Chương 70
Bữa tối tại biệt thự nhà họ Châu vẫn diễn ra như bao năm nay, rộng lớn, sang trọng nhưng lạnh lẽo đến mức khiến người ta có cảm giác ngay cả ánh đèn vàng trên trần cũng không đủ sưởi ấm căn phòng.
Chiếc bàn ăn dài chỉ có ba người ngồi ở ba vị trí quen thuộc. Không có tiếng cười, không có câu chuyện thường nhật cũng chẳng có lấy một lời hỏi han. Tiếng dao nĩa khẽ chạm vào thành đĩa vang lên rõ mồn một giữa khoảng không yên tĩnh, từng âm thanh nhỏ đều vô tình kéo căng bầu không khí vốn đã nặng nề.
Điều kỳ lạ là hôm nay hai anh em nhà họ Châu không còn những lời công kích hay mỉa mai nhau như mọi lần. Châu Quân Minh chỉ lặng lẽ dùng bữa, ánh mắt thi thoảng khẽ lướt qua cha và em gái rồi lại cúi xuống, còn Châu Quân Hiên cũng chỉ bình thản xúc từng thìa súp, vẻ mặt lạnh nhạt đến mức chẳng ai đoán nổi trong lòng cô đang nghĩ gì.
Một lúc rất lâu sau, Châu Kỳ Quân mới chậm rãi đặt chiếc thìa xuống. Ông ngồi thẳng lưng, hai bàn tay đan vào nhau đặt trước mặt, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm.”Đưa lại dự án kỷ niệm ba mươi năm cho Giám đốc Thứ.”
Châu Quân Hiên từ từ ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn thẳng cha mình. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn là người biết kính trên nhường dưới, chưa từng cố ý cãi lời cha trước bàn ăn, càng chưa bao giờ dùng những lời nói mang tính đối đầu.
Dù có bất đồng, cô vẫn luôn chọn cách lặng lẽ chấp nhận hoặc bình tĩnh trình bày quan điểm của mình. Thế nhưng lần này, gần như không cần một giây suy nghĩ, ánh mắt cô vẫn không hề dao động. “Cha… đang sợ sao?”
Cả căn phòng như đông cứng lại, ngay cả người giúp việc đứng phía xa cũng vô thức nín thở. Châu Quân Minh đang cầm ly nước khẽ khựng tay giữa không trung, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc rồi nhanh chóng hạ xuống mặt bàn. Anh không chen lời, cũng không buông vài câu bâng quơ như mọi khi để thêm dầu vào lửa. Chỉ có sự im lặng bao trùm, nặng nề đến mức khiến người ta nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ đang tíc tắc.
Gương mặt Châu Kỳ Quân gần như không thay đổi nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy cơ hàm ông đã siết chặt hơn, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm một chút. Ông hít một hơi thật chậm, cố giữ giọng nói bình tĩnh như mọi khi, từng chữ đều được phát ra rõ ràng: “Nếu không làm được… thì rút lui đi.”
Bàn tay Châu Quân Hiên đang cầm chiếc thìa siết lại. Những đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức, đầu thìa khẽ run lên nhưng ánh mắt cô vẫn bình tĩnh, không hề né tránh ánh nhìn sắc lạnh của cha. Cô biết lời nói ấy không đơn thuần là nhắc nhở về một dự án mà giống như một lời cảnh cáo cuối cùng.
Ở phía đối diện, Châu Quân Minh ngẩng đầu nhìn em gái. Trong mắt anh không hề có sự hả hê của người sắp giành được lợi thế, cũng không có vẻ chờ mong cuộc tranh cãi này tiếp tục để mình ngồi hưởng lợi. Ánh mắt ấy chỉ chứa sự lo lắng cùng một chút bất lực.
Anh hiểu rõ hơn ai hết, điều khiến Châu Quân Hiên sẵn sàng đối đầu với cha mình hôm nay tuyệt đối không phải quyền lực ở Châu Kỳ, mà là người mẹ đã mất của cô. Bao nhiêu năm nay, mỗi lần nhắc đến Lữ Hà, Châu Quân Minh đều lựa chọn im lặng. Dù có tranh giành bất cứ thứ gì với Châu Quân Hiên, anh cũng chưa từng bước vào vùng ký ức ấy, bởi anh biết đó là nỗi đau không ai có quyền chạm đến. Anh đã từng mất mẹ khi mẹ của anh rời xa thế giới này, có lẽ anh hiểu cảm xúc đó đau đớn và cô đơn hơn bao giờ hết.
Châu Quân Hiên hít một hơi, đôi mắt vẫn không rời cha mình. Giọng cô nhỏ nhưng dứt khoát. “Có phải… cha đưa mẹ về làm vợ hai… chỉ vì công thức món canh đó?”
Lời nói vừa dứt, sắc mặt Châu Kỳ Quân lập tức thay đổi. Gương mặt vốn luôn điềm tĩnh của ông bỗng đỏ bừng lên, thái dương nổi rõ những đường gân xanh, đôi mắt như bị phủ lên một tầng lửa giận bị đè nén quá lâu. Hai bàn tay đặt trên mặt bàn siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Không khí trong phòng như đặc quánh lại.
Thế nhưng Châu Quân Hiên vẫn không dừng. Cô nhìn thẳng vào mắt cha, ánh mắt bình tĩnh nhưng kiên quyết đến đau lòng. “Sau khi hoàn thành dự án này… con sẽ không còn ở Châu Kỳ nữa.”
Tiếng ghế bị đẩy lùi trên nền đá cẩm thạch vang lên chói tai. Châu Quân Hiên đứng dậy, dáng người thẳng tắp, không hề do dự quay lưng bước về phía cửa. Đúng khoảnh khắc ấy, Châu Kỳ Quân không còn giữ được sự điềm tĩnh vốn có. Ông bật đứng dậy, đôi mắt đỏ rực vì giận dữ, giọng nói lần đầu tiên vang lên đầy uy áp và mất kiểm soát: “Con dám!”
Bước chân Châu Quân Hiên chỉ khựng lại trong một nhịp rất ngắn. Cô không quay đầu, cũng không đáp lại. Chỉ lặng lẽ tiếp tục bước đi, bóng lưng mảnh mai dần khuất sau cánh cửa phòng ăn.
Cả căn biệt thự lại chìm vào yên lặng, Châu Kỳ Quân đứng bất động hồi lâu như toàn bộ sức lực vừa bị rút cạn. Bờ vai luôn thẳng tắp của ông khẽ trùng xuống, Châu Quân Minh vội bước tới đỡ lấy cánh tay cha, dìu ông ngồi xuống ghế. Ông không nói thêm một lời nào, chỉ chăm chú nhìn tập hồ sơ đặt trên bàn nhưng ánh mắt hoàn toàn trống rỗng, như thể đang nhìn xuyên qua nó để trở về một quãng ký ức rất xa mà ông đã cố chôn vùi suốt ba mươi năm.
Châu Quân Minh đứng bên cạnh, chậm rãi đưa mắt nhìn theo hướng Châu Quân Hiên vừa rời đi. Trong lòng anh bỗng dâng lên một nỗi bất an khó tả. Anh biết, sau đêm nay, những bí mật mà cha anh đã cố gìn giữ suốt mấy chục năm có lẽ sẽ không còn có thể tiếp tục giấu kín được nữa.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm