Chương 40

Những bài báo đầu tiên vẫn chỉ dừng lại ở mức suy đoán. Tin đồn lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội nhưng vì chưa có bằng chứng xác thực nên phần lớn dư luận vẫn giữ thái độ nửa tin nửa ngờ. Bộ phận truyền thông của tập đoàn Châu Kỳ đã bắt đầu khẩn trương xử lý khủng hoảng, điện thoại trong văn phòng Châu Quân Hiên gần như không có phút nào ngừng đổ chuông. 

Đúng lúc ấy, người thư ký bước vào, khẽ cúi đầu. “Phó tổng Châu, phía Phó tổng Châu Quân Minh vừa gửi lời mời. Anh ấy nói muốn gặp cô ngay bây giờ.”

Châu Quân Hiên không đáp, cô chỉ khép tập tài liệu trong tay, chậm rãi đứng dậy. Từ đầu đến cuối, vẻ mặt cô vẫn bình thản như mặt nước lặng gió, khiến người khác hoàn toàn không thể nhìn ra điều gì đang diễn ra trong lòng.

Phòng tiếp khách vẫn sáng đèn, khi Châu Quân Hiên bước vào, Châu Quân Minh đã đứng trước khung cửa kính, hai tay đút túi quần, bình thản ngắm nhìn thành phố bên dưới. Nghe thấy tiếng cửa mở, anh ta mới chậm rãi quay người, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười đầy ý vị rồi ung dung ngồi xuống chiếc ghế da đối diện. 

Động tác khoan thai, ung dung đến mức giống như người nắm chắc phần thắng ngay từ đầu.

“Chắc em đã đọc những bài báo rồi. Thật ra anh cũng không muốn mọi chuyện đi xa đến mức này. Dù sao anh cũng là người của nhà họ Châu, tập đoàn Châu Kỳ là tâm huyết của bao nhiêu năm gây dựng. Anh không muốn nhìn nó bị ảnh hưởng, mà có lẽ… em cũng nghĩ như vậy.”

Anh ta ngừng lại, quan sát phản ứng của Châu Quân Hiên. Thế nhưng người đối diện chỉ ngồi xuống, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lùng, không hề có lấy một gợn sóng.

Châu Quân Minh cười, tiếp tục nói: “Cho nên theo anh, cách tốt nhất bây giờ là em chủ động rút khỏi toàn bộ hoạt động truyền thông của Châu Kỳ, thậm chí rút khỏi vị trí hiện tại. Chỉ cần em lùi một bước, mọi chuyện sẽ dừng lại ở đây. Nếu cứ tiếp tục…” 

Anh hơi nghiêng người về phía trước, giọng nói hạ thấp nhưng đầy sức ép. “Những tin tức phía sau sẽ lần lượt được tung ra. Đến lúc đó, em sẽ không còn đường quay lại nữa. Còn bằng chứng thì có người sẽ đứng ra khiến em không thể quay đầu”

Căn phòng rơi vào khoảng lặng.

Châu Quân Hiên từ đầu đến cuối vẫn không hề lay động, cô nhìn thẳng vào mắt Châu Quân Minh, ánh nhìn sắc bén đến mức khiến nụ cười trên môi anh ta khựng lại trong thoáng chốc.

“Người cung cấp thông tin cho anh…” Cô chậm rãi cất tiếng. “Là ai?”

Chỉ một câu hỏi ngắn ngủi nhưng lại khiến không khí trong phòng trở nên căng cứng.

Thực ra, trong lòng Châu Quân Hiên gần như đã có đáp án. Khoản tiền hai trăm triệu xuất hiện đúng thời điểm ấy, sự né tránh bất thường của Dư Hà Tuệ, tất cả đều giống như đang dẫn cô đến cùng một kết luận. Thế nhưng sâu trong lòng, vẫn có một điều gì đó không ngừng phản bác. Cô muốn nghe chính miệng Châu Quân Minh nói ra, dù chỉ là một chút sơ hở.

Đối diện với ánh mắt ấy, Châu Quân Minh bật cười thành tiếng. Anh ta thong thả tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau, vẻ mặt đầy tự tin.

“Em yên tâm.” Anh ta chậm rãi nói. “Ngay khi em rời khỏi vị trí của mình, toàn bộ những thông tin đó sẽ lập tức biến mất. Còn người đã cung cấp cho anh…” Anh lắc đầu. “Em không thể tìm được đâu. Sau khi hoàn thành việc này, người đó sẽ không bao giờ xuất hiện nữa. Có thể biến mất hoàn toàn, cũng có thể đã được sắp xếp ra nước ngoài từ trước. Dù em có dùng bao nhiêu người đi tìm cũng vô ích.”

Khóe môi anh ta cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.

“Và điều thú vị nhất…” Anh nhìn thẳng vào Châu Quân Hiên. “Là em sẽ không bao giờ ngờ được người đó là ai.”

Anh ta giơ một ngón tay lên.

“Anh cho em đúng một tuần. Một tuần để rút khỏi hội đồng quản trị. Nếu không…” Giọng nói bỗng trở nên lạnh lẽo. “Những thứ tiếp theo được công bố sẽ đủ để em không bao giờ ngẩng đầu lên nổi nữa.”

Những lời phía sau dường như đã không còn lọt vào tai Châu Quân Hiên.

Trong đầu cô chỉ còn lặp đi lặp lại duy nhất một ý nghĩ.

Người đó sẽ biến mất. Không ai có thể tìm được nữa. Có thể bị đưa ra nước ngoài. Có thể bị xóa sạch mọi dấu vết.

Nếu thật sự là Dư Hà Tuệ…

Ý nghĩ ấy như một bàn tay vô hình siết chặt trái tim cô. Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, Châu Quân Hiên phát hiện mình hoàn toàn không còn tâm trí để nghĩ đến tập đoàn, nghĩ đến dư luận hay nghĩ đến chiếc ghế quyền lực đang ngồi. Điều duy nhất hiện lên trong đầu cô lúc này chỉ là gương mặt luôn mỉm cười dịu dàng của Dư Hà Tuệ phía sau khung cửa khép kín. 

Cô không biết vì sao bản thân lại quan tâm đến người ấy nhiều như vậy, cũng không dám khẳng định người bán đứng mình có thật là cô hay không. Nhưng chỉ cần nghĩ đến khả năng người đó sẽ biến mất khỏi thế giới này, cô đã thấy trong lòng dâng lên một nỗi bất an chưa từng có.

Châu Quân Hiên bất ngờ đứng dậy. Động tác ấy khiến Châu Quân Minh hơi sững lại.

Cô bước đến bên bàn làm việc, lấy ra một tập tài liệu màu đen đã được chuẩn bị từ trước rồi đặt xuống trước mặt anh ta.

“Nếu anh đã cất công đến đây…” Giọng cô vẫn bình tĩnh đến lạ. “Vậy em cũng có thứ muốn đưa anh xem.”

Châu Quân Minh nhướng mày. Châu Quân Hiên nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ đều rõ ràng, lạnh lẽo như băng.

“Em nói trước với anh. Nếu anh dám động đến cô ấy… dù chỉ một sợi tóc…” Cô đẩy tập tài liệu về phía trước. “Thì toàn bộ những thứ trong này sẽ xuất hiện sớm hơn anh tưởng.”

Nói xong, cô không đợi Châu Quân Minh phản ứng, lập tức xoay người bước nhanh ra khỏi phòng.

Cánh cửa khép lại rất dứt khoát.

Châu Quân Minh ngồi yên tại chỗ, khóe môi vẫn còn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt. Anh ta lắc đầu, bật cười như vừa nhìn thấy một chuyện hết sức thú vị.

“Xem ra…” Anh lẩm bẩm. “Con bé thật sự căng thẳng rồi.”

Thế nhưng nụ cười ấy chỉ kéo dài đến khi anh ta mở tập tài liệu trên bàn. Trang đầu tiên vừa lật ra, sắc mặt Châu Quân Minh lập tức cứng lại. Nụ cười trên môi biến mất, đồng tử hơi co rút. Bàn tay cầm tài liệu khựng giữa không trung.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, vẻ ung dung trên gương mặt anh ta hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự kinh ngạc xen lẫn chấn động. Anh ta lập tức ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa đã khép kín từ lâu, ánh mắt dõi theo hướng Châu Quân Hiên vừa rời đi, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm mà chính anh ta cũng không muốn thừa nhận.

Có lẽ… lần này, cô em gái mà anh vẫn luôn cho rằng chỉ biết nhẫn nhịn, đã thật sự chuẩn bị một con át chủ bài đủ sức kéo tất cả bọn họ cùng rơi xuống vực.

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 40
Đợi em vẽ lại bình minh