Chương 1

Khi những tia nắng mai đầu xuân rực rỡ xuyên thấu tầng mây, bao phủ lên thành Ngọc Kinh, cũng là lúc trên đường lớn vang lên một trận tiếng vó ngựa dồn dập.
Phủ môn Tuyên Ninh Hầu phủ vừa được người mở ra, thớt tuấn mã trắng như tuyết cấp đạp lao đến kia liền hí dài một tiếng, cao cao giương móng trước, dừng lại trước cửa hầu phủ.
Thủ vệ hầu phủ mang theo vẻ mặt cảnh giác nhìn về phía người trên ngựa, nhưng rất nhanh đã chuyển thành vui mừng khôn xiết:
“Mau vào thông báo! Là đại cô nương đã trở về.” Nói đoạn liền vội vã bước xuống bậc thềm nghênh đón.
Ngu Tố Tinh rời kinh thành đã bốn năm, gương mặt sớm đã cởi bỏ vẻ non nớt thiếu thời, đường nét mi cốt rõ ràng, trổ mã càng thêm anh khí tươi đẹp, nhưng vẫn không khó để nhận ra.
Nàng xoay người xuống ngựa, sải bước đi thẳng vào trong phủ: “Không cần thông báo, ta đi gặp tổ mẫu ngay đây.”
Vốn dĩ định nửa tháng nữa mới về, Ngu Tố Tinh không quản ngày đêm đẩy nhanh tốc độ chính là muốn dành cho tổ mẫu một bất ngờ.
Bố cục trong phủ không thay đổi gì lớn, Ngu Tố Tinh bước chân nhẹ nhàng hướng về phía Tùng Duyên Cư mà đi.
Tuy là một thân phong trần mệt mỏi, nhưng tâm tình nàng lại vô cùng khoan khoái.
Nàng nhớ tới một chuyện, bèn hỏi thị nữ đi theo bên người: “Mẫu thân lúc trước có nói với ta, ta có một vị biểu muội họ hàng xa muốn dọn vào trong phủ ở, muội ấy đã đến chưa?”
“Đại cô nương nói đến vị Thẩm gia cô nương kia sao? Nàng vừa đến hôm qua, tam nương tử sắp xếp cho nàng ở gần Tùng Duyên Cư, có lẽ giờ này nàng cũng đang chuẩn bị đi thỉnh an Quân hầu đấy ạ.”
“Vậy sao? Chẳng biết có trùng hợp gặp mặt hay không.” Ngu Tố Tinh sải đôi chân dài bước qua dãy hành lang, lời vừa dứt, phía đối diện liền truyền đến một tiếng ho nhẹ yếu ớt.
Ngu Tố Tinh ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy một nữ tử nhỏ nhắn yếu ớt, mặc một bộ bạc sam màu tuyết đang khẽ tựa vào bên cột hành lang đối diện, trong tay cầm một chiếc khăn lụa trắng muốt che bên bờ môi, cúi đầu đè nén tiếng ho.
Như nghe thấy động tĩnh phía bên này, nữ tử kia ngước mắt nhìn sang, chiếc khăn trong tay khẽ hạ xuống, để lộ ra một gương mặt thanh lệ tuyệt trần như hoa phù dung, cái nhìn thoáng qua ấy khiến sóng mắt gợn nhẹ long lanh, làm người ta không khỏi rung động tận tâm can.
Ngu Tố Tinh nhìn chăm chằm vào gương mặt ấy, còn chưa kịp kinh diễm thì đã cảm thấy huyệt thái dương một trận đau nhói, đau đến mức nàng phải nhắm mắt lại trong khoảnh khắc, và rồi một đoạn ký ức khổng lồ chen chúc ùa vào trong não bộ.
Nàng nhớ ra rồi, mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngược luyến tàn tâm cổ hủ.
Thuở ban đầu khi mới xuyên thành đứa trẻ sơ sinh Ngu Tố Tinh này, nàng nhớ rất rõ bản thân đến từ một thế giới khác, bởi vì đau lòng cho số phận của nữ chính trong sách mà ở dưới khu bình luận mắng nhiếc nam chính xối xả, trước khi ngủ vẫn còn tức đến nghẹn cổ, kết quả vừa tỉnh dậy đã biến thành một tiểu oa nhi mới sinh chỉ biết oa oa khóc lớn.
Đứa nhỏ này trong sách đến cả cơ hội lên sân khấu cũng không có, chỉ được nhắc đến như một phông nền qua một câu ngắn ngủi.
Đại cô nương Tuyên Ninh Hầu phủ sinh ra chưa đầy một tuổi đã ch3t yểu.
Ngu Tố Tinh ngàn phòng vạn phòng, khó khăn lắm mới thoát khỏi vận mệnh ch3t yểu vì phong hàn trước năm một tuổi, nhưng ký ức về việc xuyên sách lại sau năm một tuổi cứ thế nhạt nhòa dần, cho đến khi biến mất hoàn toàn.
Mà hiện tại, những ký ức đó tất thảy đều đã quay trở lại.
Ký ức ùa về như thủy triều khiến đầu óc Ngu Tố Tinh trướng đau, nàng che lấy huyệt thái dương đang nhảy lên thình thịch mà mở mắt ra, trong tầm mắt hoa lên của nàng, chỉ có bóng hình tố bạch ở phía đối diện.
Nàng không tự chủ được mà bước về phía bên kia, thần sắc hoảng hốt đi đến trước mặt Thẩm Thanh Tuyết.
Khi lại gần, nàng mới nhìn thấy đuôi mắt nữ tử vì liên tục ho nhẹ mà ửng hồng, trong mắt đọng lại một lớp lệ quang nhạt nhòa, khiến người ta nảy sinh lòng thương xót một cách vô cớ.
Ngu Tố Tinh giơ tay lên, ngay khoảnh khắc đối phương có ý lui về phía sau một chút, đầu ngón tay nàng đã khẽ lướt qua đuôi mắt nữ tử, thần sắc phức tạp trầm giọng gọi: “Thẩm, Thanh, Tuyết?”
Đây chính là vị nữ chính bị nam chính ngược thân ngược tâm trong sách sao?
Vì đang chịu tang, trên người Thẩm Thanh Tuyết không thấy một chút sắc màu tươi tắn nào, một thân tố y trắng muốt càng tôn lên vẻ yếu ớt mong manh như liễu trước gió của nàng.
Mà trong nguyên tác, nàng sẽ bị nam chính đương triều Tứ hoàng tử Tần Phái Cẩn ép buộc mặc vào bộ hồng y cưới kia, ngay trong thời gian chịu tang, bị một chiếc kiệu nhỏ rước vào phủ Tứ hoàng tử.
Những câu chữ trong nguyên tác hóa thành từng thước phim ảnh hỗn loạn lướt qua, tràn ngập vào trong đầu Ngu Tố Tinh.
Khoảng thời gian mà người ngoài nhìn vào ngỡ như chỉ trong vài cái chớp mắt, thì đối với Ngu Tố Tinh, lại phảng phất như nàng đã cùng Thẩm Thanh Tuyết đi hết một đời ngắn ngủi.
Từ khắc Thẩm Thanh Tuyết bước chân vào Tứ hoàng tử phủ, cuộc sống của nàng chưa từng có lấy một ngày bình yên.
Tần Phái Cẩn nói là nhất kiến chung tình với nàng, nhưng sau khi nạp nàng vào phủ hoàng tử, lại vì vài sự hiểu lầm không đâu mà trăm phương ngàn kế lạnh nhạt với nàng, dung túng cho người trong phủ khinh khi nàng, nhục nhã nàng.
Nàng cũng từng cố gắng đến gần Tần Phái Cẩn để cầu xin sự che chở, nhưng đổi lại chỉ là những lời trách phạt hết lần này đến lần khác của hắn. Một câu hãm hại dễ dàng của kẻ khác cũng có thể mang đến cho nàng một trận phạt vạ.
Rõ ràng nàng không làm gì sai, nhưng Tần Phái Cẩn lại có thể vạch ra vô vàn lỗi lầm của nàng.
Ngu Tố Tinh nghe những lời luận điệu hoang đường ấy mà khí huyết sôi trào, nàng có thể nghĩ ra một trăm, một ngàn lý do để phản bác lại lời Tần Phái Cẩn, nhưng Thẩm Thanh Tuyết sống trong nghịch cảnh ấy lại chỉ có thể bị những lời kia cuốn đi. Thời gian lâu dần, nàng ấy thế mà lại thực sự nghĩ rằng bản thân làm chưa tốt ở điểm nào đó, nơi nào đó gây ra hiểu lầm, tính cách ngày càng trở nên hèn mọn, nhút nhát.
Nữ tử trong những thước phim mờ ảo ngày một gầy gò, Ngu Tố Tinh nhìn thấy Thẩm Thanh Tuyết nỗ lực muốn thu mình trốn đi, nhưng mỗi khi sắp thành công, Tần Phái Cẩn lại xuất hiện, như ban phát lòng từ bi mà bố thí chút quan tâm đáng thương, một lần nữa biến nàng thành tấm bia ngắm cho chúng nữ nhân nơi hậu viện.
phủ Tứ hoàng tử giống như một vũng bùn lầy, níu chặt lấy đôi chân Thẩm Thanh Tuyết, khiến nàng không ngừng chìm sâu xuống.
Cho đến thước phim cuối cùng, Ngu Tố Tinh tận mắt chứng kiến Thẩm Thanh Tuyết uống nhầm ly rượu độc thay cho Tần Phái Cẩn, dòng máu tươi trào ra nơi khóe miệng khiến vạt váy trắng muốt trên người nàng nở rộ một đóa huyết hoa diễm lệ.
Đôi mắt nàng thất thần nhìn ra ánh nắng rực rỡ ngoài khoảng sân, vươn đầu ngón tay run rẩy họa theo vệt nắng, gần như nỉ non thốt ra hai chữ: “Thật tốt.”
Khoảnh khắc đó, một cơn đau âm ỉ, nặng nề từ trái tim Ngu Tố Tinh lan ra khắp tứ chi.
Nàng hiểu được lời chưa nói hết của Thẩm Thanh Tuyết.
Nàng ấy rõ ràng là quyến luyến ánh mặt trời, nhưng lại cảm thấy may mắn vì cái ch3t.
May mắn vì nàng đã có thể thoát khỏi cuộc sống như vậy, dẫu cho phải trả một cái giá lớn đến thế để rời đi.
Mà cái ch3t của nàng, cuối cùng lại trở thành nét điểm xuyết cho sự thâm tình của bậc đế vương.
Mọi hình ảnh trong đầu Ngu Tố Tinh tan biến, chỉ để lại một đoạn văn tự: Bậc đế vương tọa ủng thiên hạ trong quãng đời dài đằng đẵng sau này, sẽ không ngừng nhớ về ngày hôm nay, hắn để trống ngôi vị Hoàng hậu mãi mãi, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thể thấy lại người trong mộng, chỉ có nỗi cô tịch vô bờ cùng đêm dài đằng đẵng làm bạn với hắn…
Lần thứ hai trong đời, Ngu Tố Tinh có cảm giác muốn hộc máu vì cái mạch truyện này.
Cái gọi là thâm tình của nam chính, rõ ràng chính là lưỡi dao sắc bén nhất bức tử Thẩm Thanh Tuyết.
Đôi mắt Ngu Tố Tinh đỏ lên dữ dội.
Thẩm Thanh Tuyết cảm nhận được đầu ngón tay nàng đang khẽ run, cảm xúc trong mắt nàng ấy giống như phẫn nộ, lại giống như đau lòng, khiến nàng nhất thời không biết nên phản ứng ra sao.
Vừa định lùi lại một bước, bèn nghe thấy thị nữ tiến lên gọi: “Đại cô nương?”
Đôi mắt Thẩm Thanh Tuyết bỗng chốc trợn tròn, nàng không thể tin nổi nhìn người trước
mặt.
Nàng nhớ rất rõ, ở kiếp trước đại cô nương của Tuyên Ninh Hầu phủ đã ch3t yểu, nhưng người trước mắt này, sao có thể……
Chẳng lẽ là nàng nghe lầm, hay là danh xưng đại cô nương này không phải chỉ vị kia?
Trong lòng Thẩm Thanh Tuyết kinh nghi bất định.
Cơn đau nhói giữa trán Ngu Tố Tinh bắt đầu thuyên giảm, nàng ép bản thân thoát ra khỏi mớ ký ức hỗn độn, nhưng tầm mắt từ đầu đến cuối vẫn chưa từng rời khỏi gương mặt Thẩm Thanh Tuyết.
Ngón tay cái của nàng dừng lại nơi đuôi mắt ửng hồng của Thẩm Thanh Tuyết, xúc cảm làn da dưới lòng bàn tay mềm mại, ấm áp. Ánh nước trong mắt thiếu nữ dao động, tựa như đã chịu kinh hãi không nhỏ.
Nàng cũng đã làm gì đâu, sao lại dọa người ta thành thế này?
Ánh mắt Ngu Tố Tinh dần trở nên thanh minh.
Nàng khẽ cúi người, ghé sát vào gương mặt trắng ngần của Thẩm Thanh Tuyết thêm chút nữa.
Nữ chính hiện tại tuy trông có chút thể nhược, nhưng lại là một sinh mệnh chân thật, tươi
tắn.
Nghĩ đến vóc dáng gầy gò cùng tình cảnh cô độc của Thẩm Thanh Tuyết trong tương lai, lồng ngực Ngu Tố Tinh một trận bí bách.
Nỗi phẫn nộ khi đọc sách lúc trước, còn lâu mới chấn động bằng việc hôm nay tận mắt chứng kiến những thước phim này mà lại bất lực.
Nhưng thật may mắn, mọi chuyện vẫn chưa xảy ra.
Sự áp sát đột ngột của nàng khiến Thẩm Thanh Tuyết càng thêm luống cuống, nhịn không được muốn lùi về sau.
Nhưng nàng lại càng muốn biết người trước mắt này có phải là đại cô nương Ngu gia hay không.
Nàng nhớ, đại cô nương Ngu gia có một cái tên rất êm tai.
Thẩm Thanh Tuyết kìm nén bản năng muốn lùi bước, làn môi mỏng khẽ động, thử hỏi ra cái
tên kia, giọng điệu có chút run rẩy: “Tỷ là… Ngu Tố Tinh?”
Giọng nói thiếu nữ thấp mềm, mang theo vài phần thỏm mỏm.
Ngu Tố Tinh khẽ nhướng mày, thần sắc căng chặt lúc này mới giãn ra, khóe môi nàng hơi nhếch lên, nở một nụ cười tươi tắn rạng rỡ. Dư quang liếc thấy ngọc bội song ngư bên hông Thẩm Thanh Tuyết, ý cười trong mắt nàng càng đậm hơn.
Nàng ghé sát lại gần hơn khi nói chuyện, giọng nói réo rắt cất lên: “Thanh Tuyết muội muội biết tên của ta, bên hông lại đeo ngọc bội song ngư đính ước của hai ta, xem ra muội vẫn luôn rất mong nhớ được gặp ta đấy nhỉ.”
Bên hông Ngu Tố Tinh cũng đeo một miếng ngọc bội song ngư y hệt.
Năm đó mẫu thân hai nhà từng định ra một môn hôn ước, lấy một cặp ngọc bội song ngư làm tín vật đính ước, hai miếng ngọc bội này có thể hợp hai làm một.
Hiện tại hai người đều là nữ tử, hôn sự này tự nhiên không thành.
Ngu Tố Tinh nói vậy, chỉ là muốn trêu đùa một chút để Thẩm Thanh Tuyết thả lỏng hơn.
Ai ngờ nàng vừa dứt lời, trên gương mặt trắng như bạch ngọc của Thẩm Thanh Tuyết liền ửng lên một tầng rặng hồng nhạt, hoảng loạn cúi đầu xuống.
Trắng trẻo mà ứng hồng, trông thật đẹp mắt.
Xem ra không chỉ không chịu được dọa, mà còn không chịu được trêu.
Tính tình như thế này, nếu không có người che chở, làm sao mà không bị kẻ khác bắt nạt cho được?
Trong lòng Ngu Tố Tinh càng thêm kiên định, nàng đã đến đây rồi, định sẵn sẽ không để
Thẩm Thanh Tuyết phải dẫm vào cái tương lai như vậy nữa.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 1
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu