Chương 21
Tiếng hét của giáo viên khiến mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Diệp Miên, trong đó có cả Sirari. Cô ta nhìn Diệp Miên từ đầu đến chân, bật ra một tiếng cười chế giễu rồi huýt sáo: “Ái chà, mỹ nhân ốm yếu mà cũng leo được lên lưng ngựa cơ à!”
Lời vừa dứt, con ngựa màu nâu nhạt dưới thân Diệp Miên đột nhiên như phát điên. Nó ngửa cổ hí vang một tiếng dài, sau đó lao thẳng về phía Sirari với tốc độ cực nhanh.
“A!”
Đám đông lập tức bật ra những tiếng kêu hoảng sợ. Những nữ sinh vừa rồi còn tưởng tượng mình là các nữ tướng quân oai phong, lúc này đều sợ đến mức gương mặt trắng bệch, không còn ai giữ nổi vẻ hào hứng ban đầu.
Ngay cả Sirari cũng sững người. Vị đại tiểu thư từ nhỏ sống trong nhung lụa chưa từng tận mắt chứng kiến một con ngựa phát điên, càng chưa từng biết một cú đá của ngựa có thể đáng sợ đến mức nào.
Cô theo bản năng giật mạnh dây cương, khiến con ngựa dưới thân cũng hoảng loạn chạy lung tung. Thế nhưng con hắc mã cao lớn mà Sirari lựa chọn lại không thể thoát khỏi con ngựa đang lao tới phía sau. Cảm nhận cơ thể sắp bị hất văng, Sirari nhắm chặt mắt theo phản xạ.
Tiếng vó ngựa dồn dập nện xuống mặt đất, sau đó là một tiếng hí vang sắc nhọn.
Thảm cảnh ngã xuống đất rồi bị móng ngựa giẫm gãy xương sườn mà Sirari tưởng tượng không hề xảy ra.
Một bóng đen khổng lồ phủ xuống đầu cô. Sirari ngẩn người sau đó bàng hoàng mở mắt.
Con ngựa màu nâu nhạt đang ngửa cổ hí vang, hai chân trước nâng cao quá đầu. Những thớ cơ nơi lồng ngực căng lên, bờm ngựa tung bay dữ dội trong gió. Cả thân hình gần như dựng thẳng thành một góc tám mươi độ, giống như một con quái vật khổng lồ che khuất toàn bộ ánh mặt trời phía trên Sirari.
Đồng tử Sirari đột ngột co lại. Nhưng ngay sau đó, con ngựa bất ngờ ngoẹo cổ, lắc mạnh đầu rồi bắt đầu vùng vẫy dữ dội.
Trong lúc con vật nghiêng người, Sirari cuối cùng cũng nhìn thấy người đang ngồi trên lưng nó.
Cổ họng cô thắt lại. “Diệp… ”
Đôi mắt đen của Diệp Miên vẫn phẳng lặng như mặt giếng cổ. Cô không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ quấn dây cương quanh bàn tay vài vòng rồi bất ngờ vung tay giật mạnh.
Con ngựa tiếp tục hí vang, hai móng trước nện mạnh xuống đất, tạo nên âm thanh chấn động cả sân tập. Trong tiếng động dữ dội ấy, Diệp Miên siết chặt dây cương, kẹp hai chân vào bụng ngựa rồi phát ra một tiếng quát trầm, sau đó đưa tay vuốt dọc phần bờm đang rối tung.
“Nghe lời nào.” Diệp Miên hạ giọng. “Ngoan lắm…”
Con ngựa bực bội lắc đầu, móng trước liên tục cào xuống đất, thân thể nhảy dựng tại chỗ. Đây là dấu hiệu cho thấy nó không phục người cưỡi, luôn tìm cách hất đối phương xuống. Đám học sinh xung quanh thậm chí quên cả việc chạy tới giúp, chỉ biết đứng ch//ết lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Diệp Miên vẫn bình tĩnh ngồi vững trên lưng ngựa. Những cú xóc mạnh dường như chẳng thể ảnh hưởng đến cô, chỉ khiến đôi mày hơi nhíu lại. Cô giữ chắc dây cương rồi huýt lên một tiếng sáo dài.
Tiếng sáo ấy khiến giáo viên lập tức giật mình. Bất kỳ ai từng huấn luyện ngựa đều biết, đây chính là loại khẩu lệnh quen thuộc nhất được sử dụng trong quá trình thuần dưỡng.
Dần dần, con ngựa nhỏ màu nâu nhạt thật sự bình tĩnh trở lại. Nó cúi đầu, chậm rãi đi quanh con ngựa của Sirari. Môi vẫn rung lên vì kích động nhưng không còn dấu hiệu muốn tấn công nữa.
“Mau xuống ngựa! Xuống ngay!”
Giáo viên vội chạy tới, giữ chặt dây cương con ngựa của Sirari. “Cảm tạ Thượng đế, nếu em xảy ra chuyện thì công việc mười lăm năm của tôi cũng coi như chấm dứt…”
Mãi đến khi giáo viên lay chân, Sirari mới hoàn hồn rồi trượt xuống khỏi lưng ngựa. Một vài học sinh chạy tới định đỡ nhưng đều bị cô gạt ra.
“Cô ấy…” Giọng Sirari khàn đặc. “Sao cô ấy có thể…”
Trong đầu cô liên tục hiện lại cảnh tượng vừa rồi. Sirari thất thần bước về phía trước vài bước thì bất ngờ bị một con ngựa chắn ngang. Màu nâu nhạt quen thuộc khiến cô giật mình ngẩng đầu.
Diệp Miên vẫn ngồi trên lưng ngựa, một tay cầm dây cương, đôi mắt hạ xuống nhìn cô.
Rõ ràng vẫn là mỹ nhân yếu ớt quanh năm thuốc thang nhưng lúc này Diệp Miên lại mang theo khí thế hiên ngang khó tả. Gương mặt lạnh lùng, lưng thẳng, vòng eo thanh mảnh nhưng vững vàng.
Đôi chân mang ủng dài được thân hình cao lớn của con ngựa tôn lên vẻ thon gọn và săn chắc. Đôi mắt cô sâu, sáng như đá hắc diệu, chỉ có hàng mi dày mang đến một chút cảm giác mềm mại.
Diệp Miên lúc này giống như một vị thần đang từ trên cao nhìn xuống tín đồ, không có biểu cảm nhưng vẫn mang theo sự thương hại lạnh lùng.
Cô thúc ngựa tiến thêm vài bước rồi mở miệng: “Quả nhiên đầu óc vẫn đơn giản như trẻ con.”
Diệp Miên nhìn Sirari. “Thật chẳng có tiền đồ gì cả.”
Sirari ngẩng đầu, đồng tử chấn động dữ dội. “Tôi…”
Diệp Miên không để ý tới cô nữa, quay sang giáo viên, để lộ đường nghiêng thanh tú của gương mặt. “Thưa cô, tiết học hôm nay nên dừng ở đây thôi ạ.”
“Đúng, đúng rồi.” Giáo viên lập tức cao giọng. “Tất cả dắt ngựa trở về chuồng, nhanh lên!”
Diệp Miên nhảy xuống ngựa, không buồn quan tâm đến Sirari vẫn đang đứng ngây người, chỉ dắt ngựa quay về.
Cô vừa đi được một đoạn, Lục Hạ đã vội vã đuổi theo, gương mặt như sắp khóc. “Thật sự xin lỗi đàn chị Diệp, em lại gây thêm rắc rối rồi. Em… em thật sự không biết tại sao con ngựa này cũng phát điên.”
“Tất cả đều là lỗi của em. Nếu em không đổi ngựa cho chị, chị và đàn chị Sirari cũng sẽ không gặp nguy hiểm…”
Diệp Miên đưa dây cương cho Lục Hạ. Cô gái kia lập tức ngừng nói, ngơ ngác nhìn cô.
“Chuyện này tôi không muốn bàn với em, cũng không có ý định truy cứu.” Giọng Diệp Miên mang theo sự mệt mỏi rõ rệt. “Lời xin lỗi hãy để dành cho người thật sự cần nghe.”
Cô dừng lại rồi nói tiếp: “Chỉ cần sau này đừng kéo tôi vào nữa, đàn em Lục.”
Diệp Miên không để ý đến biểu cảm của Lục Hạ sau câu nói ấy, chỉ bước ngang qua cô. Bước chân lúc này đã có phần thiếu vững vàng.
Đi thêm vài bước, Diệp Miên ngẩng đầu nhìn về phía khu giảng dạy dành cho khối trên ở xa xa.
Không biết có phải ảo giác hay không nhưng trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy có một ánh mắt nóng rực đang dõi theo mình.
Có lẽ vì vừa trải qua nguy hiểm nên thần kinh vẫn còn căng thẳng.
Diệp Miên lắc đầu, sau đó đẩy cánh cổng hàng rào của đồng cỏ ra.
Khi đi đến trước cửa phòng thay đồ, cô gần như không thể chống đỡ thêm.
Sau khi thoát khỏi hiểm cảnh những phản ứng khó chịu của cơ thể lập tức ập tới như thủy triều. Adrenaline dần tan đi, trong đầu vang lên những tiếng ù ù như đàn ong vây kín, tứ chi mất hết sức lực, phổi đau rát như bị nhét đầy cát.
Diệp Miên cố gắng đi đến cửa nhưng chân bất ngờ vấp phải vật gì đó. “Ưm!”
Cô mất sức ngã về phía trước, theo bản năng muốn nắm lấy khung cửa. Thế nhưng cơn hạ đường huyết khiến tầm mắt đột ngột tối sầm, cơ thể sắp sửa đổ xuống đất.
Một đôi tay rắn chắc đã kịp thời đỡ lấy cô.
“Diệp Miên!”
Cơ thể Diệp Miên rơi vào một vòng ôm rộng và ấm áp. Sắc mặt cô trắng bệch, mắt nhắm chặt, hơi thở dồn dập đến mức gần như không thể kiểm soát. Mồ hôi lạnh làm mái tóc đen dính vào gương mặt, trong khi nhiệt độ cơ thể của người đang ôm cô lại nóng đến bỏng rát.
Trái tim sau lồng ngực ấy đập mạnh liên hồi như trống trận.
“Vừa rồi trên lưng ngựa không phải còn oai phong lắm sao?” Sirari giữ chặt eo Diệp Miên bằng một tay, giúp cô dựa vào người mình để đứng vững. “Sao bây giờ lại biến thành thế này?”
Cô nói rất nhanh. Giọng điệu không còn giống sự chế giễu thường ngày, trái lại nghe như đang vừa lo lắng vừa trách móc.
Diệp Miên muốn nói Sirari đang siết quá chặt khiến cô đau nhưng lúc này cơ thể yếu đến mức không thể phát ra âm thanh. Sirari đành ấn đầu cô tựa vào cổ mình để dễ thở hơn, bàn tay luống cuống vuốt dọc lưng cô nhưng lời nói vẫn mang theo sự tức giận.
“Cô nghĩ mình là siêu nhân sao? Tôi có ngã ngựa thì cùng lắm nằm nghỉ vài ngày cũng khỏe. Còn cô…” Sirari nghiến răng. “Cô có biết sắc mặt mình bây giờ không còn chút máu nào không?”
Diệp Miên thở từng hơi đứt quãng. “… Buông tôi ra.”
Sirari tưởng mình nghe nhầm. “Cô nói gì?”
Diệp Miên cố nhẫn nhịn, thở mạnh rồi nghiến răng đẩy Sirari ra. Bản thân cô cũng mất thăng bằng, phải lùi liên tiếp hai bước. Tấm lưng gầy đập vào cánh cửa tủ kim loại lạnh lẽo trong phòng thay đồ, khiến cơ thể lập tức run lên.
Diệp Miên hạ mắt. “Cô không cần cảm thấy mắc nợ tôi.”
“Nếu nhất định phải trả lại ân tình này, vậy sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng.” Cô nói. “Được như vậy, tôi đã phải cảm ơn trời đất rồi, bạn học Sirari.”
Đáy mắt Sirari lập tức xuất hiện những tia đỏ. “Tại sao?”
Cô tiến lên một bước, túm lấy bả vai gầy của Diệp Miên. “Diệp Miên, cô đúng là một kẻ giả tạo.”
“Đối với những người khác, cô lúc nào cũng tỏ ra gần gũi. Ngay cả Lâm Tồn, người đã cạnh tranh vị trí đứng đầu với cô suốt bao nhiêu năm, bây giờ cô cũng sẵn sàng bắt tay tham gia cuộc thi ch//ết tiệt ấy.”
Sirari nhìn thẳng vào cô, giọng nói ngày càng dữ dội. “Tại sao chỉ riêng với tôi, cô lại lạnh lùng, lúc nào cũng muốn đẩy tôi ra xa?”
“Cô ghét tôi đến vậy sao? Tôi nói cho cô biết, dù có ghét thì cũng phải là bổn tiểu thư đây ghét người khác trước!”
Sirari càng nói càng mất kiểm soát. “Chuyện ở lớp cưỡi ngựa hôm nay thì tính là gì? Cô muốn tôi mắc nợ mình sao? Nằm mơ đi!”
Diệp Miên mệt mỏi nhìn cô. “Tôi cần ân tình của một kẻ ngốc để làm gì?”
Cô thật sự không còn lời nào trước khả năng tự suy diễn của đối phương.
“Quả nhiên cô vẫn đang tính toán chuyện nợ ân tình!” Sirari lập tức nắm lấy câu nói ấy. “Tốt lắm, thử thách này tôi nhận.”
“Sau này tôi sẽ trả lại cho cô. Bổn tiểu thư ghét nhất là mắc nợ người khác, đặc biệt là mắc nợ kẻ thù không đội trời chung của mình.”
Sirari nghiến răng, từng chữ như bật ra từ cơn tức giận bị dồn nén quá lâu. “Sau này cô còn dám coi tôi như không khí thì cứ thử xem. Bị một người đáng ghét như cô phớt lờ thật sự khiến người ta khó chịu đến phát điên.”
Diệp Miên cau chặt mày. “Buông tay ra.”
“Tôi không buông!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận