nghịch Tiểu Nhi và một nửa dân số phần đông đều có một người luôn ở bên cạnh họ.
Con người sống ở kiếp này khó đoán được kiếp sau nhưng vạn sự luân hồi khó lòng thay đổi nên ta chỉ đành học cách chấp nhận nó.

Trên ban công sân thượng, sau trận mưa lúc sáng sớm thì bây giờ trời đã tản bớt mấy vệt mây, gió hiu hiu nhè nhẹ thổi lúc chiều tà, cả tháng nay hiếm thấy vệt hoàng hôn đỏ như màu lòng đỏ trứng như này, một vì trời mưa hai vì bận việc, nói chung hôm nay thật sự là một ngày tuyệt vời.
Kỷ Hành Dục vừa vỗ Tiểu Diệu ngủ liền đi tìm cô.
“Tiểu Diệu nay chơi vui quá nên vừa về đã lăn ra ngủ ngay, anh còn chẳng tốn chút sức để ru nó nữa”.
“Uhm, hẳn mệt rồi, anh thì sao?”.
Nghịch Tiểu Nhi đứng trực diện vào ánh hoàng hôn, đôi môi cong lên nở nụ cười xinh đẹp một cách dịu dàng, cô nghiêng đầu nhìn Kỷ Hành Dục, nam nhân tuấn tú, đẹp trai, phong độ mà thời gian có nhanh cách mấy cũng chẳng đuổi kịp người.
Kỷ Hành Dục ôm lấy eo cô, cảm giác ấm áp bình yên đến lạ. Cả hai đều không nói gì thêm chỉ im lặng ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang lẳng lặng thu mình ở góc chân trời.

Kỷ Hành Dục rất ít khi nói về cội nguồn của anh cho cô nghe, chỉ biết là từ nhỏ đã sống một mình cùng đứa em khác họ An Dĩ Dương, nghe Tiểu An Dĩ Dương bảo lúc anh còn nhỏ tính tình rất ngông cuồng và hống hách, thường xuyên lén chạy ra ngoài khu vực cấm để rong chơi…
Để rồi gặp được Nghịch Tiểu Nhi! Cô gái bé bỏng có suy nghĩ khác thường, hành xử tùy ý nhưng giàu lòng yêu thương, trưởng thành sớm một cách không cần thiết.
Một tiểu hồ ly và một tiểu cô nương giang hồ, dòng đời đưa đẩy dẫn đến kết quả ngày hôm nay, thành phẩm cho cặp đôi yêu nhau là một tiểu hồ ly bé bỏng giống hệt baba của nó.
Đứa nhỏ này lên ba tuổi đã giống baba nó, vẻ ngoài đẹp trai trong sáng, được vô vàn các thiếu nữ săn đón mong mỏi lớn lên từng ngày, nhưng sự đời đâu đơn giản như vậy, bên cạnh bé con luôn có một tiểu nữ hùng hổ đi theo.
“Không cho, Diệu Diệu là của con!”.
“Tiểu Yêu, không được quấy, mau buông anh trai ra nào”.
Lữ An Vỹ đi tới giữ con gái lại, người lớn đứng xung quanh nhìn hai đứa nhỏ đều bật cười vì quá đáng yêu.
“Kỷ Hành Diệu, con giải quyết đi chứ! Đừng nhìn mẹ càng đừng mong cha giúp con”.
“Con sẽ tự giải quyết chuyện của mình”, Tiểu Diệu còn nhỏ nhưng đã bộc lộ được sự chính chắn, bé xoay qua nhìn Tiểu Yêu, vẻ mặt nghiêm túc nói, “Anh sẽ tới chơi với Tiểu Yêu nữa mà, nên em phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ của em đi biết chưa!”.
“Uhm, em nghe lời Diệu Diệu”.
Hả!? Nhanh chóng vậy sao? Lữ An Vỹ xoay qua nhìn Hắc Quản, con gái họ không nghe lời họ mà lại nghe lời của một đứa nhóc thích làm người lớn.
Nghịch Tiểu Nhi dắt tay Tiểu Diệu lên, chào tạm biệt gia đình họ rồi dắt bé ra xe về nhà.
Hắc Quản ngán ngẩm nói bâng quơ, “Ngày nào ra khỏi cổng trường con cũng như vậy chi bằng theo dì Nhi của con mà về nhà luôn đi”.
Hắc An Yêu ngây thơ nhìn mẹ hỏi, “Ba nói thật hả mẹ, con cũng muốn đi theo anh trai lắm á?”.
Lữ An Vỹ nhéo má con gái cộng thêm cái liếc mắt dành cho Hắc Quản, nói.
“Lời ba nói con dám tin không?”.
Tiểu Yêu lắc lắc đầu, “Không ạ!”.
“Thế thì về nhà!”.
“Vâng”.
Hắc Quản nhìn con gái mà tủi thân.
“Sao con nói vậy, con không sợ làm ba con đau lòng hả?”.
“Là ba bảo con đi theo dì Nhi trước á nha!”.
“Con…”.
“Em thấy càng hỏi chỉ càng khiến anh đau lòng hơn thôi”.
“Được rồi, con gái hết thương ba rồi! Ba biết mà”.
Tiểu Yêu như cảm thấy chột dạ liền chạy tới ôm chân baba, nũng nịu.
“Con thương baba nhất mà, baba thương con nhất có đúng không?”.
Hắc Quản mới đó đã cười toe toét bế con gái lên bồng lên cao, thơm vào má bé một cái.
“Con thông minh lắm!”.
Chợt bé chỉ tay về phía chiếc xe kẹo bông phía trước, “Baba mua cho con một cái nha”.
Nhìn vẻ mặt nũng nịu của con gái anh chỉ còn cách đồng ý.
“Biết ngay con có ý đồ mà, nhóc gian xảo”.
“Hì hì, baba là tốt nhất, mua cho mami một cây luôn nha ba”.
“Còn ba đâu? Con lại quên ba nữa?”.
“Mua cho baba luôn, mua cho cả nhà luôn”.
“Ba con hai người đúng là”, Hắc Quản bế con gái đi tới nắm tay cô cùng đi, Lữ An Vỹ ôm lấy cánh tay anh, nghe cha con họ trò chuyện nhí nhố rất vui vẻ.
Cả nhà bọn họ ba người hạnh phúc, ba người xây dựng thành một tổ ấm thân thương.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 93
Chín Kiếp Sau Tôi Gặp Em