Chương 8
Hắn không đi, cũng chẳng nói một lời nào.
Ta vốn là một cô nương hiểu chuyện, tự nhiên hiểu ý, nhanh chóng hái nhiều trái mơ, bỏ vào tà áo rồi vội vã leo xuống tường, chạy ra ngoài tìm hắn.
Hắn vẫn đứng ở chỗ cũ.
“Rất ngọt, ngươi có muốn thử một quả không?”
Ta cầm một trái mơ đưa cho hắn, hắn im lặng một hồi lâu, cũng không đón lấy trái mơ từ tay ta.
Ta không hiểu hắn có ý gì, nhưng vẫn kiên định không rút tay lại.
“Quả mơ ngươi hái là của nhà ta, mấy hôm nay mới chín, bà nội ta còn chưa dám hái, định để chín thêm chút nữa rồi hái xuống làm mứt bán lấy tiền.”
Hắn nhìn ta, chau mày nói.
Ta sững sờ, không biết nên rút tay lại hay không, chỉ biết đứng đỏ mặt tại chỗ.
Hắn nói rất nhẹ nhàng, lẽ ra nên nói thẳng ta là kẻ trộm, không hỏi mà lấy, chẳng phải là trộm sao?
“Ta không biết…”
“Không sao, sau này muốn ăn phải hỏi bà nội ta.”
Hắn quay người bước mấy bước, đi vào trong sân bên cạnh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận