Chương 68

Suốt cả buổi sáng hôm ấy, căn nhà nhỏ ven biển luôn tràn ngập hương thơm dịu ngọt của bát canh ngao xanh cùng những câu chuyện cũ đã ngủ yên suốt hơn ba mươi năm. Người đàn ông lớn tuổi vừa chậm rãi thưởng thức bữa ăn, vừa kể cho ba người nghe từng mảnh ký ức về tuổi trẻ của mình và người mẹ của Châu Quân Hiên. Càng nghe, Châu Quân Hiên càng thấy trong lòng dâng lên một cảm giác vừa xa lạ vừa tiếc nuối.

Bao nhiêu năm qua, những điều cô biết về mẹ mình chỉ gói gọn trong vài câu ngắn ngủi. Cô chỉ biết bà được Châu Kỳ Quân đưa về làm người vợ thứ hai, sinh cô chưa đầy một năm thì qua đời vì bệnh nặng. Còn quãng đời trước đó của bà, những người bạn, những năm tháng tuổi trẻ hay cả hòn đảo này… Châu Kỳ Quân chưa từng nhắc đến dù chỉ một lần.

Nhắc đến cha của Châu Quân Hiên, người đàn ông khẽ cười, đôi mắt ánh lên vẻ hoài niệm. Ông chậm rãi nói. “Là một chàng trai mang dáng dấp thư sinh, lúc nào cũng đeo kính, ăn nói nhỏ nhẹ, vừa nhìn đã biết là người lớn lên ở thành phố.” Ông nhớ lại, ban đầu ai cũng nghĩ Châu Kỳ Quân chỉ ra đảo vài ngày cho biết biển rồi sẽ trở về. Không ngờ chuyến đi ấy lại kéo dài gần hai năm. Trong khoảng thời gian đó, ông vô tình quen biết Châu Kỳ Quân, rồi cũng chính ông là người chứng kiến chuyện tình giữa người bạn thân của mình và chàng trai đến từ thành phố. “Thật lòng mà nói, lúc đầu tôi từng phản đối.”

Ông bật cười bất lực. “Tôi không biết cậu ấy là ai, gia đình thế nào, cũng chẳng rõ tương lai ra sao, tôi sợ bà ấy sẽ chịu thiệt. Nhưng hai đứa yêu nhau thật lòng, ánh mắt dành cho nhau không giấu được. Cuối cùng tôi cũng chẳng còn lý do gì để ngăn cản.”

Ông đưa mắt nhìn bát canh trước mặt, khóe môi cong lên. “Còn món canh này…” Giọng ông chậm lại, mang theo sự trân trọng. “Thật ra người nấu ngon nhất không phải tôi.” Ông khẽ lắc đầu. “Là mẹ cô.”

Ông kể rằng nhiều năm trước, ngao xanh trên đảo tuy rất nhiều nhưng hầu như chẳng ai muốn ăn. Loại ngao ấy có mùi tanh rất nặng, sơ chế không đúng cách thì thịt sẽ bở và mất hết vị ngọt. Mỗi lần đánh bắt được, người dân thường chỉ bỏ đi hoặc dùng làm thức ăn cho gia súc. Chỉ có mẹ của Châu Quân Hiên là người kiên nhẫn nghiên cứu hết lần này đến lần khác. 

Bà thử từng cách làm sạch, từng loại gia vị, từng thời điểm thả ngao vào nồi, cho đến khi tìm ra phương pháp giữ trọn hương vị nguyên bản của biển cả. Từ một nguyên liệu vốn bị mọi người bỏ quên, dưới đôi bàn tay khéo léo của bà lại trở thành món ăn khiến cả hòn đảo ai cũng yêu thích. Dần dần, người dân học theo cách nấu ấy và món canh ngao xanh cũng trở thành đặc sản nổi tiếng của vùng biển này cho đến tận hôm nay.

Người đàn ông thở dài. “Sau khi hai người họ lên thành phố, cũng có không ít người tìm đến hỏi tôi công thức. Họ muốn mang ngao xanh lên đất liền để kinh doanh, mở nhà hàng, thậm chí trả giá rất cao.” Ông lắc đầu cười. “Nhưng tôi không giúp được, vì thật ra tôi cũng chỉ học lại từ mẹ cô. Chỉ có bà ấy mới hiểu hết từng công đoạn và làm nó hoàn hảo nhất.” Ông nâng một con ngao lên, ánh mắt đầy tiếc nuối. “Loại ngao này rất kỳ lạ, chỉ cần rời khỏi vùng biển này, dù vận chuyển nhanh đến đâu hay cấp đông cẩn thận thế nào, hương vị cũng sẽ thay đổi. Màu xanh óng ánh cũng biến mất, vị ngọt thanh đặc trưng chẳng còn nữa, cuối cùng chỉ còn là một loại ngao bình thường.” Ông khẽ cười. “Bao nhiêu năm qua tôi vẫn cố gắng tái hiện lại món canh ấy. Có lẽ cũng được chín mươi phần trăm, nhưng vẫn chưa bao giờ đạt đến hương vị mà mẹ cô từng nấu.”

Ngồi bên cạnh, Dư Hà Tuệ lặng người hồi lâu. Những lời ấy vô tình đánh thức một mảnh ký ức rất xa trong cô, quê hương của cô vốn không phải hòn đảo này. Khi còn nhỏ, cô lớn lên trong một trại trẻ mồ côi. Có một năm, vì trại phải sửa chữa nên bọn trẻ được đưa đến hòn đảo này sống tạm hai năm. Chính trong khoảng thời gian ấy, cô đã từng được ăn món canh ngao xanh một lần duy nhất. 

Hương vị ngọt lành của nó ngon đến mức dù đã nhiều năm trôi qua, cô vẫn luôn nhớ mãi. Chỉ là bây giờ nghe câu chuyện của người đàn ông, cô chợt hiểu… bát canh năm ấy có lẽ vẫn chưa phải phiên bản hoàn hảo nhất, bởi người tạo nên hương vị tuyệt vời ấy đã rời khỏi hòn đảo từ rất lâu trước đó.

Nghe đến đây, Châu Quân Hiên cũng hoàn toàn im lặng.

Cô chợt nhận ra, hóa ra chính mình còn chưa từng được nếm thử món ăn nổi tiếng nhất gắn liền với mẹ mình.

Thậm chí… cha cô cũng chưa từng nhắc đến nó.

Một ký ức rất cũ bất ngờ hiện lên trong đầu. Khi còn nhỏ, cô từng vô tình nghe người giúp việc trong nhà nói mẹ cô có một món canh ngao nấu rất ngon. Hôm ấy cô hí hửng chạy đến tìm Châu Kỳ Quân, nũng nịu xin cha nấu cho mình ăn thử một lần. Nhưng đáp lại cô không phải sự dịu dàng thường ngày mà là ánh mắt trầm xuống hiếm thấy. 

Châu Kỳ Quân thẳng thừng từ chối, sau đó còn nghiêm giọng dặn cô từ nay về sau không được nhắc đến món canh ấy thêm một lần nào nữa. Khi ấy cô còn quá nhỏ, chỉ nghĩ cha nổi giận vô cớ. 

Đến tận hôm nay, cô mới hiểu… có lẽ đối với ông, món canh ấy chưa bao giờ chỉ là một món ăn. Nó là ký ức về người phụ nữ ông yêu, là khoảng thời gian đẹp nhất nhưng cũng đau đớn nhất mà ông không đủ dũng khí để chạm vào.

Châu Quân Hiên cúi đầu, cô cầm chiếc thìa, chậm rãi múc từng thìa canh còn nóng, nhấp từng ngụm thật nhỏ như sợ chỉ cần ăn nhanh một chút thôi, hương vị ấy sẽ biến mất. Dường như cô đang cố gắng ghi nhớ từng chút vị ngọt của biển, từng mùi hương còn vương trong bát canh, như thể đó là mảnh ký ức duy nhất về mẹ mà mình cuối cùng cũng có cơ hội chạm tới.

Ngồi đối diện, Dư Hà Tuệ lặng lẽ nhìn Châu Quân Hiên.

Nhìn dáng vẻ Châu Quân Hiên lặng lẽ cúi đầu ăn từng thìa canh, cô bỗng có một cảm giác rất mãnh liệt… rằng mình muốn bước đến ôm lấy cô gái ấy vào lòng, muốn thay người mẹ đã rời đi nhiều năm vỗ về cô một lần.

Chỉ tiếc…

Cô đã không còn đôi tay để làm điều giản dị ấy.

 

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 68
Đợi em vẽ lại bình minh