Chương 50
Sau khi hỏi thăm tình hình sức khỏe và dặn dò Dư Hà Tuệ, Châu Quân Hiên ngồi lặng một lúc rất lâu. Ánh mắt cô dừng trên gương mặt vẫn còn nhợt nhạt của người con gái trước mặt, trong lòng vẫn không thôi vướng mắc về cuộc trò chuyện mình vô tình nghe được.
Cuối cùng, cô cũng lên tiếng. “Tại sao cô không đồng ý sang nước ngoài?”
Đôi mắt Dư Hà Tuệ dao động. “Tôi… quen cuộc sống ở đây rồi.”
Châu Quân Hiên hiểu đó chỉ là lời nói dối, Dư Hà Tuệ trước nay luôn khao khát được đoàn tụ với gia đình, trong căn nhà nhỏ trên bàn vẫn chừa lại 1 góc để tấm ảnh chụp chung 3 người từ rất lâu.
Điều khiến cô ấy lựa chọn ở lại chắc chắn không phải vì đã quen với thành phố này. Chỉ có một khả năng… có lẽ cô đã biết sự thật về cha mẹ mình, biết vì sao họ từng lựa chọn rời bỏ cô, cũng biết rằng lần đoàn tụ này không hoàn toàn xuất phát từ tình yêu thương như cô vẫn luôn mong đợi.
Ý nghĩ ấy khiến Châu Quân Hiên bất giác nhớ đến cuộc gặp cuối cùng với Nhiễm Thanh Nghiêm cách đây không lâu, ngay trước ngày cô ấy quay trở lại nước ngoài tiếp tục công việc.
Hôm đó, hai người ngồi trong văn phòng quen thuộc của Châu Kỳ, vẫn là hai tách cà phê còn bốc khói nhưng giữa họ đã không còn sự gượng gạo như sau đêm hôm ấy.
Nhiễm Thanh Nghiêm đã mỉm cười rất bình thản, nói rằng cô muốn tạm thời cắt đứt liên lạc một thời gian. Không phải vì oán trách mà bởi cô cần thời gian để tự chữa lành chính mình. Cô không muốn tiếp tục dùng tình yêu để trói buộc người mình yêu, cũng không muốn để bản thân mãi mắc kẹt trong những hy vọng không có kết quả.
Châu Quân Hiên hiểu, trong lòng cô cuối cùng cũng nhẹ đi đôi chút. Dẫu vẫn còn cảm giác áy náy vì đã khiến người bạn tri kỷ của mình tổn thương nhưng ít nhất cô biết Nhiễm Thanh Nghiêm đã thực sự bắt đầu học cách bước tiếp.
Chỉ là trước khi rời khỏi văn phòng, Nhiễm Thanh Nghiêm bỗng dừng lại bên cánh cửa. Cô quay lưng về phía Châu Quân Hiên rất lâu rồi mới bộc bạch như thể cuối cùng cũng quyết định không giấu thêm điều gì nữa. Cô thừa nhận mình đã từng gặp riêng Giáo sư Dư và chủ động đưa ra một thỏa thuận.
Nhiễm Thanh Nghiêm kể rằng sau khi tìm hiểu mọi chuyện, cô mới biết năm xưa cha mẹ Dư Hà Tuệ từ bỏ cô ấy vì họ từng đặt quá nhiều kỳ vọng vào cô con gái tài năng này. Đối với Dư Khải, người đang là một giáo sư đầu ngành tại chính bệnh viện nơi con gái được cấp cứu, việc không thể cứu lấy đôi tay của con mình trở thành một vết thương không bao giờ có thể xóa bỏ.
Ông sợ hồ sơ chuyên môn của mình sẽ mãi mang theo dấu ấn thất bại ấy, cũng không đủ dũng khí để mỗi ngày đối diện với đứa con gái từng là niềm tự hào lớn nhất. Vì thế, ông lựa chọn cách trốn chạy tàn nhẫn.
Ông vẫn chu cấp để Dư Hà Tuệ học hết đại học nhưng lại cắt đứt gần như toàn bộ tình cảm của một người cha. Còn mẹ cô, dù đau đớn đến đâu cuối cùng cũng chỉ có thể chấp nhận quyết định của chồng.
Trong mắt họ, Dư Hà Tuệ vốn là đứa trẻ được nhận nuôi từ năm mười tuổi. Dẫu đã dành cho cô rất nhiều yêu thương nhưng giữa họ vẫn không có mối liên kết máu mủ. Đến khi biến cố xảy ra, tình thân ấy cuối cùng cũng không đủ mạnh để thắng được sự ích kỷ của con người.
Nhiễm Thanh Nghiêm cười chua chát khi nhắc đến thỏa thuận mình đã đưa ra. Cô hứa với Dư Khải rằng nếu ông đưa Dư Hà Tuệ sang nước ngoài, cô sẽ nhờ cha mình tiến cử ông vào vị trí cao hơn tại trung tâm nghiên cứu nơi ông đang công tác.
Đồng thời dùng nguồn lực của gia đình đầu tư toàn bộ kinh phí cho dự án nghiên cứu mà ông theo đuổi suốt nhiều năm. Còn đối với Dư Hà Tuệ, cô cũng hứa sẽ chu cấp toàn bộ chi phí sinh hoạt và tạo điều kiện để cô tiếp tục theo đuổi hội họa ở nước ngoài.
Khi kể đến đó, Nhiễm Thanh Nghiêm chỉ cúi đầu, giọng nói đầy tự giễu. Cô bảo mình đã từng nghĩ chỉ cần đưa Dư Hà Tuệ rời khỏi nơi này, Châu Quân Hiên rồi sẽ dần quên cô ấy. Bây giờ nghĩ lại, cô mới thấy bản thân khi ấy nhỏ nhen và ích kỷ biết bao.
Những lời thú nhận ấy vẫn luôn quanh quẩn trong tâm trí Châu Quân Hiên cho đến tận hôm nay. Cô nhìn Dư Hà Tuệ bình yên trước mặt mình, trái tim càng lúc càng nặng trĩu. Có lẽ… Dư Hà Tuệ đã biết tất cả. Biết về cuộc trao đổi giữa Nhiễm Thanh Nghiêm và cha mình, biết rằng lần đoàn tụ này không hoàn toàn xuất phát từ tình thân, cũng biết mình vô tình trở thành điều kiện trong một cuộc trao đổi.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm