Chương 82

“Nếu đúng thì sao?”

Châu Quân Hiên bình thản đáp lại, giọng nói lạnh nhạt như mặt hồ không gợn sóng. Khóe môi cô còn thấp thoáng một ý cười, nhẹ đến mức nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng chỉ là ảo giác. Câu nói ấy không lớn nhưng lại đủ sức xé toạc tất cả những hy vọng mà Dư Hà Tuệ vẫn luôn cẩn thận giấu kín trong lòng.

Đôi chân vừa định bước đi của Dư Hà Tuệ khựng lại. Cô vẫn quay lưng về phía Châu Quân Hiên, đầu chậm rãi cúi xuống, mái tóc dài rũ xuống che gần kín gương mặt. Chỉ có những giọt nước mắt không còn nghe theo sự kiềm chế lặng lẽ nối nhau rơi xuống nền gạch lạnh. 

Đến tận khoảnh khắc này, cô mới nhận ra tình cảm mình cất giữ bấy lâu vốn chưa từng có cơ hội được nói thành lời, càng không có cơ hội nhận lại một lời hồi đáp. Nó giống như một hạt mầm chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời đã bị chính hiện thực vô tình bóp nát.

Lồng ngực đau đến nghẹn thở, cô cố gắng cắn chặt môi, cố nuốt hết những tiếng nức nở đang dâng lên nơi cổ họng. Nhưng càng cố nhịn, nước mắt lại càng rơi nhiều hơn. Hóa ra, những lời cô từng cố chấp muốn nghe cho bằng được, khi thật sự nghe thấy lại đau đến như vậy. 

Chính miệng Châu Quân Hiên dường như đã thừa nhận trong lòng mình có một người khác. Còn cô… cô lấy tư cách gì để đau lòng? Chỉ là một người đơn phương yêu cô ấy, một người luôn đứng ở phía sau lặng lẽ dõi theo. Có lẽ, đem lòng yêu một người quá mức xuất sắc như Châu Quân Hiên vốn đã là cái giá mà cô phải tự mình gánh chịu.

Nỗi đau quá lớn khiến tiếng nấc nghẹn cuối cùng cũng bật ra khỏi cổ họng. Nước mắt không ngừng lăn dài trên hai má nhưng Dư Hà Tuệ lại chẳng thể đưa tay lau đi như bất kỳ ai khác. 

Hai cánh tay đã không còn, sự bất lực ấy khiến khoảnh khắc này càng trở nên chật vật hơn bao giờ hết. Sợ Châu Quân Hiên phát hiện mình thất thố, cô vội vàng ngồi thụp xuống. Chiếc váy dài phủ kín đầu gối, cô vụng về cúi thấp người, áp gương mặt đầy nước mắt lên phần vải nơi đầu gối, cố giấu đi phản ứng vô lý của mình.

Đúng lúc ấy, một bóng người lặng lẽ dừng lại phía sau cô. Châu Quân Hiên đã đến gần từ khi nào, nhẹ đến mức Dư Hà Tuệ hoàn toàn không nghe thấy một tiếng bước chân. Chiếc sơ mi trắng phối cùng quần âu màu tối càng tôn lên dáng người cao ráo và khí chất điềm tĩnh của cô. 

Châu Quân Hiên không nói một lời, chỉ chậm rãi ngồi xuống trước mặt Dư Hà Tuệ. Đôi bàn tay thon dài, rộng lớn và ấm áp nhẹ nhàng vòng tới, một tay đặt sau eo cô, tay còn lại luồn xuống dưới đầu gối. Động tác cẩn thận đến mức như đang nâng niu một món đồ quý giá dễ vỡ. Chỉ trong một thoáng, Dư Hà Tuệ đã được cô ôm bổng lên khỏi mặt đất.

Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ khiến Dư Hà Tuệ kinh ngạc mở to đôi mắt còn đẫm nước. Cả người cô lúc này nằm gọn trong vòng tay Châu Quân Hiên, khoảng cách giữa hai người gần đến mức chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn rõ từng đường nét trên gương mặt đối phương. Ánh mắt bình tĩnh của Châu Quân Hiên lặng lẽ nhìn cô còn Dư Hà Tuệ thì xấu hổ đến mức trái tim đập loạn. Sợ đối phương nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe và khuôn mặt đầy nước mắt của mình, cô vội nghiêng đầu sang một bên, cố chấp tránh đi ánh mắt ấy, như thể chỉ cần không nhìn nhau thì mọi bí mật trong lòng sẽ không bị phát hiện.

 

1 Bình luận

  • Miareader
    Tân Binh Tác giả
    1 tháng trước

    Mời các b thẩm


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 82
Đợi em vẽ lại bình minh