Chương 60
Sáng ngày thứ hai đi làm, ánh nắng đầu ngày nhẹ nhàng len qua khung cửa sổ nhỏ của căn phòng, phủ lên nền nhà một màu vàng ấm áp. Dư Hà Tuệ đứng trước chiếc gương cũ kỹ đã sờn viền, lặng lẽ ngắm nhìn chính mình. Trên người cô là bộ quần áo công sở mới được chuẩn bị từ tối hôm trước. Chất vải mềm mại ôm vừa vặn cơ thể, vừa đủ lịch sự lại không hề tạo cảm giác gò bó. Đã rất nhiều năm rồi cô mới có dịp mặc một bộ quần áo khiến bản thân cảm thấy tự tin đến vậy.
Ánh mắt cô dừng lại trên mái tóc của mình. Tối qua, sau khi học xong những tài liệu Khởi Ca hướng dẫn, cô lại dành thêm gần một tiếng đồng hồ để xem hết video này đến video khác trên mạng, chỉ nhằm tìm một kiểu tóc mà bản thân có thể tự thực hiện. Không còn hai cánh tay, rất nhiều kiểu tóc đẹp đối với người khác lại trở thành điều gần như không thể với cô.
Cuối cùng, cô chọn một kiểu đơn giản nhất. Bằng sự khéo léo của đôi chân sau bao năm thích nghi với cuộc sống, cô kiên nhẫn dùng các ngón chân giữ dây buộc tóc, chậm rãi tết một lọn tóc nhỏ nơi mái rồi khéo léo cố định sang một bên. Hai bên tóc được vén gọn sau tai, phần tóc phía sau vẫn thả tự nhiên. Chỉ một thay đổi rất nhỏ nhưng lại khiến cả gương mặt thanh tú như sáng bừng lên, dịu dàng và mềm mại hơn hẳn.
Nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương, Dư Hà Tuệ bất giác cong nhẹ khóe môi. Hóa ra cô cũng không phải người hoàn toàn không biết làm đẹp. Thực tế, nhiều năm học mỹ thuật đã giúp cô hiểu rất rõ thế nào là tỷ lệ, màu sắc và cái đẹp. Chỉ là cuộc sống quá chật vật, tiền kiếm được đều dành để trang trải sinh hoạt và vẽ tranh, cô chưa từng có cơ hội biến những hiểu biết ấy thành vẻ đẹp dành cho chính mình.
Bất giác, ký ức thời trung học lặng lẽ ùa về. Khi ấy, mẹ từng kiên nhẫn dạy cô cách trang điểm thật nhẹ để tham gia những buổi biểu diễn mỹ thuật của trường. Sau này biến cố xảy ra, tất cả dường như bị cô cất sâu vào một góc ký ức.
Tối qua, khi vô tình tìm thấy cây mascara đã gần cạn trong ngăn tủ, cô bỗng muốn thử lại một lần. Mọi thao tác năm xưa như chưa từng biến mất. Bằng sự khéo léo của đôi chân, cô tỉ mỉ hoàn thành từng bước một.
Một lớp nền mỏng, hàng mi cong nhẹ, chút son đỏ cam nhạt nơi khóe môi… tất cả đều vừa đủ. Sau khi trang điểm xong, cô lặng người nhìn mình trong gương. Gương mặt vốn nhợt nhạt bỗng trở nên tươi tắn hơn rất nhiều, đôi mắt càng thêm trong trẻo, làn da trắng mịn như được phủ lên một tầng ánh sáng dịu dàng. Khi kết hợp cùng bộ quần áo Châu Quân Hiên chuẩn bị, mọi thứ hài hòa đến mức chính cô cũng không khỏi ngỡ ngàng.
Giống như ngày đầu tiên, Dư Hà Tuệ vẫn là người đến công ty sớm nhất. Cô cẩn thận dùng đôi chân mở máy tính, sắp xếp tài liệu rồi bắt đầu xem lại công việc hôm qua Khởi Ca giao trước cả giờ chấm công. Cả văn phòng vẫn còn yên tĩnh, chỉ có tiếng bàn phím và ánh nắng buổi sáng chậm rãi lan trên mặt bàn.
Đúng lúc ấy, cửa thang máy mở ra.
Một nhóm nhân viên bước ra đầu tiên, phía sau cùng là Châu Quân Hiên. Vừa rời khỏi thang máy, ánh mắt cô theo thói quen hướng thẳng về phía phòng Sáng tạo.
Ngay khi mọi người bước vào, cả văn phòng bỗng vang lên vài tiếng trầm trồ.
“Dư Hà Tuệ!”
“Hôm nay trông cô khác quá.”
“Đẹp hơn nhiều luôn.”
Dư Hà Tuệ hơi ngượng ngùng mỉm cười.
“Cảm ơn mọi người… tôi cũng chỉ thử thay đổi một chút thôi.”
Nghe thấy cái tên ấy, bước chân Châu Quân Hiên chững lại.
Ánh mắt cô hướng về phía bàn làm việc giữa phòng.
Chỉ trong khoảnh khắc, ngay cả cô cũng không khỏi ngẩn người.
Người con gái đứng trước mắt vẫn là Dư Hà Tuệ của ngày hôm qua nhưng dường như lại có điều gì đó hoàn toàn khác. Mái tóc được tết nhẹ nơi một bên mái khiến gương mặt thanh tú trở nên dịu dàng hơn, đôi mắt vốn đã rất đẹp nay dưới lớp trang điểm mỏng càng thêm trong trẻo và có hồn.
Hàng mi cong nhẹ, đôi môi hồng nhạt mềm mại, làn da trắng mịn gần như không nhìn thấy một chút tì vết nào. Bộ sơ mi màu kem kết hợp cùng chiếc váy công sở ôm vừa vặn càng tôn lên vóc người cuốn hút.
Sau nhiều năm chỉ biết đến những bộ quần áo rộng thùng thình, lần đầu tiên Dư Hà Tuệ giống như một bức tranh được lau đi lớp bụi thời gian, để lộ vẻ đẹp vốn đã luôn tồn tại.
Ánh mắt Châu Quân Hiên vô thức chậm rãi lướt xuống.
Rồi khựng lại.
Chiếc váy…
Quá ngắn.
Có lẽ chính cô cũng không ngờ người con gái chỉ cao một mét năm mươi tám ấy lại có tỷ lệ cơ thể đẹp đến vậy. Đôi giày cao gót khiến vóc dáng cô như cao thêm gần chục phân, từ xa nhìn lại gần như chạm ngưỡng một mét bảy. Đôi chân trắng mịn, thon dài được chiếc váy tôn lên nổi bật đến mức ánh mắt người khác rất khó có thể lướt qua mà không dừng lại thêm vài giây.
Châu Quân Hiên lặng đi trong chốc lát.
Một cảm giác khó gọi tên bỗng âm thầm dâng lên trong lòng.
Đúng lúc ấy, Khởi Ca từ phía sau bước tới.
“Dạ, chào Giám đốc Châu.”
Chào xong, anh gần như chẳng chờ thêm giây nào đã nhanh chân đi thẳng về phía Dư Hà Tuệ.
Vừa đến nơi, anh lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, đưa bàn tay lên tạo hình trái tim rồi vui vẻ nói: “Hôm nay cô đẹp lắm!”
Dư Hà Tuệ bật cười theo phản xạ.
Nụ cười ấy trong veo như ánh nắng đầu ngày, rực rỡ đến mức khiến cả gương mặt cô sáng bừng lên. Đôi mắt cong thành hình trăng non, lúm đồng tiền nơi khóe môi thấp thoáng hiện ra, dịu dàng như một đóa hoa vừa gặp ánh mặt trời sau cơn mưa dài.
Châu Quân Hiên lặng lẽ đứng đó.
Cô nhớ rất rõ.
Suốt nhiều tháng quen biết, số lần Dư Hà Tuệ cười với mình chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mỗi lần đều rất dè dặt.
Vậy mà lúc này, chỉ bởi một câu nói của Khởi Ca, nụ cười trên gương mặt cô ấy lại rạng rỡ tới vậy. Tiếng cười trong trẻo không ngừng vang lên giữa văn phòng, tự nhiên đến mức khiến người nhìn cũng bất giác muốn mỉm cười theo.
Không hiểu vì sao, Châu Quân Hiên bỗng cảm thấy ánh nắng buổi sáng hôm nay… có chút chói mắt.
Còn Khởi Ca trong mắt lúc này về cơ bản như giọt nước cần cho bốc hơi ngay lập tức.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm