Chương 58

Dư Hà Tuệ vẫn còn đứng sững giữa phòng, hai gò má đỏ đến mức như có thể nhỏ ra màu hồng nhạt, trong đầu rối tung bởi những suy nghĩ không biết nên gọi là ngượng ngùng hay hoảng loạn. Cô hoàn toàn không dám nhìn thẳng Châu Quân Hiên, chỉ cúi thấp đầu, cố gắng giữ cho nhịp thở của mình bình thường hơn một chút. Đúng lúc ấy, giọng nói điềm tĩnh của Châu Quân Hiên lại vang lên, cắt đứt toàn bộ những suy diễn đang chạy loạn trong đầu cô.

“Cô không thấy nóng à?”

Dư Hà Tuệ ngẩn người.

Đến tận lúc này, cô mới chợt hoàn hồn, quả thật từ khi bước vào văn phòng đến giờ, cả người cô đã nóng bức đến mức lưng áo cũng hơi ẩm đi, chỉ là ban nãy vì quá căng thẳng, lại còn mải chìm trong những suy nghĩ ngốc nghếch của mình nên hoàn toàn không để ý. 

Chiếc áo dày cô đang mặc vốn là món đồ thích hợp cho những ngày làm việc ngoài trời lạnh và bình thường cô đã quen làm ở nơi quanh năm nóng hầm hập và chẳng ai bận tâm đến chuyện ăn mặc. 

Thực ra ngay từ lúc cô xuất hiện, rất nhiều đồng nghiệp đã âm thầm chú ý tới chiếc áo quá dày và kín mít ấy, chỉ là không ai tiện lên tiếng.

Châu Quân Hiên nhìn cô một cái rồi chậm rãi nói tiếp: “Đây là phòng Sáng tạo, sau này khi đi làm, vui lòng lựa chọn trang phục phù hợp hơn một chút, đừng để ảnh hưởng đến hình ảnh và không khí chung của cả bộ phận.”

Dư Hà Tuệ lập tức hiểu ra, gương mặt vốn đã đỏ nay lại càng đỏ hơn vì xấu hổ. Cô vội vàng cúi người thật sâu, liên tục cảm ơn. “Xin lỗi sếp Châu… tôi sẽ chú ý hơn. Cảm ơn cô.”

Không lâu sau, Thư ký Kim mang chiếc áo sơ mi mới lên. Dư Hà Tuệ ngoan ngoãn dùng phần cánh tay cụt ôm lấy chiếc túi giấy trước ngực, cúi đầu cảm ơn thêm một lần nữa rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Suốt quãng đường trở về, cô vừa đi vừa nhăn mặt vì ngượng. Chỉ cần nhớ lại những suy nghĩ kỳ quặc của mình ban nãy, cô đã chỉ muốn tìm một cái hố để chui xuống.

Ít phút sau, Dư Hà Tuệ quay lại văn phòng trong bộ sơ mi mới.

Chiếc áo vừa vặn đến mức như được may riêng cho cô. Chất vải mềm và mỏng, thoáng khí nhưng vẫn giữ được vẻ lịch sự cần có của một bộ trang phục công sở. Thiết kế tay áo hơi bồng khéo léo che đi phần vai vốn nhỏ và gầy của cô sau nhiều năm mất đi cả hai cánh tay, khiến dáng người gầy guộc trở nên hài hòa hơn rất nhiều. 

Dư Hà Tuệ không nghĩ đồ công sở cũng dễ chịu đến vậy.

Cô vừa ngồi xuống, đồng nghiệp bên cạnh đã tò mò ghé sang hỏi nhỏ: “Sếp Châu gọi cô vào chỉ để đưa chiếc áo này thôi sao?”

Dư Hà Tuệ mỉm cười, gật đầu. “Vâng ạ.”

Người kia bật cười đầy cảm thán. “Sếp Châu vẫn luôn chu đáo như vậy đấy, cô ấy đặc biệt để ý hình ảnh của khối sáng tạo, từ cách ăn mặc đến tác phong đều cần chỉn chu.”

Nghe vậy, Dư Hà Tuệ cũng cười theo, trong lòng cô dần hiểu ra, hóa ra chuyện vừa rồi hoàn toàn không mang ý nghĩa gì khác. Chỉ đơn giản là bộ quần áo hôm nay của cô thật sự chưa phù hợp với môi trường làm việc nên Châu Quân Hiên mới đích thân nhắc nhở và chuẩn bị sẵn một bộ đồ khác, để cô có thể hòa nhập nhanh hơn với mọi người.

Ở phía đối diện, Thứ Khinh Nhi lặng lẽ quan sát toàn bộ mọi chuyện từ đầu đến cuối. Ánh mắt cô dừng trên chiếc áo mới của Dư Hà Tuệ khá lâu rồi mới bình thản dời đi. Sau vài giây suy nghĩ, khóe môi cô cong lên một nụ cười nhạt. Có lẽ cô chưa từng nghĩ người con gái khiếm khuyết ấy lại là người Châu Quân Hiên để ý.

Ngày làm việc đầu tiên của Dư Hà Tuệ trôi qua thuận lợi hơn cô tưởng. Các đồng nghiệp đều rất nhiệt tình hướng dẫn, đặc biệt là Khởi Ca. Dù nhỏ tuổi hơn cô nhưng anh đã có gần hai năm kinh nghiệm tại phòng Sáng tạo nên xử lý công việc vô cùng thành thạo. Mỗi khi Dư Hà Tuệ gặp khó khăn Khởi Ca đều xuất hiện đúng lúc, giúp cô hoàn thành những việc cần thiết mà không hề để cô cảm thấy mình đang được thương hại. 

Chính sự tinh tế ấy khiến Dư Hà Tuệ dần thả lỏng hơn, nỗi căng thẳng của ngày đầu tiên cũng theo đó mà vơi đi rất nhiều.

……

Buổi tối trở về căn phòng thuê nhỏ, vừa mở cửa, Dư Hà Tuệ đã sững người.

Trên chiếc giường đơn giản đặt sát tường có thêm rất nhiều túi giấy được xếp ngay ngắn. Bên trong đều là quần áo công sở, từ sơ mi, chân váy đến quần tây, tất cả đều mang những gam màu nhã nhặn, kiểu dáng đơn giản nhưng tinh tế, không phải hàng hiệu đắt đỏ, cũng chẳng quá cầu kỳ, chỉ vừa đủ để một nhân viên mới như cô có thể tự nhiên hòa nhập với môi trường văn phòng mà không còn cảm thấy lạc lõng.

Nhìn từng bộ quần áo được chuẩn bị chu đáo ấy, Dư Hà Tuệ chợt hiểu. Hóa ra ngay từ sáng, sau khi nhìn thấy cách ăn mặc của cô, Châu Quân Hiên đã âm thầm sắp xếp tất cả. Cô ấy không chỉ muốn nhắc nhở một nhân viên mới mà còn lặng lẽ giúp cô tránh khỏi những ánh mắt khác thường của mọi người.

Nghĩ đến đây, trong lòng Dư Hà Tuệ vừa ấm áp vừa nặng trĩu. Cô cười bất lực. “Nếu cứ tiếp tục như thế này… chắc mình sẽ chẳng biết đến bao giờ mới trả hết nợ cho cô ấy.”

Nhưng rất nhanh sau đó cô lại hít một hơi thật sâu, tự nhủ mình phải cố gắng hơn nữa. Chỉ có làm việc thật tốt, học hỏi thật nhanh và sớm trở thành một người có ích thì mới có thể từng chút một hoàn trả tất cả những gì Châu Quân Hiên đã dành cho mình.

Sau khi tắm rửa xong, Dư Hà Tuệ không nghỉ ngơi ngay. Cô mở lại toàn bộ tài liệu và ghi chép Khởi Ca đã hướng dẫn trong ngày, kiên nhẫn đọc đi đọc lại từng mục một. Mỗi thao tác, mỗi quy trình đều được cô ghi nhớ cẩn thận, luyện tập nhiều lần theo cách phù hợp với cơ thể của mình. 

Ngoài cửa sổ, màn đêm đã phủ kín thành phố từ lúc nào nhưng căn phòng nhỏ vẫn sáng đèn đến khuya. Đối với Dư Hà Tuệ, mỗi phút cố gắng hôm nay đều là một bước tiến để cô sớm thích nghi với công việc mới, cũng là một bước tiến để có thể đường đường chính chính đứng trước Châu Quân Hiên, trả hết những món nợ ân tình mà cô vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.

 

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 58
Đợi em vẽ lại bình minh