Chương 18
Một chút thay đổi rất nhỏ.
Ngu Tố Tinh đứng giữa sân, tung chiếc đá cầu mà Ngu Hữu Trăn tặng cho mình lên cao, dải tua rua bằng bạc vẽ nên một đường cong sáng ngời dưới ánh mặt trời.
Nàng xoay người nhấc chân đá một cái, chuẩn xác đưa chiếc cầu lên một độ cao mới. Mỗi bận cầu rơi xuống đều được mũi chân nàng đón lấy không một chút sai sót, tà váy tung bay theo mỗi nhịp xoay người đón cầu.
Ngu Hữu Trăn vỗ tay bộp bộp không ngớt, chốc chốc lại “Oa” lên một tiếng đầy kinh ngạc và tán thưởng. Thẩm Thanh Tuyết thì lặng lẽ đứng một bên, ánh mắt dõi theo bóng hình uyển chuyển, linh hoạt của Ngu Tố Tinh. Trong mắt nàng, bóng dáng ấy rực rỡ và nổi bật tựa như một chú bướm lam đang vỗ cánh bay cao.
Cảnh tượng ấy chợt lóe lên một tia linh cảm trong tâm trí nàng.
Nàng đã biết nên tặng vật gì làm lễ gặp mặt cho Ngu Tố Tinh rồi.
Ngu Tố Tinh phô diễn hết thảy các tư thế đá cầu, đến nhịp cuối cùng, nàng dùng mũi chân hất nhẹ, chiếc cầu liền thuận thế rơi gọn vào lòng bàn tay.
Nàng bước đến trước mặt Thẩm Thanh Tuyết, chìa chiếc cầu ra trước mặt nàng ấy: “Muội có muốn thử chút không?”
Thẩm Thanh Tuyết ngẩn người, vô thức chối từ: “Ta chưa từng đá qua, e là đá không tốt.”
“Thẩm tỷ tỷ chưa từng đá cầu sao?” Ngu Hữu Trăn chạy lại, kinh ngạc hỏi, “Đại tỷ tỷ từ trước đến nay đều cực kỳ thích trò này đấy.”
Lục Nhụy đứng bên cạnh giải thích: “Cô nương nhà ta thuở nhỏ thân thể yếu ớt, ngày thường chỉ thích ở trong phòng đọc sách vẽ tranh, thế nên không mấy khi chạm vào những thứ này.”
“Ra là vậy,” Ngu Hữu Trăn ngửa cổ nói tiếp, “Vậy bây giờ đá cũng có sao đâu. Thẩm tỷ tỷ, chúng ta cùng đá đi. Lục Nhụy tỷ tỷ, ngươi cũng vào đây nữa, đá cầu vui lắm.”
Ngu Tố Tinh bèn sai người lấy thêm hai chiếc cầu khác.
Ngu Hữu Trăn đưa cho Lục Nhụy một chiếc, rồi dắt tay Lục Nhụy kéo ra giữa sân.
Lục Nhụy ngoảnh đầu nhìn lại vị cô nương nhà mình, Thẩm Thanh Tuyết khẽ gật đầu ra hiệu, bảo nàng cứ đi chơi đi.
Lục Nhụy còn nhỏ hơn nàng một tuổi, không nên vì nàng mà suốt ngày buồn bực, ủ rũ.
“Vậy muội có muốn thử một chút không?” Ngu Tố Tinh quơ quơ chiếc cầu trước mắt Thẩm Thanh Tuyết, “Đây là chiếc cầu ta thích nhất ngày trước, đá rất vừa chân. Nếu muội thấy thân thể chịu được, ta có thể dạy muội.”
Thẩm Thanh Tuyết nhìn nàng đá nãy giờ, trong lòng vốn đã rục rịch lay động. Nàng cẩn thận nhận lấy chiếc cầu, “Vậy ta… thử xem sao?”
Các nàng không lập khung thành, chỉ thuần túy phô diễn kỹ xảo.
Ngu Tố Tinh chơi càng lúc càng phóng khoáng, chủ yếu là muốn đá thế nào thì đá thế ấy.
Dưới sự cổ vũ của nàng, Thẩm Thanh Tuyết rũ bỏ vẻ căng thẳng, gượng gạo ban đầu, thử đá cầu theo ý nghĩ của riêng mình. Từ chỗ ban đầu không đón được cầu, đến lúc sau đã có thể tâng liên tiếp nhiều nhịp. Có hai ba lần cầu suýt soát sượt qua mũi chân, đều được nàng kịp thời cứu lại.
Ngu Tố Tinh ban đầu còn đá cùng, về sau không tự chủ được mà dừng lại ngắm nhìn Thẩm Thanh Tuyết. Nhìn nàng ấy giãn chân mày, nở nụ cười rạng rỡ. Ánh nắng buổi ban trưa ngày xuân chan hòa đổ xuống người Thẩm Thanh Tuyết, từ ngọn tóc sáng bừng đến tà váy uyển chuyển, không một chỗ nào là không đáng yêu, không một nơi nào là không hút mắt.
Đây mới đúng là vẻ hoạt bát nên có của một thiếu nữ mười sáu tuổi.
Trong lòng Ngu Tố Tinh bỗng trỗi dậy một cảm giác thành tựu như thể đang nuôi dưỡng một cô con gái nhỏ. Cảm giác ấy vừa mới đong đầy thì thân hình Thẩm Thanh Tuyết chợt loạng choạng. Ngu Tố Tinh lập tức bước nhanh lao tới, ôm lấy eo Thẩm Thanh Tuyết, kéo mạnh một cái để giữ người lại.
Chiếc cầu văng ra khỏi mũi chân Thẩm Thanh Tuyết, nảy đi một đoạn rõ xa.
Thẩm Thanh Tuyết ngã nhào vào lòng nàng, xoay người nhìn nàng, đôi mắt lá liễu sáng lấp lánh như chứa đựng cả bầu trời quang đãng và dải ngân hà, giọng điệu mang theo vẻ hân hoan thấy rõ: “Ta đá được nhiều cái lắm, tỷ có nhìn thấy không?”
Ngu Tố Tinh giơ tay, dùng lớp tay áo thấm đi lớp mồ hôi mỏng trên trán nàng ấy. Thẩm Thanh Tuyết vừa mới đá cầu xong, gương mặt ửng hồng diễm lệ như hoa đào, đuôi mắt chân mày đong đầy ý cười.
Ngu Tố Tinh thẫn thờ trong thoáng chốc, gượng gạo hoàn hồn: “Nhìn thấy rồi, ngươi còn cừ hơn ta hồi lần đầu tiên đá nhiều.”
Thẩm Thanh Tuyết nhếch môi cười, nàng chưa bao giờ cảm thấy thư thái đến nhường này. Dường như những phiền muộn, lo âu tích tụ suốt mấy ngày qua đều tan biến theo trận đá cầu vừa rồi, chỉ còn lại một Ngu Tố Tinh trước mắt thật chân thực, thật ấm áp.
“Tố Tinh, đa tạ tỷ.” Thẩm Thanh Tuyết không nhớ nổi đây là lần thứ mấy mình nói lời cảm tạ nữa.
Ngu Tố Tinh nắm lấy lòng bàn tay ấm áp của nàng ấy, lắc đầu: “Không cần tạ ta, cầu là do tổ mẫu mua, muội đá tốt là do muội có thiên phú. Thanh Tuyết, muội nên cảm ơn chính mình, cảm ơn vì hôm nay đã có can đảm tự mình nếm thử.”
Nàng muốn Thẩm Thanh Tuyết nhìn thấy điểm tốt của chính bản thân nàng ấy.
Thẩm Thanh Tuyết nhìn nàng, nhìn bóng hình nhỏ bé của chính mình phản chiếu trong đôi mắt Ngu Tố Tinh. Lần đầu tiên nàng nhìn thấy một bản thân rất khác một cách rõ ràng đến vậy, nàng dường như đã hiểu ra lời Ngu Tố Tinh muốn nói.
Những chuyển biến nhỏ bé, rất nhỏ nhoi ấy, đang từng chút một diễn ra dưới sự cổ vũ của Ngu Tố Tinh.
“Trên người muội chắc chắn là ra mồ hôi rồi,” Ngu Tố Tinh chủ động dời mắt trước, dắt tay Thẩm Thanh Tuyết đi vào trong, “Ta sai người thu dọn phòng tắm một chút, đốt hai chậu than, lại châm đầy một thùng nước ấm, muội hãy tắm gội một phen cho thật thoải mái, tối nay chắc chắn sẽ có một giấc ngủ ngon.”
Thẩm Thanh Tuyết muốn nói, cho dù không tắm gội, nàng cũng sẽ ngủ rất ngon.
Bởi vì có Ngu Tố Tinh ở bên cạnh nàng.
Nhưng nàng không thốt ra lời này, mà lại hỏi ngược một câu: “Còn tỷ thì sao, có phải về Tùng Lang Viện tắm gội không?”
“Sao thế?” Ngu Tố Tinh nhìn nàng, “Y phục của ta đều ở bên kia, nơi này lại chỉ có một chiếc thau tắm, chẳng lẽ… Thanh Tuyết muốn tắm cùng ta?”
“Ta không có ý đó,” Gương mặt Thẩm Thanh Tuyết càng thêm đỏ ửng, vội vã giải thích, “Vết thương trên tay tỷ không thể đụng vào nước, cần phải chú ý một chút.”
“Phải đó, không thể đụng vào nước đâu, sợ là tắm rửa đều chẳng mấy thuận tiện,” Ngu Tố Tinh cố tình không nhắc đến việc hôm qua mình đã tắm qua một lần, “Ta lại không quen để người khác hầu hạ chuyện tắm rửa, một mình nếu không cẩn thận, biết đâu lại làm nước bắn vào miệng vết thương. Nếu như nhiễm trùng, miệng vết thương thối rữa thì…”
Ngu Tố Tinh cũng không ngờ bản thân lại có thiên phú giả nghèo giả khổ đến vậy, càng nói càng thêm nghiêm trọng.
Thẩm Thanh Tuyết kịp thời ngắt lời nàng: “Kỳ thực ta thấy vết thương của tỷ cũng ổn, chắc là không đến mức nghiêm trọng như vậy đâu.”
Nàng là người học y, đương nhiên nhìn ra được vết thương nặng nhẹ thế nào.
Chỉ là quan tâm quá hóa quẩn mà thôi.
Ngu Tố Tinh quay đầu nhìn nàng, khẽ nhíu mày: “Là vậy sao?”
Thẩm Thanh Tuyết không thể gật đầu, nàng suy nghĩ một chút rồi đề nghị: “Hay là dọn thau tắm của tỷ qua đây đi, chúng ta tắm chung một phòng. Nếu tỷ có chỗ nào không tiện, ta có thể giúp tỷ.”
Chân mày Ngu Tố Tinh liền giãn ra: “Được chứ, vậy ta đi phân phó ngay.”
Trước dọn thau tắm, sau dọn những thứ khác, từng chút từng chút dời sang. Đợi đến khi Thẩm Thanh Tuyết kịp phản ứng lại, thì đại khái là Ngu Tố Tinh đã dọn hẳn sang đây ở rồi.
Rất tốt, rất tốt.
Ngu Tố Tinh lật mặt quá nhanh, Thẩm Thanh Tuyết muốn không nhận ra cũng khó. Giữa lúc nàng còn đang ngơ ngác, thì thấy Ngu Hữu Trăn như một cụ non chắp tay sau lưng bước vào, thở dài lắc đầu: “Thẩm tỷ tỷ, tỷ thế này là không được rồi. Đại tỷ tỷ rõ ràng là đang giả vờ đáng thương, tỷ không nhìn ra sao? Tỷ cứ như vậy là bị tỷ ấy nắm thóp thấu xương đấy!”
Thẩm Thanh Tuyết không nhịn được nhớ lại cái vớ giả đáng thương của Ngu Tố Tinh hôm qua, khiến nàng chủ động đề nghị muốn ngủ cùng phòng với Ngu Tố Tinh. Lần này cũng vậy, nàng lại chủ động đề nghị tắm chung.
Nhưng mà Ngu Tố Tinh vì cớ gì lại muốn ngủ cùng nàng, lại vì cớ gì muốn tắm chung với nàng chứ?
Chẳng lẽ hảo tỷ muội ở cùng nhau đều như thế này sao?
“Ta cũng không biết nữa.” Ngu Hữu Trăn cũng không có tỷ muội ruột thịt cùng lứa tuổi, nàng suy đoán: “Có lẽ là đại tỷ tỷ muốn thân cận với tỷ hơn chăng? Thẩm tỷ tỷ tốt như vậy, ta cũng muốn thân cận nhiều hơn này.”
Cô nhóc ôm lấy eo Thẩm Thanh Tuyết, vui vẻ cọ cọ.
Thẩm Thanh Tuyết cũng không bài xích sự gần gũi của đứa trẻ tầm tuổi này. Ngu Hữu Trăn hít hà bên cổ nàng: “Trên người Thẩm tỷ tỷ có một mùi hương thoang thoảng nha, hèn chi đại tỷ tỷ lúc nào cũng dính lấy tỷ như vậy, thơm thật đấy.”
Ngu Hữu Trăn hít sâu một hơi.
Đang định hít thêm hơi nữa thì cổ áo sau gáy đã bị người ta túm lấy.
“Bao lớn rồi chứ, sao cứ như mèo con cún con suốt ngày ôm ôm cọ cọ thế kia.” Ngu Tố Tinh không chút lưu tình xách Ngu Hữu Trăn ra ngoài.
Ngu Hữu Trăn rất mực không phục: “Tỷ vừa rồi ở ngoài sân rõ ràng cũng ôm Thẩm tỷ tỷ đấy thôi, cái này của tỷ gọi là… gọi là… chỉ gạt dân chúng thắp đèn, không cho quan châu đốt lửa!”
*Chỉ sai chữ: Câu đúng là “Chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn”
Ngu Tố Tinh đầy khiêu khích ngồi xuống, một tay vòng qua ôm lấy eo Thẩm Thanh Tuyết: “Thế thì chịu rồi, ai bảo Thẩm tỷ tỷ của muội thích ta hơn chứ.”
Ngu Hữu Trăn không cam lòng, vẻ mặt tràn đầy mong đợi hỏi Thẩm Thanh Tuyết: “Thẩm tỷ tỷ, tỷ nói xem tỷ là thích ta hơn, hay là thích đại tỷ tỷ hơn?”
Thẩm Thanh Tuyết chưa từng rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan thế này bao giờ.
Một lớn một nhỏ đều dán mắt mong chờ nhìn nàng. Thẩm Thanh Tuyết châm chước một hồi rồi đáp: “Đều thích cả, như vậy có được không?”
“Thế thì ta cũng muốn ôm, ta cũng muốn ôm.” Ngu Hữu Trăn trèo lên sập gụ đòi ôm Thẩm Thanh Tuyết.
Một lớn một nhỏ quấn quýt ôm ấp một hồi lâu, Thẩm Thanh Tuyết sợ đẩy người này ra thì người kia tủi thân, mãi cho đến lúc sắp tắm gội mới có thể thoát thân.
Ngu Tố Tinh cùng nàng bước vào phòng tắm, hơi nóng từ hai chiếc thau tắm bốc lên nghi ngút, phủ đầy một tầng sương trắng mờ ảo.
Ngu Tố Tinh cởi bỏ y phục xong vừa xoay người lại, xuyên qua làn sương mù không mấy dày đặc, liền nhìn thấy bờ lưng nuột nà cùng đôi chân thon dài của nữ tử đối diện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận