Chương 56

Chỉ khoảng hai mươi phút sau, cả tầng hai mươi tám bỗng trở nên yên tĩnh hơn thường lệ. Tin nhắn trong nhóm nội bộ còn chưa kịp lắng xuống thì bóng dáng Châu Quân Hiên đã xuất hiện ở đầu hành lang.

Văn phòng của cô nằm ở cuối dãy, muốn đến đó phải đi ngang qua nhiều phòng ban, trong đó có phòng Sáng tạo rồi mới đến khu vực văn phòng Phó Tổng. Bình thường, Châu Quân Hiên rất ít khi trực tiếp ghé các phòng chức năng. Mọi công việc đều được truyền đạt thông qua trưởng phòng, thư ký, chỉ những cuộc họp quan trọng cô mới xuất hiện. 

Vì vậy, ngay khi nhìn thấy cô bước thẳng về phía phòng Sáng tạo, không ít người đều vô thức dừng tay.

Âm thanh bàn phím vốn đều đặn bỗng trở nên gấp gáp hơn vài nhịp, rồi lại đồng loạt im bặt khi bóng dáng ấy dừng trước cửa.

Ai cũng hiểu…

Hôm nay chắc chắn có ngoại lệ.

….

Trước ánh nhìn của tất cả mọi người, Châu Quân Hiên chậm rãi bước vào, từng bước chân vẫn đều đặn và vững vàng như nhịp điệu quen thuộc của chính cô. Mái tóc dài được vuốt gọn ra sau tai, để lộ gương mặt thanh tú với những đường nét lạnh nhạt nhưng sắc sảo. Bộ vest màu xám đậm ôm gọn vóc người cao ráo càng khiến khí chất điềm tĩnh, quyết đoán trên người cô trở nên nổi bật hơn. 

Chuyến công tác kéo dài suốt một tháng dường như không để lại chút dấu vết mệt mỏi nào, trái lại còn khiến vẻ trưởng thành và chững chạc nơi cô lắng đọng hơn trước.

Ánh mắt Châu Quân Hiên bình thản lướt qua toàn bộ văn phòng. Một ánh nhìn cũng khiến toàn bộ nhân viên vô thức ngồi thẳng lưng, bàn tay đang cầm cốc nước hay gõ bàn phím cũng khựng lại trong chốc lát. 

Ở phía đối diện, Thứ Khinh Nhi đã đứng dậy từ lúc nào. Ánh mắt cô chăm chú nhìn Châu Quân Hiên không rời, vẻ bình tĩnh thường ngày dường như cũng xuất hiện một tia mong chờ rất khó nhận ra. 

Bốn năm xa cách, cô từng nghĩ cuộc gặp lại này sẽ có ít nhất một lời hỏi thăm, một ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường, hoặc đơn giản chỉ là một nụ cười dành cho người cũ. Dẫu biết mọi chuyện đã khép lại từ rất lâu, trong lòng cô vẫn không khỏi nuôi một chút kỳ vọng nhỏ bé.

Thế nhưng, tất cả những mong chờ ấy chỉ kéo dài đúng một cái chớp mắt. Ánh mắt Châu Quân Hiên chỉ lướt qua Thứ Khinh Nhi hờ hững như nhìn bất kỳ đồng nghiệp nào khác, không hề dừng lại thêm một giây. Rồi ánh nhìn ấy tiếp tục dịch chuyển, cuối cùng dừng hẳn trên bóng dáng đang ngồi phía cuối dãy bàn làm việc.

“Dư Hà Tuệ.”

Giọng nói trầm thấp vang lên giữa không gian yên tĩnh, không lớn nhưng đủ để từng chữ rơi xuống rõ ràng.

“Đi theo tôi.”

Cả căn phòng gần như đông cứng trong khoảnh khắc ấy, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Dư Hà Tuệ.

Dư Hà Tuệ giật mình, cô ngơ ngác ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo mang theo chút bối rối vô thức nhìn quanh như muốn xác nhận mình có nghe nhầm hay không. Mãi đến khi bắt gặp ánh mắt Châu Quân Hiên vẫn bình tĩnh đặt trên người mình, cô mới luống cuống đứng dậy, gật đầu thật sâu rồi nhanh chóng đi theo.

Châu Quân Hiên đi phía trước, dường như vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng thường ngày nhưng chẳng biết từ lúc nào, tốc độ bước chân của cô đã vô thức chậm lại. Khoảng cách giữa hai người vừa vặn đủ để Dư Hà Tuệ có thể theo kịp mà không cần vội vã, cũng không khiến cô phải lúng túng vì sợ làm phiền người phía trước. 

Phía sau lưng họ, cả văn phòng vẫn chìm trong sự im lặng đến kỳ lạ. Không ai ngờ người đầu tiên được Châu Quân Hiên gọi ngay sau chuyến công tác kéo dài một tháng lại là Dư Hà Tuệ, cô nhân viên mới vừa đến nhận việc. Càng không ai ngờ người bị bỏ lại phía sau trong ánh nhìn hờ hững ấy lại chính là Thứ Khinh Nhi, người yêu cũ mà cả văn phòng vừa bàn tán suốt từ sáng.

Thứ Khinh Nhi vẫn đứng yên tại chỗ rất lâu, mãi đến khi tiếng bước chân của hai người khuất hẳn cuối hành lang cô mới chậm rãi ngồi xuống ghế. Gương mặt vẫn bình tĩnh như cũ, khóe môi cười nhạt. 

Thế nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến bầu không khí quanh cô lạnh hẳn, giống như mặt hồ giữa ngày đông, phẳng lặng đến mức không ai nhìn thấy những đợt sóng đang âm thầm chìm sâu dưới lớp băng mỏng.

Cánh cửa phòng Sáng tạo khẽ khép lại sau lưng Châu Quân Hiên và Dư Hà Tuệ. Chỉ đến khi bóng dáng hai người hoàn toàn biến mất sau cuối hành lang, những tiếng gõ bàn phím mới lần lượt vang lên trở lại. Thế nhưng, rõ ràng chẳng còn ai thật sự đặt tâm trí vào công việc. 

Thỉnh thoảng vẫn có người lén đưa mắt nhìn về phía cánh cửa vừa đóng, rồi lại kín đáo liếc sang chiếc bàn làm việc của Dư Hà Tuệ đang bỏ trống. Ở góc phòng, Thứ Khinh Nhi cũng lặng lẽ hướng mắt về nơi ấy. 

Ánh mắt cô vẫn bình tĩnh như mặt nước không gợn sóng, nhưng càng bình tĩnh bao nhiêu, lại càng khiến người đối diện cảm nhận rõ sự lạnh lẽo đang lặng lẽ lan ra bấy nhiêu. Chỉ có cô mới biết, từ khoảnh khắc Châu Quân Hiên gọi tên Dư Hà Tuệ đầu tiên, có vài thứ tưởng chừng đã ngủ yên suốt bốn năm, cuối cùng cũng không còn có thể giả vờ như chưa từng tồn tại.

 

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 56
Đợi em vẽ lại bình minh