Chương 78
Bên ngoài căn penthouse nơi Thứ Khinh Nhi sinh sống, dãy hành lang dài được bao phủ bởi ánh đèn vàng ấm áp, phản chiếu lên những mảng đá cẩm thạch và kim loại sáng bóng, khiến cả tầng cao như được phủ thêm một lớp hào quang lộng lẫy. Từng món đồ trang trí, từng bức tranh, từng chi tiết kiến trúc đều toát lên sự xa hoa kín đáo của một gia tộc đứng trên đỉnh cao quyền lực.
Nếu Châu Quân Hiên sinh ra trong một gia đình danh tiếng của giới kinh doanh, là người thừa kế tập đoàn Châu Kỳ khiến không ít người kính nể, thì thân phận của Thứ Khinh Nhi lại thuộc về một thế giới khác.
Cô là con gái của Bộ trưởng Bộ Ngoại giao, sau lưng là mạng lưới quyền lực trải dài khắp các lĩnh vực chính trị và ngoại giao. Trong giới thương trường, rất nhiều doanh nhân dù thành công đến đâu cũng vẫn dành cho gia đình họ Thứ vài phần dè chừng và kính trọng.
Ngay cả Châu Kỳ Quân, người sáng lập tập đoàn Châu Kỳ cũng chưa từng có ý định đối đầu hay vượt qua ranh giới ấy. Chính vì vậy, mối quan hệ giữa Thứ Khinh Nhi và Châu Quân Hiên từ trước đến nay luôn là điều khiến ông hài lòng, thậm chí nhiều lần ngầm ủng hộ.
Trong căn phòng ngủ rộng lớn, ánh đèn đầu giường chỉ để lại một vùng sáng dịu dàng phủ lên chiếc giường màu đỏ đặt giữa căn phòng. Thứ Khinh Nhi lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, tay cầm ly rượu nhưng vẫn chưa uống, ánh mắt từ đầu đến cuối đều dừng lại trên người Châu Quân Hiên.
Men rượu khiến Châu Quân Hiên ngủ rất sâu, hơi thở đều đặn, hàng mi khép hờ dưới ánh đèn càng làm gương mặt vốn lạnh lùng trở nên dịu đi vài phần. Cô vẫn mặc chiếc áo sơ mi xanh nhạt khi tham dự buổi tiệc, kiểu dáng phóng khoáng phối cùng chiếc áo gile mỏng bên ngoài khiến khí chất điềm tĩnh thường ngày càng thêm phong độ.
Mái tóc dài hơi rũ xuống gối, những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt thanh tú được ánh sáng khắc họa rõ ràng, vừa sắc sảo vừa tinh tế, khiến người ta khó có thể rời mắt.
Khung cảnh ấy bất giác kéo Thứ Khinh Nhi trở về nhiều năm trước, khi cả hai còn ở New York. Hôm đó trời mưa rất lớn, cô đứng sau khung cửa kính căn hộ nhìn xuống con phố phía dưới. Châu Quân Hiên đứng dưới cổng cũng mặc một chiếc áo sơ mi sáng màu như hôm nay nhưng cả người đã ướt đẫm vì cơn mưa kéo dài. Mái tóc dài dính sát vào gương mặt, nước mưa không ngừng chảy dọc theo hàng mi và sống mũi.
Cô ấy không gọi điện, cũng không nhắn lấy một tin, chỉ lặng lẽ đứng trước cửa tòa nhà, kiên nhẫn chờ đợi đến sáng chỉ vì muốn gặp Thứ Khinh Nhi một lần. Khi ấy, Thứ Khinh Nhi vẫn luôn cho rằng trên đời này sẽ chẳng còn ai yêu mình chân thành hơn Châu Quân Hiên.
Thế nhưng năm tháng trôi qua quá nhanh, người vẫn là người ấy, giờ đây vẫn đang nằm yên trước mặt cô ngoan ngoãn và dịu êm nhưng khoảng cách giữa hai người dường như đã xa hơn bất kỳ quãng đường địa lý nào.
Thứ Khinh Nhi hiểu rõ hơn ai hết, trái tim Châu Quân Hiên đã không còn thuộc về quá khứ. Người từng vì yêu mà bất chấp tất cả, sẵn sàng đứng dưới mưa hàng giờ chỉ để đổi lấy một lần gặp mặt, giờ đã học được cách giữ bình tĩnh, học được cách đặt lý trí lên trên cảm xúc. Có lẽ Châu Quân Hiên vẫn sẽ yêu rất sâu đậm, chỉ là cách yêu ấy đã trưởng thành hơn, lặng lẽ hơn và người được nhận sự dịu dàng ấy… cũng không còn là cô nữa.
Nghĩ đến đó, Thứ Khinh Nhi nâng ly rượu lên chậm rãi nhấp một ngụm nhỏ. Khóe môi cô cong lên thành ý cười, không rõ là tự giễu hay tiếc nuối. Sau khi trở về từ buổi tiệc, cô đã thay sang bộ đồ ngủ đơn giản với chất vải mềm mại, mái tóc dài còn vương chút hơi ẩm sau khi tắm. Cả căn phòng chìm trong sự yên tĩnh đến lạ, chỉ còn tiếng đá trong ly rượu khẽ va vào thành cốc và ánh mắt của Thứ Khinh Nhi vẫn lặng lẽ dừng trên người phụ nữ đang say ngủ.
….
Sự tĩnh lặng trong căn phòng bỗng bị cắt ngang bởi tiếng thông báo tin nhắn vang lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn trà. Thứ Khinh Nhi chậm rãi đưa mắt nhìn sang, thuận tay cầm lấy điện thoại. Màn hình vừa sáng lên, ánh mắt cô dừng lại rất lâu trên dòng tin nhắn mới nhận. Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý, cô lặng lẽ nâng ly rượu nhấp một ngụm nhỏ, đáy mắt thoáng qua một tia thích thú như vừa nhìn thấy điều gì đó vượt ngoài mong đợi.
Đúng lúc ấy, trên chiếc giường phía đối diện, Châu Quân Hiên khẽ cử động. Hàng mi dài run lên vài lần rồi chậm rãi mở ra. Cô chống người ngồi dậy, một tay đưa lên day nhẹ thái dương. Cơn đau như từng đợt búa gõ dồn dập trong đầu khiến gương mặt vốn điềm tĩnh cũng không giấu nổi vẻ mệt mỏi.
Chỉ mất vài giây quan sát căn phòng xa lạ nhưng quen thuộc, Châu Quân Hiên đã biết mình đang ở đâu. Ký ức về buổi tiệc chỉ còn đứt quãng, điều duy nhất cô cảm nhận rõ ràng là đầu óc nặng trĩu vì men rượu vẫn chưa tan hết.
Nhìn thấy Châu Quân Hiên đã tỉnh, Thứ Khinh Nhi gần như theo phản xạ úp màn hình điện thoại xuống mặt bàn, che đi nội dung vừa nhận được. Cô bình thản đứng dậy, từng bước tiến đến bên giường. Giọng nói vẫn nhẹ nhàng như thường ngày: “Đừng ngồi dậy vội.” Vừa nói, cô vừa đặt tay lên vai Châu Quân Hiên, khẽ dùng lực đẩy người đối phương tựa trở lại chiếc gối phía sau.
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Châu Quân Hiên hoàn toàn không còn đủ sức phản kháng. Cơ thể vốn đã rã rời vì rượu rất nhanh lại ngả xuống giường, cô nhíu chặt mày, một tay vẫn ôm lấy trán như muốn xoa dịu cơn đau đang lan khắp đầu óc.
Tầm nhìn trước mắt ngày càng trở nên mờ nhòe, mọi thứ như bị phủ lên một lớp sương mỏng. Qua màn ý thức chập chờn ấy, cô chỉ thấp thoáng nhìn thấy bóng dáng Thứ Khinh Nhi đang cúi người lại gần để kiểm tra tình trạng của mình. Hơi thở thoang thoảng mùi rượu lướt qua trong khoảng cách rất gần, hòa cùng hương nước hoa quen thuộc khiến những giác quan vốn đã hỗn loạn càng thêm mơ hồ.
Men rượu cuối cùng cũng hoàn toàn lấn át chút tỉnh táo còn sót lại. Mi mắt Châu Quân Hiên nặng dần rồi khép hẳn. Ý thức của cô nhanh chóng chìm vào khoảng trống mịt mờ, mọi âm thanh xung quanh đều tan biến. Đến khoảnh khắc ấy, cô không còn nhớ được điều gì xảy ra sau đó nữa.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm