Chương 84
Ánh nắng sớm len qua lớp rèm mỏng trải đầy căn phòng xa lạ. Dư Hà Tuệ chậm rãi mở mắt nhận ra mình đang nằm trên chiếc giường trong phòng ngủ của Châu Quân Hiên.
Cô khẽ ngồi dậy nhìn sang thấy người bên cạnh đã rời đi từ lúc nào, bộ đồ trên người cô tối qua đã được thay bằng bộ đồ ngủ mềm mại, dễ chịu, chỉ có điều cơ thể có chút cảm giác ê ẩm bên dưới nhắc cô nhớ tất cả những gì xảy ra đêm qua.
Gò má cô nóng lên, khóe môi lại bất giác cười nhẹ.
Trên bàn là bữa sáng vẫn còn nghi ngút khói, bên cạnh đặt một tờ giấy với nét chữ quen thuộc: “Em cứ nghỉ ngơi nhé. Hôm nay không cần đến công ty, công việc của em tôi đã sắp xếp rồi.”
Dư Hà Tuệ mỉm cười hạnh phúc, cô cứ ngỡ như mình đang trong một giấc mơ, không ngờ Châu Quân Hiên đã thật sự thuộc về mình rồi sao.
Điện thoại khẽ rung, là tin nhắn của Khởi Ca.
“Hà Tuệ, hôm nay cô không đi làm sao? Đã xảy ra chuyện gì thế? Tôi xin lỗi… Hôm qua tôi gặp Phó tổng Châu và đã lỡ nói ra những gì cô tâm sự hôm liên hoan. Tôi thật sự không muốn nhưng nếu hiểu lầm cứ kéo dài, người tổn thương nhất sẽ là cô.”
Một tin nhắn khác lập tức nối tiếp.
“Phó tổng Châu không làm gì cô chứ? Cô vẫn ổn chứ? Nếu có chuyện gì, nhất định phải liên lạc với tôi.”
Dư Hà Tuệ suy ngẫm một lúc, mọi mảnh ghép bỗng trở nên rõ ràng. Có lẽ chính vì Khởi Ca đã nói ra sự thật nên Châu Quân Hiên mới biết người cô luôn giấu trong tim là ai.
Đêm ấy cô say đến hồ đồ, cứ mãi hỏi Khởi Ca nghĩ gì về mình nhưng điều cô thật sự muốn biết chỉ là liệu trong mắt Châu Quân Hiên, cô có thể trở nên dịu dàng, có thể khiến người ấy rung động hay không. Cô đã nói hết, nói về tình yêu đơn phương của mình với Châu Quân Hiên cho Khởi Ca Nghe.
Cô cúi đầu nhìn màn hình rất lâu rồi mới mỉm cười nhắn lại.
“Anh đừng lo, Phó tổng Châu không làm gì tôi cả. Hôm nay tôi có chút việc nên xin nghỉ. Nếu công ty có việc gấp thì cứ nhắn cho tôi nhé. Cảm ơn anh.”
…
Trên tầng hai mươi tám của tòa nhà Châu Kỳ, Khởi Ca nhìn dòng tin nhắn vừa nhận được bất giác bờ vai căng cứng suốt từ tối qua cuối cùng cũng thả lỏng, t nhất, Dư Hà Tuệ vẫn bình an.
Trong suy nghĩ của anh, có lẽ cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đón nhận lời từ chối nên giờ đây mới có thể bình tĩnh đến vậy. Dẫu kết quả không như mong muốn, nói ra vẫn tốt hơn ôm mãi một bí mật khiến bản thân day dứt.
Khởi Ca thở ra, ánh mắt hướng về ô cửa kính rộng trước mặt. Anh không còn hối hận vì đã nói sự thật với Châu Quân Hiên, tình cảm của Dư Hà Tuệ chân thành đến mức đáng được người ấy biết, dù đáp lại hay không, ít nhất cô cũng không còn phải lặng lẽ yêu trong cô độc.
Còn Châu Quân Hiên… trong mắt anh, đó là một người lý trí và công tư phân minh. Là Phó tổng của Châu Kỳ, xuất sắc, điềm tĩnh, được nhân viên ngưỡng mộ vốn là chuyện rất bình thường, một lời tỏ tình thầm lặng chắc sẽ không đủ khiến cô ấy làm khó Dư Hà Tuệ. Nghĩ đến đó, Khởi Ca mỉm cười, cảm giác nặng nề đè trong lòng suốt một đêm cuối cùng cũng tan đi như mây sớm.
…..
Tại căn phòng ngủ của Châu Quân Hiên, Dư Hà Tuệ chậm rãi dạo quanh ngắm nghĩa. Ánh mắt cô dừng trên từng bức tranh treo nơi bức tường, từng món đồ được sắp xếp gọn gàng. Mỗi dấu vết đều mang hơi thở của người cô yêu, khiến cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Chỉ cần được đứng trong thế giới của Quân Hiên thêm một lát, trái tim cô cũng thấy đủ đầy.
Tiếng gõ cửa khẽ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Người bước vào không phải Châu Quân Hiên mà là quản gia. Bà ấy từ tốn nói: “Cô Dư, Chủ tịch Châu Kỳ Quân muốn gặp cô, xe đang chờ dưới sảnh, mong cô đi cùng chúng tôi.”
Nụ cười trên môi Dư Hà Tuệ chợt khựng lại, cô sững người vài giây, trong lòng dâng lên một dự cảm khó gọi thành tên. Chủ tịch Châu Kỳ Quân… người gần như chưa từng xuất hiện trước mặt một nhân viên bình thường như cô, vì sao lại đột ngột muốn gặp?
Dẫu trong lòng đầy nghi hoặc cô vẫn gật đầu. Trước vị chủ tịch của tập đoàn, cô không có lý do để từ chối cũng không đủ can đảm để hỏi nhiều. Dư Hà Tuệ lặng lẽ theo quản gia xuống tầng, bước lên chiếc xe màu đen đã chờ sẵn. Chiếc xe lăn bánh rời khỏi trung tâm thành phố, xuyên qua những hàng cây tĩnh lặng rồi chậm rãi dừng trước cánh cổng của một biệt thự rộng lớn. Phía sau cánh cửa ấy, Châu Kỳ Quân đã đợi cô từ trước.
Miareader
Tân Binh Tác giảMời các b thẩm