Chương 54
Vương Khởi Ca là kiểu người chỉ cần nhìn một lần cũng dễ khiến người khác có thiện cảm. Cậu còn rất trẻ, gương mặt sáng, sống mũi cao tạo nên những đường nét lanh lợi, đôi môi hơi dày nhưng lúc nào cũng như đang mỉm cười, khiến cả ánh mắt cũng trở nên ấm áp hơn. Vừa đặt chiếc ba lô xuống bàn, cậu vừa lúi húi sắp xếp lại vài tập tài liệu rồi quay đầu nhìn về phía Dư Hà Tuệ.
“Dư Hà Tuệ, cô qua đây đi.” Cậu vui vẻ vẫy tay. “Đây là chỗ ngồi của cô.”
Dư Hà Tuệ như bừng tỉnh sau một lúc còn mải ngắm nhìn không gian văn phòng. Cô bước theo Vương Khởi Ca đến góc làm việc được bố trí cạnh cửa kính.
Trước mắt cô là một bàn làm việc hoàn toàn khác với những gì cô từng tưởng tượng.
Chiếc bàn rộng hơn những vị trí xung quanh, mặt bàn được hạ thấp vừa đủ để cô có thể sử dụng thuận tiện. Trên bàn đã lắp sẵn hai màn hình lớn kết nối đồng bộ với nhau, bên cạnh là một bảng vẽ điện tử kích thước lớn, loại chuyên dụng dành cho các họa sĩ thiết kế. Mọi dây cáp đều được giấu gọn gàng phía dưới tạo nên một không gian sạch sẽ và ngăn nắp.
Điều khiến Dư Hà Tuệ sững sờ hơn cả lại nằm ở phía dưới mặt bàn. Qua lời hướng dẫn của Khởi Ca thì có vẻ mọi thứ đã được setup hoàn hảo….dành riêng cho cô.
Bàn phím và bàn rê chuột không đặt ở vị trí thông thường mà được cố định trên một giá đỡ ngay dưới đầu gối, ở độ cao vừa đủ để cô có thể thao tác hoàn toàn bằng hai bàn chân. Khoảng cách, góc nghiêng và vị trí đều được tính toán rất tỉ mỉ. Ngay cả các phím chức năng thường dùng cũng đã được thiết lập thành những tổ hợp đơn giản hơn để việc sử dụng bằng chân trở nên thuận tiện nhất.
Bên cạnh màn hình còn đặt sẵn một bình nước dung tích lớn với chiếc ống hút mềm được điều chỉnh đến đúng tầm ngồi của cô. Chiếc điện thoại bàn cũng được thay bằng hệ thống điều khiển bằng giọng nói, còn một số phần mềm trên máy tính đều đã cài đặt chế độ hỗ trợ người khuyết tật.
Ngay cả chiếc ghế làm việc cũng khác với những đồng nghiệp khác.
Phần đệm ngồi được thiết kế sâu và ôm lấy phần hông, tựa lưng có thể điều chỉnh nhiều góc độ, còn phía dưới được mở rộng không gian để cô dễ dàng nâng chân thao tác trong nhiều giờ mà không bị tê hay mỏi. Chỗ tựa chân cũng được lót thêm một lớp đệm mềm nhằm giảm áp lực lên mắt cá và đầu gối trong quá trình làm việc.
Dư Hà Tuệ đứng lặng.
Đôi mắt cô chậm rãi lướt qua từng chi tiết nhỏ trên bàn làm việc, từ vị trí của bảng vẽ, màn hình, bàn phím cho đến chiếc bình nước đặt ngay ngắn bên cạnh. Mọi thứ đều giống như đã có ai đó dành rất nhiều thời gian để tìm hiểu thói quen sinh hoạt của cô rồi thiết kế riêng từng chi tiết chỉ để cô có thể làm việc thuận tiện hơn.
Khoảnh khắc ấy, sống mũi cô bỗng cay xè.
Suốt những năm qua, cô đã quá quen với việc phải tự thích nghi với thế giới này. Từ việc ăn uống, sinh hoạt cho đến làm việc, cô luôn là người phải cố gắng nhiều hơn người khác để bù đắp cho sự thiếu hụt của bản thân. Đây là lần đầu tiên, cô cảm nhận được có một nơi không bắt cô thích nghi với môi trường, mà chính môi trường đã chủ động thay đổi để chào đón cô.
Cô cúi đầu, giấu đi đôi mắt đã đỏ hoe.
Trong lòng dâng lên một cảm giác biết ơn khó có thể diễn tả thành lời.
Cô chưa từng nghĩ mình sẽ được đối xử chu đáo đến như vậy.
Cũng chưa từng nghĩ sẽ có một công ty sẵn sàng dành nhiều tâm huyết chỉ để chuẩn bị một góc làm việc phù hợp với một nhân viên mới như cô.
Khoảnh khắc ấy, Dư Hà Tuệ chỉ cảm thấy trái tim mình như được lấp đầy bởi một sự trân trọng dịu dàng. Cô bỗng nảy sinh một suy nghĩ rất đơn giản nhưng vô cùng kiên định.
Nếu có thể…
Cô thật sự muốn dành cả quãng thanh xuân còn lại để cống hiến cho nơi này.
….
Sau gần ba mươi phút làm quen với góc làm việc mới, văn phòng vốn yên tĩnh bắt đầu dần trở nên nhộn nhịp. Từng nhân viên lần lượt bước vào, tiếng chào hỏi, tiếng cười nói và tiếng mở máy tính nối tiếp nhau khiến cả không gian tràn đầy sức sống. Điều khiến Dư Hà Tuệ bất ngờ hơn cả là tất cả mọi người đều đón nhận cô bằng sự tự nhiên đến lạ. Không một ánh mắt tò mò dừng quá lâu trên cơ thể khiếm khuyết của cô, cũng không có sự thương hại hay dè dặt như cô từng tưởng tượng.
Họ cư xử với cô như với bất kỳ đồng nghiệp mới nào khác. Người mỉm cười hỏi nhà cô có xa không, người nhẹ giọng hỏi cô có cần lấy thêm nước ấm không, lại có người chủ động nói rằng nếu gặp bất cứ khó khăn gì trong công việc thì cứ mạnh dạn nhờ mọi người giúp đỡ.
Cô mở máy tính, cẩn thận điều chỉnh tư thế ngồi rồi bắt đầu làm quen với hệ thống làm việc. Chỉ ít phút sau, không khí trong phòng bỗng thay đổi hẳn. Những tiếng trò chuyện dần lắng xuống, thay vào đó là âm thanh bàn phím vang lên liên tục. Ai nấy đều chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, tập trung đến mức gần như quên mất sự hiện diện của những người xung quanh.
Dư Hà Tuệ nhìn khung cảnh ấy, bất giác cũng thấy lòng mình háo hức. Đây chính là cuộc sống mà cô từng ao ước, được trở thành một thành viên thực sự của một tập thể sáng tạo, được nghiêm túc làm nghề mình yêu thích.
Thế nhưng giữa niềm vui ấy, vẫn có một khoảng trống lặng lẽ nằm trong lòng cô.
Đã hơn một tháng rồi…
Hơn một tháng kể từ ngày cô hỏi về việc Châu Quân Hiên có thấy thứ gì khi dọn đồ cho cô không.
Trong khoảng thời gian ấy, người xuất hiện ở bệnh viện luôn là thư ký của cô. Mỗi lần đến đều mang theo lời dặn dò của Phó Tổng Châu, giúp Dư Hà Tuệ hoàn tất thủ tục xuất viện, chuyển đồ sang căn hộ mới rồi lại tất bật rời đi. Bản thân Châu Quân Hiên chưa từng xuất hiện thêm một lần nào nữa.
Thực ra, có rất nhiều đêm Dư Hà Tuệ gần như không thể chợp mắt.
Mỗi lần nhắm mắt, trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh Châu Quân Hiên bước vào căn phòng trọ nhỏ, tự tay thu dọn từng món đồ của mình. Rồi cô lại nghĩ đến chiếc hộp gỗ.
Chiếc hộp mà cô vẫn luôn giấu kỹ trong ngăn tủ, bên trong cất giữ tất cả những bí mật mà cô chưa từng dám để bất kỳ ai biết đến.
Nếu Châu Quân Hiên đã mở nó… Nếu cô ấy đã nhìn thấy…
Vậy thì liệu cô ấy có còn cảm thấy Dư Hà Tuệ chỉ là một nhân viên bình thường nữa không? Hay từ giây phút ấy, cô đã trở thành một người đáng ghét? Dư Hà Tuệ càng nghĩ càng thấy tim mình nặng trĩu.
Có lẽ… Châu Quân Hiên chỉ luôn giúp đỡ cô vì trách nhiệm của một người lãnh đạo đối với nhân viên, hoặc nhiều hơn một chút là sự thương hại dành cho hoàn cảnh của cô. Còn thứ tình cảm mà cô âm thầm cất giữ bấy lâu, đối với Châu Quân Hiên có lẽ chỉ là một gánh nặng khiến người ta muốn tránh né.
Từ ngày nói với cô rằng sẽ dọn sang chỗ ở mới, Châu Quân Hiên gần như biến mất hoàn toàn. Không một lời hỏi han, cũng không giải thích vì sao phải đi lâu như vậy.
Điều duy nhất Dư Hà Tuệ biết là cô vẫn khỏe mạnh, thỉnh thoảng, trong lúc thư ký gọi điện báo cáo công việc, cô vô tình nghe thấy giọng nói trầm ổn quen thuộc của Châu Quân Hiên ở đầu dây bên kia. Chỉ cần biết cô ấy vẫn bình an, lòng cô cũng an tâm đôi chút.
Thế nhưng, chính vì đã quá lâu không gặp, nỗi nhớ trong lòng lại ngày một lớn hơn. Cô rất muốn gặp Châu Quân Hiên, muốn biết cô ấy đang sống thế nào, có gầy đi không, có còn thức khuya làm việc như trước hay không.
Nhưng đồng thời, cô cũng sợ gặp, sợ phải đối diện với ánh mắt lạnh nhạt sau khi bí mật của mình đã bị phát hiện. Sợ nghe thấy những lời từ chối mà cô vẫn luôn cố tránh né. Ngay lúc ấy, bầu không khí vốn yên tĩnh trong phòng lại rì rầm trở lại.
Lần này không phải vì công việc, một vài đồng nghiệp ghé sát lại với nhau, hạ thấp giọng nhưng vẫn không giấu nổi sự tò mò.
“Nghe nói… người mới là người yêu cũ của sếp Châu.”
“Đúng đó, hồ sơ của chị ấy đúng là đỉnh của đỉnh.”
“Không hiểu sao lại chọn về Châu Kỳ làm việc nhỉ?”
“Có khi nào lần này sẽ có một màn đối đầu không?”
Dư Hà Tuệ vô thức ngẩng đầu lên. Giữa những câu chuyện đứt quãng, cô chỉ kịp nghe thấy một cái tên.
Thứ Khinh Nhi.
Rồi đến cụm từ…
Người yêu cũ của sếp Châu.
Ở Tập đoàn Châu Kỳ, mọi người vẫn quen gọi hai vị lãnh đạo trẻ là “sếp Châu”. Một người là Châu Quân Minh, người còn lại là Châu Quân Hiên.
Nhưng Châu Quân Minh đã lập gia đình từ lâu.
Vậy thì…
Người mà mọi người đang nhắc đến… Chỉ có thể là Châu Quân Hiên. Ý nghĩ ấy khiến Dư Hà Tuệ hơi khựng lại. Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.
Chỉ là một sự tò mò xen lẫn chút chẳng vui.
Cô bỗng muốn biết…
Người con gái từng khiến Châu Quân Hiên rung động năm ấy, rốt cuộc là một người như thế nào.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm