Chương 3

Sau khi dùng xong bữa sáng tại Tùng Duyên Cư, Ngu Tố Tinh liền trở về Tùng Lang Viện nghỉ ngơi, chỉnh đốn lại hành trang.
Nàng một mình cưỡi ngựa phóng nhanh về kinh nên rất vội vã, chỉ tùy thân mang theo mấy bộ xiêm y, số hành lý còn lại cùng quà cáp mua về đều đang ở trên đường, phải mất hai ba ngày nữa mới tới nơi, bởi vậy cũng không cần tốn công thu dọn.
Nhàn rỗi không có việc gì làm, Ngu Tố Tinh liền rảo bước sang viện tử ngay sát vách Tùng Lang Viện để xem xét một phen. Nơi này có cấu trúc không khác Tùng Lang Viện là bao, ban đầu được dựng làm thư phòng cho nàng.
Có điều nàng lại thích tùy ý ngả ngốn trên sập nhỏ xem thoại bản hơn là đứng đắn ngồi nghiêm chỉnh trong thư phòng dụng công đèn sách, thế nên viện tử này mới bị bỏ không bấy lâu nay.
Nơi này không giống Tùng Lang Viện, dù nàng đã rời kinh bốn năm nhưng bên đó vẫn luôn có hạ nhân quét tước sạch sẽ mỗi ngày. Nhưng dù sao đây cũng là viện tử của nàng, không một ai trong phủ dám tới chiếm dụng.
Ngu Tố Tinh đưa tay lau vệt bụi bặm trên bàn, xoay người bảo hai thị nữ: “Tìm người thu dọn viện tử này sạch sẽ đi. Án thư cùng giá sách ở bên kia đều chuyển hết sang đông trắc thất, còn tây nội thất thì cứ bày trí theo cách sắp xếp bên phòng ta là được.”
Cả hai người họ đều là thị nữ đi theo Ngu Tố Tinh từ nhỏ, Mặc Vũ liền nhanh nhảu hỏi trước: “Cô nương định chuyển sang viện này ở sao?”
Ngu Tố Tinh lắc đầu.
Khán Kỳ nhanh nhảu đón lời: “Vậy nô tỳ biết rồi. Cô nương định thu dọn viện này để cho Thẩm cô nương ở, có đúng không?”
Khắp trong phủ trên dưới chỉ có mỗi Thẩm cô nương là người mới đến. Tam nương tử tuy sắp xếp cho nàng ấy ở gần Tùng Duyên Cư, nhưng khoảng cách từ Tùng Lang Viện đến Tùng Duyên Cư lại chẳng gần chút nào.
“Xem ra cô nương rất thích vị Thẩm cô nương này nha.” Khán Kỳ mỉm cười trêu.
Nếu không thì hà cớ gì cứ phải bắt người ta dọn đến ở ngay sát vách mình chứ?
Ngu Tố Tinh thấy tâm tư bị nhìn thấu cũng không tức giận: “Xem xem có thể dọn dẹp xong
trước chạng vạng tối nay không. Nhớ kỹ, đối ngoại cứ bảo là ta muốn dọn qua đây ở.”
Dẫu sao nàng cũng chưa biết Thẩm Thanh Tuyết có bằng lòng chuyển tới hay không, nếu phong thanh truyền ra ngoài trước thì chẳng phải lại mang tiếng ép buộc người ta sao?
Cả buổi sáng nàng đều dùng để quy hoạch lại viện tử. Gần đến giờ ngọ, Ngu Tố Tinh liền đi tới nơi ở của Thẩm Thanh Tuyết gần Tùng Duyên Cư để thăm nàng ấy.
Chưa kịp bước vào phòng, nàng đã nghe thấy một tràng tiếng ho khan không nén nổi, cùng với lời tự trách đầy nghẹn ngào của Lục Nhụy: “Đều tại nô tỳ, nếu sáng nay nô tỳ nhớ mang theo áo choàng thì cô nương đã không bị nhiễm gió lạnh thế này…”
“Không phải lỗi của ngươi.” Giọng Thẩm Thanh Tuyết khàn đặc, vừa dứt lời lại không kìm được mà ho khan một trận dữ dội.
Ngu Tố Tinh rảo bước vào phòng, nàng đưa tay nhẹ nhàng vỗ về lưng Thẩm Thanh Tuyết, hỏi Lục Nhụy: “Sao lại ho nghiêm trọng thế này? Đã mời đại phu chưa?”
Lục Nhụy cuống đến đỏ bừng cả mắt, giọng run run: “Hồi trước khi nương tử qua đời, cô nương vì quá lao lực nên đã bị phong hàn. Sau đó bệnh tình chưa dứt lại vội vã lên kinh, dọc đường xóc nảy khiến bệnh cứ khi trồi khi sụt. Sáng nay lại bị gió lạnh thổi vào người nên mới thành ra thế này…”
Ngu Tố Tinh nhìn tấm lưng gầy gò đang khom lại vì ho của Thẩm Thanh Tuyết, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, lồng ngực chợt nhói lên như bị kim châm.
Nương tử trong miệng Lục Nhụy chính là thân mẫu của Thẩm Thanh Tuyết, Thẩm Uẩn Chi.
Mẫu thân bệnh mất, bản thân phải rời bỏ quê hương, có thể tưởng tượng được trong lòng Thẩm Thanh Tuyết đã phải đè nén bao nhiêu đau khổ. Mà trong nguyên tác, nàng ấy còn bị ép buộc bước chân vào vũng bùn là phủ Tứ hoàng tử ngay trong thời gian để tang.
Chẳng trách sinh mệnh của nàng ấy lại tàn lụi nhanh chóng đến vậy.
Ngu Tố Tinh liền gạt phắt suy nghĩ ấy đi, không để mình nghĩ ngợi thêm nữa. Hiện tại mọi chuyện vẫn chưa xảy ra, nàng vẫn còn cơ hội để xoay chuyển.
“Đi rót một ly trà nóng lại đây.” Ngu Tố Tinh vừa phân phó vừa ngồi xuống bên cạnh Thẩm Thanh Tuyết, lòng bàn tay không ngừng xoa nhẹ sau lưng nàng ấy.
Nàng đỡ lấy chén trà nóng từ tay Lục Nhụy, đợi đến khi cơn ho của Thẩm Thanh Tuyết dịu bớt mới kề chén trà lên bờ môi nàng.
“Cảm thấy thế nào rồi?” Ngu Tố Tinh dịu dàng hỏi, “Muội ho nặng thế này, nhất định phải mời đại phu xem sao mới được. Nếu không chịu được gió thì tiệc trưa nay không cần tới đâu, tổ mẫu sẽ thấu hiểu mà.”
Tiệc trưa nay là tiệc tẩy trần chuẩn bị cho Ngu Tố Tinh, đến lúc đó các bậc trưởng bối trong Ngu phủ đều sẽ có mặt.
Thẩm Thanh Tuyết vội vàng lắc đầu: “Không, ta không sao, ta có thể đi…”
“Đừng vội, uống thêm ngụm trà nóng đã.” Ngu Tố Tinh lại một lần nữa đưa chén trà đến bên môi nàng.
Lúc này Thẩm Thanh Tuyết mới nhận ra mình nên tự cầm chén trà. Nàng nâng lấy chén trà, khẽ nhấp vài ngụm, bấy giờ ngữ khí mới cố gắng bình ổn trở lại: “Ngu cô nương, ta thật sự không sao, cũng không cần mời đại phu đâu. Thân thể ta vốn dĩ đã như vậy rồi, nghỉ ngơi vài ngày là khỏe thôi. Chuyện này cũng không thể trách Lục Nhụy, là do đêm qua ta không cẩn thận mở cửa sổ nên mới bị trúng gió đêm, chứ không phải vì trận gió sáng nay đâu.”
Lục Nhụy cứ ngỡ cô nương nhà mình đang nói đỡ cho mình, hốc mắt không khỏi nóng lên.
Thế nhưng Ngu Tố Tinh lại nghe ra điểm bất thường: “Đêm qua muội ngủ không an giấc sao? Chẳng lẽ là gặp ác mộng?”
Nếu không thì sao nửa đêm lại mở cửa sổ hứng gió cho tỉnh người làm gì?
Thẩm Thanh Tuyết không ngờ nàng lại nhạy bén đến vậy, vội vã cúi đầu. Nàng siết chặt chén trà trong tay, nghĩ đến giấc ác mộng đêm qua, đầu ngón tay vì dùng lực mà chuyển sang trắng bệch.
Đó chẳng phải là ác mộng, mà chính là những gì nàng đã tự mình trải qua ở kiếp trước.
Sau khi uống nhầm chén rượu độc, nàng cứ ngỡ bản thân rốt cuộc đã được giải thoát. Nào ngờ vừa mở mắt ra, nàng lại thấy mình đang ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Nàng tưởng rằng mình lại bị giam cầm trong phủ Tứ hoàng tử, liền vội vàng đẩy cửa sổ ra, nhưng cảnh sắc ngoài viện dường như đã khiến nàng dần nhận ra điều bất thường.
Nàng hình như đã sống lại, trở về quá khứ rồi.
Trở về thời điểm vừa mới bước chân vào Tuyên Ninh Hầu phủ.
Khi nhìn thấy một Lục Nhụy bằng xương bằng thịt đang sống sờ sờ đứng trước mặt, nàng mới hoàn toàn tin vào sự thật này.
Trời xanh quả thực đã cho nàng một cơ hội để làm lại từ đầu.
Kiếp này, có lẽ nàng có thể tìm mọi cách để tránh xa Tứ hoàng tử, không bao giờ bước chân vào phủ Tứ hoàng tử nữa.
Mà sự xuất hiện của Ngu Tố Tinh lại càng khiến nàng thêm kiên định quỹ đạo của hai kiếp này đã không còn hoàn toàn giống nhau nữa rồi.
“Chỉ là ta vốn ngủ nông giấc,” Thẩm Thanh Tuyết đã nghĩ xong lời thoái thác, “Đêm qua tỉnh giấc rồi không ngủ lại được, muốn ngắm ánh trăng một chút nên mới mở cửa sổ.”
Ngu Tố Tinh không nhìn thấy biểu cảm của nàng, cũng không mảy may nghi ngờ lời nàng nói, ngược lại trong lòng càng thêm xót xa.
Vừa bị phong hàn lại vừa mất ngủ, sao có thể chịu đựng nổi chứ?
Nếu Thẩm Thanh Tuyết ở ngay sát vách nàng thì nàng còn có thể thường xuyên săn sóc. Viện tử này cách nơi nàng ở quá xa, mà với tính tình của Thẩm Thanh Tuyết thì sợ rằng có chuyện gì cũng chẳng dám làm phiền đến tổ mẫu.
Ngu Tố Tinh hạ quyết tâm, lập tức lên tiếng: “Vậy thì có lẽ phong thủy của viện này không hợp với muội rồi. Hay là muội đổi chỗ ở đi?”
Thẩm Thanh Tuyết ngước đôi mắt đầy hoang mang nhìn nàng, không hiểu nổi chuyện mất ngủ với phong thủy thì có liên quan gì đến nhau.
Ngu Tố Tinh tiếp tục mở mắt nói dối: “Trước kia ta cũng vậy, hễ ngủ ở nơi khác là lại không yên giấc. Sau này dọn đến Tùng Lang Viện mới có thể ngủ ngon lành. Ta nghĩ chắc muội cũng giống ta thôi, đổi chỗ ở biết đâu lại ngủ ngon thì sao. Mà ngủ ngon thì thân thể mới mau chóng hồi phục được, có đúng không?”
Bờ môi Thẩm Thanh Tuyết khẽ mím lại, nàng cảm thấy làm vậy không được ổn cho lắm.
Nàng là người ngoài, vừa mới chân ướt chân ráo tới sao có thể tùy tiện đòi đổi chỗ ở chứ?
Nếu như khiến Ngu Tam nương tử hiểu lầm rằng nàng không hài lòng với chỗ ở này thì biết làm sao…
Ngu Tố Tinh như thể có thuật đọc tâm, vừa thấy đôi mày nàng khẽ nhíu lại liền lập tức chuyển biến đề tài: “Phải rồi, ta suýt nữa thì quên mất mục đích tới đây. Muội mới đến được hai ngày, chắc hẳn còn nhiều điều chưa rõ về tình hình trong phủ. Thật ra người của Ngu phủ chúng ta cũng không nhiều lắm…”
Tuyên Ninh Hầu thời trẻ từng theo Thái Tổ Hoàng đế đánh thiên hạ, là một trong những khai quốc công thần, bởi vậy mới được ban thưởng tước vị Hầu tước kế thừa phong vị đời đời.
Sau khi thiên hạ thái bình, bà thành hôn rồi sinh hạ nữ nhi, phu quân lại bất hạnh lâm bệnh qua đời sớm từ nhiều năm trước. Hiện giờ, tính cả các bậc trưởng bối trong Hầu phủ thì cũng chỉ có bốn người ngoại trừ Tuyên Ninh Hầu ra thì còn có Đại nương tử Ngu Nghiên Ninh, Nhị nương tử Ngu Triều Lam và Tam nương tử Ngu Tịnh Tưu.
“Mẫu thân của ta quanh năm trấn thủ ở Bắc Cương, tạm thời muội chưa gặp được người đâu. Còn về Ninh dì, dì ấy là trẻ mồ côi được tổ mẫu ta nhận nuôi từ nhỏ.” Ngu Tố Tinh còn chưa dứt lời đã thấy Thẩm Thanh Tuyết khẽ mở to hai mắt nhìn mình, tựa như không hiểu nổi tại sao nàng lại đem bí mật gia tộc lớn như vậy nói cho một người ngoài nghe.
Ngu Tố Tinh nhìn dáng vẻ đó liền thấy buồn cười: “Đây cũng chẳng phải bí mật không thể nói.” Nàng tự nhiên nắm lấy đầu ngón tay hơi lạnh của Thẩm Thanh Tuyết, “Ta nói thêm điều này nữa, sợ là muội còn phải mở to mắt hơn ấy chứ.”
Thẩm Thanh Tuyết nhận ra nét mặt mình có chút thất thố, định cúi đầu xuống.
Ngu Tố Tinh nói thẳng: “Hữu Trăn cũng là nữ nhi do một tay Ninh dì nhận nuôi.”
Hai mắt Thẩm Thanh Tuyết mở tròn, nàng đầy vẻ khó tin nhìn Ngu Tố Tinh: “Sao có thể như vậy…”
Cả hai chuyện này kiếp trước nàng đều không hề hay biết.
Nàng không hỏi, đương nhiên cũng chẳng có ai chủ động kể cho nàng nghe về quá khứ của người Ngu gia. Mà tính tình Ngu Hữu Trăn lại hoạt bát, rạng rỡ như vậy, trông rõ ràng rất giống người Ngu gia.
Ngu Tố Tinh cảm thấy bộ dạng kinh ngạc này của nàng thực sự rất đáng yêu, giống hệt một chú mèo nhỏ đang trợn tròn mắt vì hoảng hốt.
Nàng nén nụ cười, tiếp tục giải thích: “Ninh dì không có ý định lập gia đình, sau khi trúng cử cũng không bước vào chốn quan trường mà lại tới thư viện Hàn Ngô dạy học. Dì ấy thường xuyên đến dưỡng tế đường nhận nuôi các bé gái mồ côi, giúp chúng vỡ lòng. Rồi có một ngày, dì ấy gặp được Hữu Trăn khi đó mới được khoảng nửa tuổi bị người ta bỏ rơi. Dì ấy động lòng trắc ẩn nên quyết định nhận nuôi con bé, giống như cách tổ mẫu đã làm với mình năm xưa, tự tay đặt tên và xem con bé như con đẻ vậy.”
Thẩm Thanh Tuyết ướm hỏi: “Vậy… Nhị cô nương có biết chuyện này không?”
Ngu Tố Tinh gật đầu. Tay của Thẩm Thanh Tuyết dần dần ấm áp lên, nàng có chút lưu luyến không nỡ buông ra, thấy đối phương không mảy may phát giác liền cứ thế nắm tiếp.
“Vốn dĩ định đợi con bé lớn thêm chút nữa mới nói, nhưng sau đó tổ mẫu viết thư cho ta, bảo là có kẻ lấy chuyện này ra để thọc mạch, khiến Hữu Trăn phải đến hỏi Ninh dì. Ninh dì không hề giấu giếm con bé, dì ấy bảo với Hữu Trăn rằng con bé là người nhà mà chúng ta đã công nhận. Cho nên bất luận quá khứ có ra sao, con bé vẫn cứ là Ngu Hữu Trăn, không cần vì cái gọi là thân thế mà lo lắng hãi hùng, cứ việc vui vui vẻ vẻ sống như trước đây là được.”
Vì chuyện đó mà nàng cũng liền tù tì suốt một tháng trời viết không biết bao nhiêu phong thư gửi về, ngày ngày tìm kiếm những món đồ tinh xảo gửi về kinh thành, cốt là vì sợ Hữu Trăn nghĩ ngợi lung tung.
“Cũng may Hữu Trăn là đứa trẻ nghĩ thoáng, tuy có buồn bã một thời gian vì biết mình không phải con ruột của mẫu thân, nhưng rất nhanh đã buông bỏ được.”
Còn về kẻ có tâm địa bất chính muốn châm ngòi ly gián kia, cũng đã bị Ninh dì lặng lẽ thu xếp êm đẹp rồi. Đương nhiên, chuyện này không cần thiết phải nói ra làm gì.
Ngu Tố Tinh tiếp tục giới thiệu: “Ta nghe nói Ninh dì dạo này thường ở lại thư viện Hàn Ngô, tiệc trưa nay muội mới gặp được dì ấy. Muội cứ yên tâm, dì ấy trông thì có vẻ nghiêm nghị đáng sợ vậy thôi, chứ thực chất đối xử với người nhà vô cùng tốt, nhìn tính tình của Hữu Trăn là biết ngay thôi.”
Vừa nhìn là biết được nuông chiều mà lớn lên, chuyện gì cũng dám nói, Ngu Tố Tinh thầm nghĩ thêm một câu trong lòng như vậy.
“Còn về Tưu dì, ngày hôm qua chắc muội đã gặp rồi,” Ngu Tố Tinh vừa nhẹ nhàng nắn bóp ngón tay của Thẩm Thanh Tuyết vừa không ngừng nói, “Dì ấy quản lý việc nội trợ, mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ đều do một tay dì ấy lo liệu, nên ngày thường sẽ có chút bận rộn. Nhưng muội xem dì ấy hay cười như vậy, nhìn một cái là biết ngay tính tình hiền hậu rồi. Dì ấy đối với người nhà lại càng chu đáo hơn, chuyện như dọn viện tử chẳng hạn, chỉ cần phái người sang nói với dì ấy một tiếng là được. Dì ấy chắc chắn còn phái người tới hỏi han xem muội có thiếu thốn thứ gì không, cho dù ngươi không thiếu, dì ấy cũng sẽ tặng vài món lễ vật qua đây, chủ yếu là thể hiện sự chu toàn.”
Còn về việc người ngoài hay bàn tán dì ấy là tiếu diện hổ này nọ, nàng cảm thấy cũng chẳng cần thiết phải nhắc tới trước mặt Thẩm Thanh Tuyết làm gì.
*tiếu diện hổ: nôm na là hổ mặt cười vậy á.
Đi một vòng lớn như vậy, Thẩm Thanh Tuyết dù có chậm chạp đến mấy cũng đã hiểu ra dụng ý của Ngu Tố Tinh nàng ấy vẫn là muốn khuyên mình dọn sang viện tử khác để ở.
Thế nhưng Ngu Tố Tinh vốn dĩ không cần phải giới thiệu cặn kẽ từng người trong Ngu gia cho nàng nghe như vậy, nàng làm thế này là để lát nữa vào tiệc trưa nàng không bị quá mức căng thẳng có đúng không?
Vì sao nàng ấy lại có thể nghĩ cho mình chu toàn đến mức này chứ?
Ngu Tố Tinh nhìn thấy chút hoang mang thoáng hiện lên trong mắt nàng, liền không nhịn được mà muốn trêu chọc một chút. Nàng chủ động ghé sát vào gương mặt trắng ngần như bạch ngọc kia, đôi mắt cười cong cong thành hình vầng trăng khuyết, khẽ hỏi: “Sao lại không nói lời nào? Chẳng lẽ ta vội vã trở về để thành thân với Thanh Tuyết muội muội, mà Thanh Tuyết muội muội lại không bằng lòng bồi đắp tình cảm trước với ta sao?”
Lời này rõ ràng là đang nhắc đến hôn ước của hai người.
Lần này Thẩm Thanh Tuyết biết nàng chỉ đang nói đùa. Đến khi tâm trí đã không còn hoảng loạn nữa, nàng bỗng nhiên chú ý tới nơi đuôi mắt bên phải của Ngu Tố Tinh có một nốt chu sa nhỏ xíu.
Đôi mắt của Ngu Tố Tinh vốn dĩ đã thon dài, khi híp mắt cười lại càng giống như hai vầng trăng bạc soi bóng nước, nay lại được điểm xuyết thêm nốt chu sa nhỏ này, dường như trong một khắc bỗng trở nên vô cùng mị hoặc.
Lần đầu tiên Thẩm Thanh Tuyết nhận ra, đôi mắt của Ngu Tố Tinh lại đẹp đến nhường này. Đẹp tới mức tựa hồ khiến nàng có chút không nỡ rời mắt đi

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 3
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu