Chương 18

25

Bạch Dương khóc suốt ba ngày, cuối cùng cũng khiến trái tim Thang Trì Ngữ mềm xuống. Anh đồng ý cùng cậu sang Mỹ điều trị, còn người trực tiếp tiếp nhận ca bệnh chính là bác cả của Bạch Dương. Sau khi xem kết quả kiểm tra của Thang Trì Ngữ, ông chẳng nói chẳng rằng, lập tức mắng cả hai một trận.

Ông nói nếu bọn họ đến muộn thêm một tuần nữa thì chẳng cần chữa trị gì cả, cứ trực tiếp mua vé về nước cho xong. Bạch Dương lập tức đưa tay bịt tai Thang Trì Ngữ lại, khiến bác cả nhìn mà cạn lời. Dù miệng vẫn không ngừng trách mắng, ông vẫn nhanh chóng sắp xếp cho Thang Trì Ngữ nhập viện.

Sau đó, bác cả mời ba chuyên gia có kinh nghiệm lâm sàng phong phú cùng tham gia thảo luận để xây dựng phác đồ điều trị. Thông qua xét nghiệm gen, họ tìm thấy một điểm đích trong tế bào khối u của Thang Trì Ngữ. Tin tốt là loại thuốc nhắm trúng đích dành cho điểm đích này vừa được đưa ra thị trường tại Mỹ.

Tin xấu là tỷ lệ tương thích của thuốc còn chưa đến mười phần trăm. Bác cả bảo hai người phải suy nghĩ thật kỹ trước khi quyết định. Thang Trì Ngữ đưa tay nắm lấy bàn tay đang run lên vì lo lắng của Bạch Dương dưới gầm bàn, sau đó nhìn bác cả và mỉm cười: “Dù sao cũng đã đến đây rồi.”

Ngày hôm sau, phác đồ điều trị chính thức được quyết định. Cũng từ đó, những ngày tháng gian nan của Thang Trì Ngữ bắt đầu. Nói quá trình ấy chẳng khác nào rút gân lột da cũng không hề quá lời.

Những cơn đau triền miên cùng tình trạng nôn mửa không dứt hành hạ Thang Trì Ngữ đến mức gần như không thể thở nổi. Chưa đầy một tháng, cơ thể anh đã gầy rộc đi. Bạch Dương cũng sút cân theo, Thang Trì Ngữ cảm thấy nguyên nhân phần lớn là vì cậu đã khóc quá nhiều.

Mỗi lần dọn dẹp những thứ anh nôn ra, Bạch Dương đều ôm lấy anh rồi âm thầm rơi nước mắt. Nhìn thấy Thang Trì Ngữ không thể nuốt nổi thức ăn, cậu cũng khóc. Chứng kiến anh đau đến mức cả người co rút lại, nước mắt cậu càng không thể ngừng rơi.

Đến giai đoạn giữa của đợt điều trị, Bạch Dương dần trở nên kiên cường hơn. Bởi cậu nhận ra Thang Trì Ngữ dường như đã sắp không chống đỡ nổi nữa. Một người trước nay mạnh mẽ và hiếu thắng như anh, cuối cùng cũng có lúc nhìn lên trần nhà, để nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Bạch Dương vừa ôm lấy anh, mọi cảm xúc bị kìm nén của Thang Trì Ngữ lập tức vỡ òa. Lồng ngực gầy gò phập phồng yếu ớt, anh dựa vào người cậu rồi cầu xin bằng giọng đứt quãng: “Tiểu Bạch… chúng ta không chữa nữa, có được không?”

Cả đời Bạch Dương chỉ nhẫn tâm với Thang Trì Ngữ đúng một lần, cũng chính là lần này. Cho dù anh hỏi bao nhiêu lần, cầu xin thế nào, câu trả lời của cậu vẫn chỉ có hai chữ: không được.

Bạch Dương còn nghiêm mặt đe dọa rằng nếu Thang Trì Ngữ dám bỏ cuộc, cậu sẽ ôm đá nhảy xuống sông, xem rốt cuộc ai ch//ết trước. Thang Trì Ngữ bị dọa đến vừa giận vừa sợ, bám chặt lấy cánh tay cậu như một con mèo con rồi mắng cậu là đồ khốn.

Bạch Dương vui vẻ nhận hết những lời mắng ấy. Thấy Thang Trì Ngữ mắng đến hụt hơi, cậu còn ngồi bên cạnh phụ họa, cùng anh mắng chính mình. Dù sao đi nữa, ý định muốn từ bỏ của Thang Trì Ngữ cuối cùng cũng bị dập tắt.

Thang Trì Ngữ bắt đầu khóc nhiều hơn trước. Có những lúc ý thức mê man, anh ôm lấy Bạch Dương rồi gọi mẹ. Có những đêm dù đã ngủ say, nước mắt vẫn không ngừng chảy xuống.

Bạch Dương cảm thấy dường như Thang Trì Ngữ đã khóc cạn số nước mắt của cả cuộc đời, ngay cả phần của cậu cũng khóc thay hết rồi. Vì thế, cậu tin chắc rằng chỉ cần vượt qua cửa ải này, những năm tháng sau này của hai người nhất định sẽ chỉ còn lại tiếng cười.

Lời cầu nguyện năm ấy của Bạch Dương trước Bồ Tát dường như thật sự đã trở thành hiện thực. Bác cả không giấu nổi vẻ kích động khi thông báo rằng khối u trong cơ thể Thang Trì Ngữ đang dần thu nhỏ lại.

Khoảnh khắc ấy, Bạch Dương ngẩng đầu nhìn chằm chằm lên trần nhà suốt hai phút, phải cố gắng rất lâu mới ép được nước mắt không rơi xuống. Trong tình huống tỷ lệ tương thích với thuốc còn chưa đến mười phần trăm, Thang Trì Ngữ đã trở thành người may mắn được lựa chọn.

Lá thu bắt đầu rơi, quá trình điều trị cũng dần bước vào giai đoạn cuối. Khi Thang Trì Ngữ chủ động nói rằng mình muốn ăn một thứ gì đó, vành mắt Bạch Dương vẫn lập tức đỏ lên.

Thang Trì Ngữ đưa tay hứng lấy giọt nước mắt tròn đầy vừa rơi xuống, ngẩng đầu nhìn Tiểu Bạch của mình rồi cười đến híp cả mắt. Ngày tháng chậm rãi trôi qua, bệnh tật và đau đớn không thể bẻ gãy được cốt cách kiên cường trong anh.

Dưới sự chăm sóc tận tình của Bạch Dương, cơ thể gầy gò của Thang Trì Ngữ từng chút một đầy đặn trở lại. Vào một ngày nắng đẹp trước khi mùa đông đến, Bạch Dương đẩy xe lăn, đưa anh xuống vườn hoa dưới lầu phơi nắng.

Thang Trì Ngữ thoải mái nheo mắt, sau đó đưa hai tay về phía mặt trời. Trong khoảnh khắc ấy, Bạch Dương cảm thấy hạt giống mà mình tự tay gieo xuống cuối cùng cũng phá vỡ lớp vỏ cứng, xuyên qua tầng đất ẩm ướt và lạnh lẽo, vươn lên những mầm non mềm mại.

Người cậu yêu thương đang mạnh mẽ trưởng thành.

Khoảnh khắc này quá đỗi quý giá, Bạch Dương lập tức lấy điện thoại ra chụp lại. Sau đó, cậu đem bức ảnh in thành ảnh thẻ hai inch rồi cẩn thận kẹp vào ngăn trong ví của mình.

Tình trạng của Thang Trì Ngữ ngày càng chuyển biến tốt. Liều lượng thuốc sử dụng mỗi ngày dần giảm xuống, còn số lần bác cả đến kiểm tra phòng bệnh lại ngày một nhiều hơn.

Cho đến một tháng sau, bác cả tận mắt bắt gặp đứa cháu trai của mình đang ôm bệnh nhân của ông mà “gặm” không chịu buông. Sau khi phát hiện bác cả đứng ngoài cửa, người bệnh kia chẳng những không ngượng ngùng mà còn chớp mắt với ông, thể hiện ý xin lỗi.

Cảnh tượng ấy quả thật quá mức đặc sắc.

Bác cả không cần suy nghĩ thêm, lập tức đưa ra quyết định cuối cùng: xuất viện!

Sự giải thoát đến quá bất ngờ, khiến hai người phấn khích đến mức cả đêm không thể ngủ. Sáng hôm sau, bác cả đích thân tiễn bọn họ ra tận cổng bệnh viện. Tài xế do anh cả Bạch Dương phái đến đã chờ sẵn bên đường.

Sức lực của Thang Trì Ngữ rốt cuộc vẫn chưa thể khôi phục như trước. Lên xe chưa được bao lâu, anh đã ngáp một cái rồi tựa đầu lên vai Bạch Dương.

Ánh nắng xuyên qua cửa kính, dịu dàng phủ lên gương mặt ôn nhuận tựa ngọc ấy. Bạch Dương cúi đầu nhìn khung cảnh khiến trái tim mình rung động, trong đầu chậm rãi hiện lên bốn chữ—

Vẫn như lần đầu gặp gỡ.

Hết toàn văn

Xem thêm nhiều truyện hay miễn phí tại miareader.com

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 18
Không Từ Thủ Đoạn