Chương 46
Đêm ấy, sau khi rời bệnh viện, Châu Quân Hiên vẫn nán lại rất lâu trước cửa phòng bệnh của Dư Hà Tuệ. Chỉ đến khi tận mắt nhìn thấy cô gái trên giường đã chìm vào giấc ngủ yên ổn, hơi thở đều đặn sau một ngày điều trị, cô mới lặng lẽ rời đi.
Thành phố về đêm phủ lên những dãy phố ánh đèn vàng nhàn nhạt. Chiếc xe chậm rãi dừng trước căn biệt thự quen thuộc. Vừa mở cửa bước vào, Châu Quân Hiên đã ngửi thấy mùi rượu đỏ thoang thoảng trong không khí. Nhiễm Thanh Nghiêm đang ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, mái tóc dài buông hờ trên vai, trước mặt là hai chiếc ly đã được rót sẵn. Cô ngẩng đầu nhìn Châu Quân Hiên rồi mỉm cười như thể đã đợi người kia từ rất lâu.
Châu Quân Hiên không hề tỏ ra bất ngờ. Căn nhà này, từ nhiều năm trước, Nhiễm Thanh Nghiêm đã biết mật khẩu. Chỉ là phần lớn thời gian cô sống và làm việc ở nước ngoài nên hiếm khi trở về. Mỗi lần về nước, nơi đầu tiên cô ghé qua thường chính là ngôi nhà này. Hai người đã quá quen với việc ngồi đối diện nhau suốt một đêm, vừa uống rượu vừa kể cho nhau nghe những chuyện xảy ra trong quãng thời gian xa cách.
Có những đêm họ nói đến tận khi trời sáng, từ những ước mơ thời tuổi trẻ, những kỳ vọng dành cho tương lai, đến cả những thất bại và nỗi cô đơn mà chẳng ai đủ can đảm kể với người khác. Giữa họ luôn tồn tại một sự thấu hiểu rất đặc biệt, giống như những người tri kỷ đã đồng hành cùng nhau qua quá nhiều năm tháng.
Đêm nay cũng bắt đầu như vô số đêm trước. Tiếng thủy tinh khẽ chạm nhau trong trẻo giữa căn phòng yên tĩnh. Câu chuyện nối tiếp câu chuyện, lúc rôm rả, lúc lại chìm vào khoảng lặng. Thi thoảng cả hai cùng bật cười vì một kỷ niệm cũ, rồi rất nhanh sau đó lại im lặng, mỗi người đắm chìm trong suy nghĩ của riêng mình.
Chẳng ai còn nhớ mình đã uống bao nhiêu ly. Chỉ biết chai rượu trên bàn vơi nhanh hơn mọi lần, vị rượu hôm nay cũng dường như nồng hơn bởi trong lòng cả hai đều đang cất giấu quá nhiều điều chưa thể nói.
Châu Quân Hiên xoay nhẹ chiếc ly trong tay, nhìn chất rượu đỏ sóng sánh dưới ánh đèn. Một lúc rất lâu sau, cô mới bất chợt lên tiếng, giọng nói trầm đến mức gần như tan vào màn đêm.
“Cậu… nghĩ gì về tôi?”
Nhiễm Thanh Nghiêm không trả lời ngay. Cô chỉ nhìn người đối diện, ánh mắt dịu dàng đến mức như đã chờ câu hỏi này từ rất lâu.
“Cậu biết không…” Cô cười. “Mỗi lần tôi về nước đều đặt ra cho mình một mục tiêu rất rõ ràng. Và từ trước đến nay, tôi gần như đều đạt được.”
Cô dừng lại vài giây, khóe môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt nhưng đáy mắt đã phủ lên một tầng buồn.
“Chỉ có duy nhất một mục tiêu… tôi đã cố gắng rất nhiều lần mà vẫn chưa bao giờ thành công.”
Nhiễm Thanh Nghiêm ngước nhìn Châu Quân Hiên.
“Bởi vì người ngăn cản nó… luôn là cậu.”
Căn phòng bỗng trở nên tĩnh lặng.
Châu Quân Hiên hiểu.
Cô hiểu điều mà Nhiễm Thanh Nghiêm chưa từng nói thành lời suốt bao năm qua. Hiểu cả những lần đối phương cố ý đùa cợt, những ánh mắt lưu luyến rồi lại giấu đi, hiểu cả sự dịu dàng luôn dành riêng cho mình.
Chính vì hiểu nên cô càng không biết phải đáp lại thế nào. Nếu Nhiễm Thanh Nghiêm chỉ là một người theo đuổi bình thường, có lẽ cô đã từ chối dứt khoát từ rất lâu. Nhưng người trước mặt lại là tri kỷ đã đồng hành cùng cô qua gần như toàn bộ tuổi trẻ. Cô không muốn đánh mất người ấy, càng không muốn khiến người ấy tổn thương.
Châu Quân Hiên nâng ly rượu lên như muốn né tránh câu chuyện. Thế nhưng chiếc ly vừa chạm đến giữa không trung thì một bàn tay trắng thon đã nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay cô. Động tác không mạnh, nhưng đủ khiến mặt rượu gợn sóng, vài giọt đỏ sẫm tràn qua thành ly, rơi xuống mu bàn tay của Nhiễm Thanh Nghiêm.
Không gian lại chìm vào yên lặng.
Nhiễm Thanh Nghiêm chậm rãi nghiêng người về phía trước. Cô nhìn Châu Quân Hiên thật lâu, ánh mắt vừa dịu dàng vừa chất chứa biết bao lưu luyến. Bàn tay còn vương chút rượu khẽ nâng lên, dừng lại nơi khóe môi người đối diện. Đầu ngón tay lướt rất nhẹ như vô thức lau đi vệt rượu còn sót lại, rồi chậm rãi thu về. Ánh mắt hai người giao nhau trong khoảng cách rất gần, đủ để Châu Quân Hiên nhận ra điều mà Nhiễm Thanh Nghiêm muốn làm tiếp theo.
Theo bản năng, Châu Quân Hiên khẽ dịch người, định đứng dậy để phá vỡ bầu không khí đang ngày một trở nên khó xử. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Nhiễm Thanh Nghiêm đã tiến thêm một bước, vòng tay giữ lấy cô và chủ động trao cho cô một nụ hôn đầy kìm nén.
Châu Quân Hiên sững người, cô không đáp lại, cũng không ngay lập tức đẩy người trước mặt ra. Hai cánh tay chỉ lặng lẽ buông xuống bên người, cả cơ thể cứng lại trong sự ngỡ ngàng, còn thời gian dường như cũng lặng đi giữa căn phòng chỉ còn mùi rượu và những cảm xúc đã bị chôn giấu quá nhiều năm, cuối cùng cũng không thể tiếp tục che giấu nữa.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm