Chương 13
Ban đêm, trời lất phất đổ trận mưa nhỏ, tiếng nước tí tách.
Trong tiết trời se lạnh thế này, Ngu Tố Tinh không dám để Thẩm Thanh Tuyết nằm bên ngoài giường. Sau khi cả hai cùng rửa mặt chải răng, thay trung y, Ngu Tố Tinh liền nhét nàng vào trong ổ chăn, rồi lấy ra một quyển thoại bản: “Để ta xem hôm qua chúng ta đọc đến đoạn nào rồi…”
Cũng như đêm trước, Thẩm Thanh Tuyết hoàn toàn dựa vào lòng Ngu Tố Tinh, tấm lưng cách lớp trung y mỏng manh áp sát vào lồng ngực đối phương. Cảm giác nóng bỏng và mềm mại truyền đến khiến lưng nàng nóng bừng, hơi ấm ấy không ngừng lan tỏa khắp toàn thân.
Ngu Tố Tinh lại chẳng hề hay biết. Một tay nàng lật thoại bản, cằm gác lên vai Thẩm Thanh Tuyết, hai ống chân còn kẹp lấy đôi bàn chân lạnh ngắt của Thẩm Thanh Tuyết, tri kỷ giúp nàng sưởi ấm.
“Tìm thấy rồi, ở chỗ này.” Ngu Tố Tinh lật đến trang sách đang đọc dở hôm qua.
Thẩm Thanh Tuyết đón lấy quyển thoại bản trong tay nàng, cố dời đi sự chú ý: “Để muội cầm cho, như vậy sẽ thuận tiện hơn.”
Ngu Tố Tinh không phản bác. Dù nàng không nghĩ rằng tay trái của mình đến một quyển thoại bản cũng không cầm nổi, nhưng khi tay đã rảnh rang, nàng liền thuận thế ôm lấy eo Thẩm Thanh Tuyết, cằm vẫn gác trên vai trái của nàng ấy. Cứ như vậy, nàng hoàn toàn ôm trọn người vào lòng, không để lại một chút kẽ hở nào.
Ngu Tố Tinh rất vừa ý với tư thế hiện tại. Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể người trong lòng đang tăng lên, nàng lại càng thêm đắc ý.
Thể hàn thì đã sao, có nàng ở đây, nhất định sẽ sưởi ấm cho nữ chính.
Ngu Tố Tinh say sưa đọc thoại bản, không hề chú ý tới hơi nóng trên người Thẩm Thanh Tuyết đã lan dần lên tận cổ.
Thoại bản này kể về vị Hoàng Thái nữ đầu tiên từ khi khai triều và vị nữ quan được nàng đề bạt. Hai người ở trên triều đình nâng đỡ lẫn nhau, năm lần bảy lượt đập tan gian kế, trừng trị gian nịnh, từng bước cởi bỏ gông xiềng cho nữ tử thiên hạ.
Ngu Tố Tinh đọc được một nửa thì phát hiện ra một nhân vật cặn bã rất giống Tần Phái Cẩn. Bề ngoài gã vờ vịt ôn văn nhã nhặn, tôn trọng nữ tử, nhưng thực chất lại đầy bụng mưu mô, tâm địa rắn rết.
Sau khi nhân vật chính vạch trần bộ mặt giả tạo của gã, Ngu Tố Tinh liền mở miệng cảm thán: “Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là do thế gian này quá mức khoan dung với nam tử. Muội xem, rõ ràng hậu viện của kẻ này có biết bao thê thiếp, ngày ngày nhìn các nàng vì gã mà tranh sủng, vì gã mà không từ thủ đoạn, vậy mà gã lại giả vờ như không biết gì, thật là quá giả tạo.”
Sắc mặt Thẩm Thanh Tuyết bỗng hơi khựng lại.
Ngu Tố Tinh không nhận ra, vẫn tiếp tục nói: “Loại người này là giả nhân giả nghĩa nhất. Rõ ràng trên triều đình chơi đùa tâm kế thuần thục như vậy, thế mà vừa về đến hậu viện lại phảng phất như không nhìn thấu nổi những thủ đoạn kia. Theo ta thấy, gã không phải ngu ngốc, mà là đang hưởng thụ.”
Thẩm Thanh Tuyết chợt ngẩng đầu. Ngu Tố Tinh chạm phải ánh mắt của nàng, thấy sắc mặt nàng có chút trắng bệch, lập tức giơ tay áp lên má nàng: “Sao thế? Muội thấy trong người không khỏe à?”
Thẩm Thanh Tuyết khẽ lắc đầu, có chút dồn dập hỏi: “Tỷ vừa nói… gã đang hưởng thụ sao?”
“Đúng vậy, là hưởng thụ,” Ngu Tố Tinh lo lắng nhìn nàng, hai tay ôm lấy đôi gò má đang tái đi của nàng, “Muội xem, gã cưới nhiều nữ tử như vậy là vì muốn có được thế lực từ gia tộc của họ. Mà nhìn những vị cao môn quý nữ kia vì gã mà ghen tuông tranh giành, nhìn họ vì gã mà đánh mất chính mình, nhìn họ vùng vẫy cầu sinh trong một góc sân nhỏ… Chỉ cần một câu nói, một ý nghĩ hay một chút sủng ái ban phát của gã là có thể khiến địa vị của một nữ tử thay đổi nghiêng trời lệch đất. Đối với gã, đó đương nhiên là một sự hưởng thụ.”
“Loại người này chưa bao giờ là ngu muội đến mức không nhìn thấu thủ đoạn nơi nội trạch, mà là sự tàn ác rõ rành rành, một sự tàn ác không đáng được tha thứ.”
Giọng Ngu Tố Tinh về cuối càng thêm chán ghét. Rõ ràng, Tần Phái Cẩn chính là loại người như thế.
Trong nguyên tác, Thẩm Thanh Tuyết vì tranh đấu nơi hậu viện mà phải chịu biết bao hãm hại, nhưng suy cho cùng, căn nguyên của cái ác luôn là Tần Phái Cẩn. Chính gã đã kéo Thẩm Thanh Tuyết xuống vực sâu, rồi lại đóng vai người tốt để ban phát chút ánh sáng đáng thương ấy.
Thẩm Thanh Tuyết hoàn toàn ngẩn người.
Nàng chưa từng nhìn nhận những trải nghiệm ở kiếp trước dưới góc độ này của Ngu Tố Tinh. Nàng đã luôn nghĩ rằng do bản thân làm chưa tốt, chỗ nào chưa đúng nên mới chuốc lấy sự ghét bỏ của nhiều người đến vậy.
Nhưng hôm nay Ngu Tố Tinh lại nói cho nàng biết, sai lầm có lẽ không ở nàng, mà là ở Tần Phái Cẩn.
Kiếp trước, Tần Phái Cẩn luôn mở miệng là trách móc nàng sai quấy, nói nàng tội lỗi… Nếu nàng thực sự bất kham như vậy, tại sao gã lại không buông tha cho nàng?
Có phải giống như lời Ngu Tố Tinh nói, Tần Phái Cẩn cũng đang hưởng thụ thú vui khi chi phối và thao túng nàng hay không?
Gương mặt Thẩm Thanh Tuyết cắt không còn giọt máu. Mỗi một lần hồi tưởng lại kiếp trước đều là một loại tra tấn đối với nàng. Thế nhưng lần này, khi bóc tách những nỗi sợ hãi và tự trách ấy ra, nàng phảng phất như cảm nhận được một thứ cảm xúc phẫn uất và không cam lòng đã bị kìm nén từ lâu.
Cảm xúc ấy đến nhanh mà đi cũng vội.
Ngu Tố Tinh nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt tràn đầy lo lắng: “Thanh Tuyết, muội thật sự không sao chứ? Sao sắc mặt lại nhợt nhạt thế kia, là lời nói của ta dọa đến muội rồi sao?”
“Không có,” Thẩm Thanh Tuyết hoàn hồn, nàng nắm lấy tay trái của Ngu Tố Tinh rồi nhẹ nhàng đặt xuống, khóe mắt hơi cong lên, “Tố Tinh, tỷ nói rất đúng, đa tạ tỷ.”
Đa tạ tỷ đã nói cho muội biết, người sai không phải là muội.
Rõ ràng là muốn đối phương yên tâm, nhưng trong mắt nàng lại không kìm được mà ngân ngấn nước.
Trước mặt Ngu Tố Tinh, nàng dường như luôn trở nên quá mức yếu đuối.
Thẩm Thanh Tuyết cụp mắt xuống, không muốn để Ngu Tố Tinh phát hiện hốc mắt mình lại đỏ hoe.
Ngu Tố Tinh nhìn thấu nhưng không nói ra. Nàng đã sớm nhận thấy trong lòng Thẩm Thanh Tuyết chắc hẳn đang đè nén tâm sự gì đó, những chuyện mà hiện tại nàng ấy chưa muốn kể với mình.
Ngu Tố Tinh không gặng hỏi thêm. Nàng gấp thoại bản lại cất đi, rồi thổi tắt đèn nến trong phòng, chỉ để lại một ngọn bên giường.
Màn giường từ từ hạ xuống, không gian trở nên mờ ảo.
Để tránh việc Ngu Tố Tinh nằm nghiêng sẽ đè vào tay trái đang bị thương, Thẩm Thanh Tuyết bảo nàng ngủ ở phía trong. Bản thân nàng nằm thẳng, nhẹ nhàng ôm lấy tay trái của Ngu Tố Tinh đặt trước ngực mình.
Ngu Tố Tinh thấy nàng không chủ động sáp lại lòng mình, liền tự nhiên nhích tới, gác cằm lên vai Thẩm Thanh Tuyết cọ cọ. Cọ đến mức người kia phải quay đầu nhìn mình, nàng mới cười híp mắt giải thích một câu: “Như thế này thì muội nhìn cánh tay của ta sẽ thuận tiện hơn.”
Nói là Thẩm Thanh Tuyết nhìn cánh tay nàng, chẳng thà nói là nàng đang ôm lấy eo Thẩm Thanh Tuyết.
Ngu Tố Tinh cứ duy trì tư thế nằm nghiêng, cằm gác lên vai Thẩm Thanh Tuyết mà nhắm mắt đi vào giấc ngủ.
Hơi thở của nàng đều đặn từng nhịp phả vào bên cổ Thẩm Thanh Tuyết. Lông mi Thẩm Thanh Tuyết khẽ run lên, hơi thở nóng rực kia giống như có thể len lỏi qua cổ áo, hóa thành một chiếc lông vũ mảnh mai mơn trớn làn da bên dưới.
Có chút ngứa ngáy, nhưng lại không thể gãi, cũng không thể trốn.
Nàng không muốn để Ngu Tố Tinh nhận ra mình có cảm giác kỳ lạ đối với những tiếp xúc thân thể này.
Dù sao thì Ngu Tố Tinh biểu hiện ra ngoài cũng vô cùng thản nhiên và tự tại.
Các nữ tử có quan hệ tốt với nhau đều hòa hợp như thế này cả sao?
Nàng nên học cách thích ứng thôi.
Thẩm Thanh Tuyết không nhớ rõ mình ngủ thiếp đi từ lúc nào. Trong mơ, nàng phảng phất như đang nằm trên một chiếc giường bện bằng lông vũ, những chiếc lông mềm mại ấy lướt qua cổ nàng, lướt qua từng tấc da thịt trên cơ thể nàng, khiến nàng không cách nào né tránh…
Cho đến khi ánh sáng sớm mai xuyên qua mi mắt, ý thức của Thẩm Thanh Tuyết mới chậm rãi tỉnh táo lại. Nàng mở mắt, cúi đầu nhìn xuống thì thấy một cái đầu xù xù đang rúc vào trước ngực mình. Hơi thở ấm áp xuyên qua lớp trung y phả lên người nàng, những sợi tóc con đâm vào dưới lớp áo, giống hệt như chiếc lông vũ trong giấc mơ đêm qua, ngưa ngứa.
Rặng mây hồng trên mặt Thẩm Thanh Tuyết nhanh chóng lan rộng. Không chỉ vì hành động thân cận như mèo nhỏ của Ngu Tố Tinh, mà còn vì tay phải của nàng lúc này đang luồn qua vạt áo sau lưng đối phương, không cách lớp vải nào mà dán chặt lên eo Ngu Tố Tinh.
Đầu ngón tay khẽ động, nàng chạm phải một vùng da thịt không mấy nhẵn nhụi.
Đó là… vết sẹo sau eo của Ngu Tố Tinh?
Thẩm Thanh Tuyết ngẩn người, quên mất việc phải rụt tay về. Đầu ngón tay nàng men theo vết sẹo kia vuốt ve ngược lên trên, càng chạm vào lại càng thấy kinh hãi.
Vết thương sâu như vậy, sao có thể không đau cho được?
Ngu Tố Tinh đang ngủ mơ màng thì cảm thấy có thứ gì đó bò qua sau eo mình, khiến nàng nổi một tầng da gà. Nàng lập tức tỉnh táo lại, nhưng chưa kịp cử động thì đã nhận ra cảm giác mềm mại nơi thắt lưng đến từ đâu.
Thẩm Thanh Tuyết đang sờ eo nàng?
Ngu Tố Tinh nhắm mắt, cảm nhận đầu ngón tay mềm mại đang di chuyển khắp vết sẹo, mang theo một trận cảm giác tê dại.
Cái này khác hoàn toàn với việc cách một lớp quần áo để Thẩm Thanh Tuyết chạm vào eo nàng trước đây.
Sống lưng nàng như có một luồng điện nhỏ chạy qua.
Ngu Tố Tinh có chút chịu không nổi. Nàng dứt khoát giơ tay trái nắm lấy cổ tay Thẩm Thanh Tuyết, nửa thân trên hơi lùi lại phía sau một chút, đôi mắt thon dài khẽ mướn lên, không ngoài dự đoán liền chạm phải ánh mắt hoảng loạn của Thẩm Thanh Tuyết.
Ngu Tố Tinh bỗng nảy ra ý định trêu chọc. Nàng lại gần, thu hẹp khoảng cách vừa mới giãn ra, cười tươi rói hỏi: “Thanh Tuyết muội muội thích sờ eo ta đến thế cơ à?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận