Chương 44
Một tuần trôi qua kể từ ngày Dư Hà Tuệ được đưa vào bệnh viện, cái tên Châu Quân Hiên chưa từng một lần xuất hiện trên bất kỳ mặt báo nào. Dường như Châu Quân Minh cuối cùng cũng hiểu rằng có những chuyện không thể tiếp tục đẩy đi quá xa. Hoặc cũng có thể, anh ta vẫn luôn cho rằng Dư Hà Tuệ chẳng qua chỉ là một quân cờ nhỏ có thể lợi dụng để kéo Châu Quân Hiên xuống khỏi vị trí hiện tại.
Anh ta hoàn toàn không biết rằng, người con gái ấy chưa bao giờ là một quân cờ. Cô mới chính là điểm yếu duy nhất mà Châu Quân Hiên, là nơi mềm yếu nhất trong trái tim luôn lý trí. Nếu Châu Quân Minh sớm nhận ra điều đó, có lẽ mọi chuyện đã chẳng thể kết thúc yên ổn như bây giờ.
Buổi chiều trong bệnh viện yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng điều hòa khe khẽ và mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt lan khắp hành lang. Tiếng giày cao gót chạm xuống nền gạch vang lên đều đặn rồi dừng lại trước một cánh cửa phòng bệnh. Châu Quân Hiên khẽ đẩy cửa bước vào. Ánh nắng chiều len qua tấm rèm trắng, phủ lên căn phòng một màu trắng trong dịu dàng.
Trên chiếc giường bệnh, Dư Hà Tuệ đang ngủ rất say. Sau hai cuộc phẫu thuật liên tiếp, gương mặt cô vẫn còn tái nhợt nhưng đã bớt đi vẻ đau đớn của những ngày đầu.
Hàng mi cong, hơi thở đều và nhẹ khiến cả người trông mong manh như một đóa hoa vừa trải qua mưa bão. Vì đã mất cả hai cánh tay từ nhiều năm trước, chiếc chăn được y tá cẩn thận kéo cao ngang vai khiến thân hình cô càng trở nên nhỏ bé giữa chiếc giường trắng rộng lớn.
Châu Quân Hiên không lên tiếng, chỉ lặng lẽ kéo chiếc ghế ngồi xuống cạnh giường, ánh mắt dịu dàng dừng lại trên gương mặt đang say ngủ rất lâu. Nhìn cô gái trước mặt, ký ức lại bất giác đưa cô trở về căn phòng nhỏ của Dư Hà Tuệ vào vài ngày trước, khi cô đến thu dọn quần áo và những vật dụng cần thiết để mang vào bệnh viện.
Sau ngày Dư Hà Tuệ nhập viện, Châu Quân Hiên một mình quay lại căn phòng ấy. Cánh cửa kính bị cô đập vỡ hôm đó đã được thay bằng một cánh cửa gỗ đơn sơ. Những mảnh kính và đồ đạc vỡ nát cũng đã được dọn sạch sẽ. Có lẽ những người hàng xóm tốt bụng đã giúp sửa sang lại căn phòng để tránh kẻ khác nhân cơ hội lấy trộm tài sản. Chỉ là họ đâu biết, trong căn phòng nhỏ ấy, thứ đáng giá nhất chưa bao giờ là vật chất.
Bước vào bên trong, trên chiếc bàn gỗ cũ, một hộp mì ăn liền vẫn còn mở nắp, gói gia vị đã xé nhưng chưa kịp đổ nước sôi. Bình nước nóng đặt ngay bên cạnh vẫn đầy nguyên. Cô lặng người nhìn thật lâu rồi mới hiểu, với một người đã mất cả hai cánh tay như Dư Hà Tuệ, ngay cả việc tự chuẩn bị một bữa ăn đơn giản cũng khó khăn hơn người khác rất nhiều. Có lẽ hôm đó, cơn đau quá dữ dội khiến cô không còn đủ sức để tiếp tục, nên bữa ăn ấy mãi mãi dừng lại ở trạng thái dang dở.
Châu Quân Hiên mở cánh tủ quần áo cũ kỹ. Bên trong chỉ treo lác đác vài bộ quần áo đã bạc màu, chúng sạch sẽ, được gấp ngay ngắn và phẳng phiu, nhưng từng đường chỉ sờn cũ đều kể lại những tháng ngày thiếu thốn. Cả tủ chỉ có hai bộ đồ lịch sự còn tương đối mới, phần còn lại đều là đồng phục được tặng sau mỗi công việc cô từng làm.
Có chiếc in logo cửa hàng tiện lợi, có chiếc thuộc một quán ăn nhỏ, một tiệm giặt là, một công ty chuyển phát, vài chiếc mang biểu tượng của Châu Kỳ, rồi cả bộ đồng phục trung học và đồng phục đại học đã cũ đến ngả màu.
Châu Quân Hiên đưa tay vuốt nhẹ lên từng lớp vải. Suốt ngần ấy năm, Dư Hà Tuệ dường như chưa từng mua cho mình một bộ quần áo thật sự thuộc về bản thân.
Cô tiếp tục mở chiếc ngăn kéo nhỏ dưới bàn. Bên trong là vài thỏi son đã mòn gần hết, hộp phấn má nứt góc, lọ kem nền khô cứng từ lâu và vài món mỹ phẩm cũ kỹ. Căn phòng ấy nghèo đến mức khiến người ta không biết nên thương từ đâu trước.
Dường như cái gì cũng thiếu, cái gì cũng đã cũ. Thế nhưng giữa tất cả sự đơn sơ ấy, vẫn có một góc nhỏ được giữ gìn cẩn thận nhất. Đó là chiếc giá gỗ đặt đầy những bức tranh. Chỉ có màu sắc trong từng nét cọ ấy mới thật sự thuộc về Dư Hà Tuệ, mới là nơi cô gửi gắm toàn bộ tâm hồn và những điều chưa từng nói thành lời.
Ký ức chậm rãi tan đi khi tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên. Hôm qua, bác sĩ vừa thông báo Dư Hà Tuệ đã hoàn toàn tỉnh lại sau cuộc phẫu thuật thứ hai. Khoảnh khắc nghe thấy tin ấy, tảng đá đè nặng trong lòng Châu Quân Hiên cuối cùng cũng được nhấc xuống. Những ngày qua, cô gần như dành toàn bộ thời gian ở bệnh viện. Ngoài việc xử lý công việc tại phòng tranh từ xa, cô còn tự mình chuẩn bị vài bộ quần áo mới, mua thêm đồ dùng cá nhân, thực phẩm bổ dưỡng và đều đặn đến thăm Dư Hà Tuệ mỗi ngày.
Đúng lúc ấy, người trên giường khẽ động đậy. Hàng mi mỏng run nhẹ rồi chậm rãi mở ra sau giấc ngủ trưa yên bình. Vừa nhìn thấy Châu Quân Hiên ngồi bên cạnh, Dư Hà Tuệ mỉm cười, xen lẫn chút áy náy. “Phó tổng Châu…” Giọng cô còn rất yếu. “Cô đừng đến nữa… Tôi không sao rồi. Cô còn nhiều việc ở công ty.” Cô ngập ngừng một lúc rồi nhỏ giọng nói tiếp: “Viện phí… sau khi xuất viện tôi sẽ cố gắng trả cô sớm nhất.”
Nghe vậy, Châu Quân Hiên bật cười, bất lực nhiều hơn trách móc. Cô nhìn người con gái trước mặt bằng ánh mắt dịu dàng hiếm thấy. “Được.” Cô cố ý gật đầu. “Tôi sẽ tính đủ từng đồng tiền nợ với cô.”
Nhìn thấy vẻ mặt Dư Hà Tuệ lập tức nghiêm túc hẳn lên, cô lại khẽ mắng yêu: “Cho nên bây giờ việc duy nhất cô phải làm là ngoan ngoãn ở lại đây. Y tá sẽ chăm sóc cô. Phòng tranh còn rất nhiều việc đang chờ, cô phải khỏe lại mới có sức quay về làm việc để trả nợ cho tôi.”
Dư Hà Tuệ mím môi, ngoan ngoãn gật đầu. Nhìn thấy cô cuối cùng cũng chịu nghe lời, Châu Quân Hiên đứng dậy, cầm túi xách chuẩn bị rời khỏi phòng để trở về công ty. Thế nhưng ngay khi cô vừa xoay người, phía sau bỗng vang lên giọng nói rất khẽ.
“Phó tổng Châu…”
Châu Quân Hiên dừng bước rồi quay lại. Dư Hà Tuệ nhìn cô, trong mắt hiện lên chút do dự rất khó nhận ra. Cô mím môi thật lâu mới chậm rãi hỏi: “Có… ai biết tôi đang ở đây không?”
Câu hỏi ấy khiến Châu Quân Hiên hơi sững người. Cô nhíu mày, nhất thời không hiểu ý. “Ai biết… là ai?” Trong suy nghĩ của cô, Dư Hà Tuệ vốn là người gần như không có người thân bên cạnh. Bạn bè chỉ có một người ở rất xa, cũng hiếm khi liên lạc. Cuộc sống của cô ấy thực sự mà nói cô đơn tới mức chẳng một ai quan tâm.
Thấy Châu Quân Hiên phản ứng như vậy, Dư Hà Tuệ cúi mắt. Sự căng thẳng nơi đáy mắt dường như tan đi rất nhanh. Cô mỉm cười nhè nhẹ, giọng nói cũng trở nên bình thản hơn. “Vậy thì… tốt.”
Châu Quân Hiên nhìn cô thêm vài giây, trong lòng thoáng dâng lên một cảm giác khó hiểu nhưng cuối cùng cũng không hỏi thêm điều gì. Cô chỉ dặn dò vài câu với y tá trực rồi mở cửa bước ra ngoài. Tiếng cửa khép lại, bóng dáng cô nhanh chóng khuất dần cuối hành lang, mang theo sự yên tĩnh trở lại căn phòng bệnh.
Chỉ còn Dư Hà Tuệ nhìn về phía cánh cửa đã đóng kín, ánh mắt chậm rãi phủ lên một tầng lo âu mà không một ai hay biết.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm