Chương 66

Đúng ba giờ sáng hôm sau, khi bầu trời vẫn còn phủ một màu xanh thẫm, Dư Hà Tuệ, Châu Quân Hiên và Khởi Ca đã có mặt tại bến cảng nhỏ của hòn đảo. Gió biển ban sớm mang theo hơi lạnh phả vào từng đợt, mặt nước ngoài khơi vẫn còn lấp lánh dưới ánh trăng chưa kịp tắt. Cả bến cảng yên tĩnh trong chốc lát, cho đến khi từ phía xa, những chiếc thuyền đánh cá lần lượt hiện ra trong màn sương mỏng, tiếng động cơ hòa cùng tiếng sóng vỗ đánh thức cả một vùng biển còn đang ngái ngủ.

Khi những con thuyền đầu tiên cập bến, các ngư dân lập tức tất bật khuân từng thùng hải sản xuống cầu cảng. Người phân loại cá, người khiêng giỏ tôm, người chuyển những sọt hải sản còn đẫm nước biển lên xe, ai cũng bận rộn đến mức gần như không có thời gian ngẩng đầu nhìn khách lạ. 

Khởi Ca thấy vậy liền cầm theo bức ảnh món canh đã chuẩn bị sẵn, nhanh chân bước đến trước một người đàn ông còn khá trẻ đang sắp xếp những rổ ngao.

Anh lễ phép hỏi: “Anh cho tôi hỏi, hôm nay có ngao xanh không? Nếu có, tôi muốn mua một ít.”

Người đàn ông chỉ liếc nhìn bức ảnh một cái rồi tiếp tục công việc trong tay. Anh ta gần như không suy nghĩ đã phất tay đáp: “Không có đâu.”

Giọng nói dứt khoát đến mức chẳng còn chỗ cho thương lượng.

Khởi Ca đứng thêm vài giây, thấy đối phương không có ý định nói chuyện tiếp, đành quay đầu nhìn về phía Châu Quân Hiên và Dư Hà Tuệ, lắc đầu ra hiệu. Có lẽ hôm nay không đánh bắt được hoặc cũng có thể người dân trên đảo thật sự không muốn bán loại ngao ấy cho người ngoài.

Châu Quân Hiên bước tới, Dư Hà Tuệ cũng chậm rãi đi theo sau cô. Ánh mắt Châu Quân Hiên bình tĩnh nhìn người đàn ông trước mặt, giọng nói vẫn điềm đạm như thường lệ.

“Nếu có, chúng tôi có thể trả giá cao hơn.”

Người đàn ông vẫn cúi đầu xếp những chiếc sọt hải sản như thể không hề nghe thấy lời cô nói. Khóe môi anh ta còn khẽ nhếch lên, mang theo ý cười đầy khách sáo nhưng cũng là một sự từ chối rõ ràng.

Châu Quân Hiên vừa định nói thêm thì phía sau bỗng vang lên một giọng nói trầm khàn của người lớn tuổi.

“Cô là ai?”

Ba người đồng thời quay lại.

Từ phía cuối cầu cảng, một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi chậm rãi bước tới. Làn da sạm nắng, dáng người rắn rỏi của người đã gắn bó cả đời với biển cả. Ông dừng lại trước mặt Châu Quân Hiên, đôi mắt chăm chú nhìn cô rất lâu, trong ánh nhìn hiện rõ sự ngạc nhiên xen lẫn nghi hoặc. 

Dường như gương mặt của cô gợi cho ông nhớ đến một người nào đó rất quen thuộc, nhưng nhất thời lại không thể nhớ ra.

Thấy bầu không khí có phần căng thẳng, Dư Hà Tuệ khẽ bước lên trước một chút, nhẹ giọng giải thích: “Chúng tôi đến từ thành phố. nghe nói trên đảo có loại ngao xanh rất đặc biệt, chỉ có thể chế biến ngay sau khi đánh bắt mới giữ được hương vị ngon nhất. Vì muốn được thưởng thức món ăn ấy trọn vẹn nên chúng tôi đã xuất phát từ rất sớm để đến đây.”

Người đàn ông không trả lời ngay, ông vẫn nhìn Châu Quân Hiên thật lâu, ánh mắt như đang cố tìm kiếm một ký ức rất xa. Một lúc sau, ông mới chậm rãi thu lại ánh nhìn, khẽ gật đầu.

“Được.”

Vừa nghe thấy câu trả lời ấy, những người đàn ông trẻ đang làm việc xung quanh đều đồng loạt quay đầu nhìn sang với vẻ kinh ngạc. Có người còn vô thức dừng cả động tác trên tay.

Bởi họ đều biết rất rõ, từ trước đến nay, ông chưa từng đồng ý bán ngao xanh cho bất kỳ người lạ nào đặt chân đến hòn đảo này. Đây là lần đầu tiên ông phá lệ.

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 66
Đợi em vẽ lại bình minh