Chương 6: Buổi Tiệc Ở Sở Gia

Phòng của Minh Nguyệt.
Căn phòng của Minh Nguyệt ở cuối cùng của hành lang tầng 2.Cách xa phòng của hắn.Phòng của hắn là căn phòng đầu tiên ở tầng 2. Giữa hai căn phòng cách một đoạn dài.
Minh Nguyệt bước vào phòng,cô đi đến gần chiếc giường của mình, nằm xuống. Cô thẫn thờ nằm trên chiếc giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
…–––––-…
1 tiếng trôi qua. Minh Nguyệt tỉnh dậy,cô giật mình vì thấy đang ngồi nhìn mình không rời mắt.
Sau khi Minh Nguyệt chìm vào giấc ngủ được 30 phút thì hắn cũng trở về.Hắn không biết vì sao lại vào phòng của Minh Nguyệt?Cũng không biết vì sao lại ngồi nhìn Minh Nguyệt mà không gọi cô dậy?
” Anh sao lại ở đây? “. Minh Nguyệt ngồi dậy nói.
” Thay quần áo,trang điểm cùng tôi đến Sở gia”
” Sở gia? “. Ánh mắt Minh Nguyệt đầy nghi hoặc nhìn hắn nói.
” Sở gia có một buổi tiệc, nhanh lên tôi cho 1 tiếng “. Cố Cận Ngôn dứt câu lên đứng dậy quay người một mạch bước ra khỏi phòng của Minh Nguyệt.
” Buổi tiệc?Kết hôn 2 năm đây là lần đầu tiên anh ấy đưa mình đến tham gia tiệc “. Đôi mắt Minh Nguyệt đầy sự vui mừng,đôi môi nở nụ cười tươi.
Kết hôn 2 năm,hắn chưa bao giờ đưa cô tham gia bất kỳ buổi tiệc nào.Không biết lần này vì nguyên nhân gì hắn lại đưa cô đến tham gia tiệc của Sở gia?
…–––––-…
1 tiếng sau,Minh Nguyệt trang điểm nhẹ nhàng, khoác trên người chiếc váy màu trắng đơn giản,tự nhiên
Minh Nguyệt bước xuống nhà,đi đến gần Cố Cận Ngôn.
” Em xong rồi “.Minh Nguyệt nhìn anh đôi môi mỉm cười nhẹ nhàng.
” Ừm “. Cố Cận Ngôn đáp lại câu nói của Minh Nguyệt bằng một sự thờ ơ không quan tâm.Ánh mắt hắn luôn ở trên quyển sách trước mặt, không hề di chuyển.
Cố Cận Ngôn đặt quyển sách đang đọc giở trên tay xuống bàn,đứng dậy bước ra khỏi phòng khách.Minh Nguyệt hướng theo bóng lưng của hắn trong ánh mắt hiện sự thất vọng.
Những chuyện như vậy xảy ra thường ngày,Minh Nguyệt đã sớm quen với chuyện đó nhưng cô vẫn không khỏi thất vọng.
Minh Nguyệt lặng lẽ bước theo hắn lên chiếc xe Rolls-Royce màu đen dàng riêng cho hắn sử dụng. Chiếc xe này số lần cô được ngồi lên chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Chiếc xe Rolls-Royce màu đen dần dần lăn bánh rời khỏi căn biệt thự xa hoa lộng lẫy.
…–––––-…
15 phút sau. Chiếc xe dừng lại tại sân của Sở gia. Sở gia hôm nay cực kỳ náo nhiệt, những chiếc xe sang trọng không ngừng đi vào Sở gia.
Minh Nguyệt được hắn đưa đến Sở gia tham gia tiệc nhưng ngay cả bản thân cô cũng không biết Sở gia rốt cuộc tổ chức tiệc gì?Bình thường Minh Nguyệt cũng ít quan tâm đến những buổi tiệc vì cô biết hắn sẽ không đưa cô đi cùng.
Cánh cửa xe mở ra,Cố Cận Ngôn và Minh Nguyệt bước xuống xe.
Vừa bước xuống xe,hai người lập tức trở thành trung tâm của sự chú ý.Trong ánh mắt của mọi người sợ hãi có tôn trọng cũng có.
Danh tiếng của Cố Cận Ngôn ở Đế Đô không ai không biết,thủ đoạn của hắn mọi người lạ càng rõ hơn.Sợ hãi hắn cũng là chuyện bình thường.
Minh Nguyệt khoác lấy cánh tay Cố Cận Ngôn bước vào buổi tiệc.Bàn tay cô vô cùng ngượng ngùng không tự nhiên.Đã rất lâu rồi cô không khoác tay hắn khiến cô có cảm giác không tự nhiên.
Cố Cận Ngôn và Minh Nguyệt vừa bước vào buổi tiệc.Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía hai người ngay sau đó là hướng về Minh Nguyệt. Những lời bàn tán bắt đầu vang lên.
” Cố Tổng đưa Cố Thiếu Phu nhân tham gia tiệc sao? “
” Từ sau khi họ kết hôn Cố Tổng chưa bao giờ đưa Cố Thiếu Phu nhân tham gia bất kỳ buổi tiệc nào.Tôi còn tưởng quan hệ của họ không tốt nữa chứ? “
Đúng vậy. 2 năm nay hắn chưa bao giờ đưa Minh Nguyệt tham gia bất kỳ buổi tiệc nào.Bây giờ bỗng chợt đưa cô đi đương nhiên là điều rất bất ngờ đối với tất cả mọi người.
Cố Cận Ngôn và Minh Nguyệt bước đến gần gia chủ của Sở gia là Sở Viêm.Một người đàn ông trung niên,tóc đã hai thứ tóc, gương mặt nghiêm nghị.
” Bác Sở,sinh nhật vui vẻ “. Cố Cận Ngôn kính trọng nói.Ở Đế Đô người được hắn kính trọng không nhiều,Sở Viêm là một trong số đó.Sở Viêm là bố của Sở Hành là gia chủ của Sở gia.Trưởng bối của Sở Hành người anh em tốt của hắn đương nhiên là được hắn kính trọng.
Ngay sau đó,thư ký thân cận của Cố Cận Ngôn là Thần Xuyên một người đàn ông khoảng 24 tuổi mang theo một hộp quà bước đến gần Sở Viêm.
” Sở gia chủ,đây là chút tấm lòng của Cố Tổng “.Thần Xuyên đưa hộp quà về phía Sở Viêm nói.
” Cận Ngôn,cháu đến là vui rồi,quà cáp làm gì chứ? “. Sở Viêm vui vẻ nói.
” Nên làm thôi ạ “
Ánh mắt của Sở Viêm nhanh chóng chuyển sang Minh Nguyệt rồi lại chuyển lại trên người hắn.
” Hiếm có nha Cận Ngôn.Lần đầu bác thấy cháu đưa Phu nhân của mình ra ngoài đấy “
” Cô ấy không thích nơi đông người, hôm nay biết là sinh nhật bác nên mới tham gia đấy ạ “.Cố Cận Ngôn nhìn cô mỉm cười rồi lại lập tức chuyển lên người Sở Viêm.

Chương: 7 Dị Ứng Với Cồn

Điều Cố Cận Ngôn nói hoàn toàn không đúng sự thật.Rõ dàng là hắn không đưa cô đi.Ngay cả chuyện tham gia buổi tiệc hôm nay đều là do hắn tự mình quyết định,hoàn toàn không hỏi ý kiến của Minh Nguyệt.
Nhưng cô biết ý muốn của hắn.Sự thật về hôn nhân của hắn và cô ở Sở gia chỉ có Sở Hành biết được. Đối với những người khác,đương nhiên hắn phải nói như vậy. Hắn sẽ không để người khác phát hiện ra sự thật về hôn nhân của mình.
” Chào bác Sở,chúc bác sinh nhật vui vẻ “. Minh Nguyệt mỉm cười, gương mặt vui vẻ nói.Minh Nguyệt cũng hiểu rõ,bên ngoài cô phải làm những gì. Sự thật về hôn nhân của cô và hắn tuyệt đối không được để ai biết được.
” Ngoan lắm.Đúng là một cô gái tốt.Hy vọng sau này tên tiểu tử Sở Hành nhà bác có thể tìm được một người giống như cháu “
” Bác quá khen rồi ạ “.
Gương mặt của Minh Nguyệt không chút sơ hở nào,nhìn vào hoàn toàn không phát hiện ra được điều gì.Minh Nguyệt sớm đã quen với việc này,mỗi lần cô ra ngoài đều phải khoác lên lớp mặt nạ này.Sao có thể nhìn ra được chứ?
” Để bác kêu Sở Hành ra tiếp các cháu.Bác còn có mấy người bạn không thể tiếp các cháu lâu được “
” Vâng.Cháu hiểu.Bác cứ đi đi ạ “
Sở Viêm cười nhẹ rồi quay người rời đi đến gần đám người tầm tuổi với mình.
Ngay sau đó,Sở Hành liền đi đến chỗ hai người.Trên tay hắn cầm theo ly rượu vang đỏ.
” Cận Ca,chị dâu “. Tuy Cố Cận Ngôn không cho Sở Hành gọi Minh Nguyệt là chị dâu bởi vì Minh Nguyệt không được hắn coi là vợ mà chỉ là một người thay thế.Người xứng được Sở Hành gọi là chị dâu trong lòng Cố Cận Ngôn là Thanh Nguyệt không phải Minh Nguyệt.
Nhưng khi ở nơi có nhiều người,dù không thích nhưng Cố Cận Ngôn vẫn phải chấp nhận như vậy mới không ai phát hiện ra chuyện gì.Sở Hành cũng hiểu rõ điều đó nên ban nãy mọi gọi Minh Nguyệt là chị dâu ở nơi này.
Sở Hành đưa hai ly rượu vang đỏ trên tay về phía hai người.Cố Cận Ngôn cầm lấy ly rượu vang,nâng ly lên uống một ngụm.
” Chị dâu,chị cũng uống một chút đi “. Sở Hành nhìn cô nói.
Minh Nguyệt nhìn ly rượu trên tay Sở Hành,chần chừ mãi không chịu cầm lấy.Vì cô căn bản không thể uống.Minh Nguyệt bị dị ứng với cồn căn bản không thể uống rượu.Nhưng điều này ngoài Lãnh Sương ra không ai biết được.
” Chần chừ cái gì?Còn không mau cầm lấy đi.Đừng có làm mất mặt của tôi “.Cố Cận Ngôn nhìn cô,ánh mắt không kiên nhẫn thêm sự khó chịu nói.
Minh Nguyệt chuyển ánh mắt sang hắn sau đó lại chuyển lại ly rượu trên tay Sở Hành.Minh Nguyệt cầm lấy ly rượu,nhìn rượu vang đỏ phía bên trong ly. Cô bị dị ứng với còn không thể uống rượu,nhưng điều này chỉ có một người biết được.
Minh Nguyệt biết rõ điều đó nhưng bây giờ nếu cô không uống,sẽ khiến hắn không vui.Cô rất muốn nói cho hắn nguyên nhân nhưng cô biết hắn sẽ không nghe.
Minh Nguyệt nâng ly rượu lên,ly rượu đến gần môi của cô thì đột nhiên bị một lực ngăn lại.
” Cậu ngốc à?Cậu bị dị ứng với cồn đấy.Cậu muốn ch3t sao? “. Lãnh Sương nắm lấy cổ tay Minh Nguyệt ngăn cản cô uống ly rượu. Chuyện cô dị ứng với cồn ngoài Lãnh Sương không một ai biết,bình thường rất ít người quan tâm đến Minh Nguyệt những chuyện như vậy sao họ biết được chứ?.
” Minh Nguyệt,sao cậu ngốc thế hả? “. Lãnh Sương nhìn Minh Nguyệt đôi mắt đầy sự tức giận.Lãnh Sương tức giận, tức giận vì Minh Nguyệt quá ngốc,rõ ràng biết bản thân bị dị ứng mà vẫn uống ly rượu đó.Nếu không có Lãnh Sương ngăn cản, không biết Minh Nguyệt sẽ thế nào?
” Chị dâu,chị bị dị ứng với cồn sao? “.Sở Hành dùng đôi mắt bất ngờ nhìn Minh Nguyệt hỏi.
Minh Nguyệt im lặng không nói gì chỉ nhẹ nhàng gật đầu một cái.
” Em xin lỗi em không biết,để em lấy ly nước trái cây cho chị “
” Cảm ơn “
Sở Hành cười nhẹ,trong đôi mắt của Sở Hành hiện ra sự có lỗi.Ban nãy nếu không có Lãnh Sương ngăn cản.Cứ để Minh Nguyệt uống ly rượu đó thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì?
Ban nãy khi Lãnh Sương nói Minh Nguyệt dị ứng với cồn, trong ánh mắt của Cố Cận Ngôn hiện ra sự bất ngờ nhưng sau đó lập tức trở lại sự bình thản.
Bình thường hắn không hề quan tâm đến Minh Nguyệt,đối với hắn Minh Nguyệt là tấm gương phản chiếu lên hình bóng của Thanh Nguyệt.Những chuyện như vậy hắn không biết cũng là điều bình thường.
Lãnh Sương hướng ánh mắt tức giận hướng về Cố Cận Ngôn.
” Minh Nguyệt kết hôn với hắn 2 năm rồi,vậy mà đến việc Minh Nguyệt bị dị ứng với cồn cũng không biết còn định bắt cậu ấy uống rượu.Đúng là tên khốn mà không biết Minh Nguyệt yêu hắn ở điểm nào chứ? “
” Chị dâu, nước trái cây đây “.Sở Hành bước đến gần Minh Nguyệt,đưa ly nước trái cây trên tay cho cô.
” Cảm ơn “. Minh Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng nhận lấy ly nước trái cây.
Lãnh Sương chuyển ánh mắt về phía Minh Nguyệt mỉm cười

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 6: Buổi Tiệc Ở Sở Gia
Cố Cận Ngôn Tôi Sẽ Không Yêu Anh Nữa