Chương 31
Cái vả mặt này đến quá đỗi bất ngờ, chẳng kịp đề phòng.
Ngu Tố Tinh cần bình tĩnh lại đôi chút, nàng quyết định giả ngốc: “Ta cũng không rõ lắm, đợi tiệc tàn ta sẽ đi hỏi lại tổ mẫu, có lẽ chỉ là cố tình nói vậy để dọa người thôi.”
Thẩm Thanh Tuyết khó nén nỗi lo âu. Trái tim vừa buông xuống chưa được bao lâu nay lại treo lơ lửng giữa không trung, tiến thoái lưỡng nan.
Hơn nữa, cõi lòng nàng lúc này đang vì câu hỏi cuối cùng của Tần Phái Cẩn mà dấy lên từng đợt run rẩy, bất an.
“Đừng nghĩ ngợi nữa, chúng ta cùng đi dạo trong vườn một lát nhé?” Ngu Tố Tinh dắt tay Thẩm Thanh Tuyết. Chiếc vòng bạc trên cổ tay hai người lấp lánh ánh sáng trắng ngần dưới ánh mặt trời, hai viên trân châu nhỏ bé vẫn cứ gắn kết chặt chẽ với nhau như trước nay vốn vậy.
“Được.” Thẩm Thanh Tuyết khẽ gật đầu, cố đè nén những cảm xúc ngổn ngang trong lòng.
Khu vườn này được cố ý dọn dẹp, chỉnh trang lại để chuẩn bị cho tiệc mừng thọ. Ngày thường ở đây vốn đã trồng rất nhiều hoa tươi và cây xanh, hiện giờ lại được chuyển thêm vô số chậu hoa, bày biện đan xen đầy ý vị ở hai bên lối đi lát đá cuội. Đan xen giữa đó là tiếng nước suối mùa xuân chảy róc rách, bóng liễu rủ lấp lóe dưới ánh hoa. Bước đi giữa khung cảnh ấy, tinh thần bỗng chốc trở nên vui vẻ, khoan khoái.
Hai người các nàng chủ động tiến vào trong vườn, khó tránh khỏi việc chạm mặt những tiểu thư khác.
Ngu Tố Tinh thỉnh thoảng sẽ dừng bước trò chuyện cùng vài người bạn quen biết. Câu đầu tiên luôn là giới thiệu Thẩm Thanh Tuyết với họ, và giới thiệu xong, lúc nào nàng cũng bắt gặp ý cười trêu chọc trong mắt đối phương.
Cho đến khi có người từ phía sau chồm tới ôm choàng lấy cổ nàng, tùy ý cười nói: “Chà chà, tiểu bá vương của chúng ta chẳng phải luôn miệng tuyên bố sẽ không thành thân sao? Cớ gì bây giờ vừa hồi kinh lại có thêm một vị hôn thê thân mật khăng khít thế này?”
Chất giọng oang oang vang vọng tận trời mây cùng với lực đạo ôm ấp chẳng thề thu liễm này, Ngu Tố Tinh chẳng cần quay đầu cũng biết người tới là ai, Trưởng nữ của Xương Viễn Hầu phủ, Lý Thiền.
Trái ngược hoàn toàn với cái tên đoan trang của mình, Lý Thiền sinh ra với gương mặt chữ điền góc cạnh, đôi mắt sáng ngời đầy thần thái, và lực cánh tay thì vô cùng mạnh mẽ.
Ngu Tố Tinh bị nàng ta ôm ghì đến mức chúi người về phía trước, nàng khẽ nâng mí mắt lườm đối phương một cái, sắc mặt lạnh tanh: “Buông tay ra.”
Lý Thiền hắc hắc cười một tiếng, ngoan ngoãn rụt tay về, tầm mắt lại trôi dạt về phía nữ tử đang đứng cạnh Ngu Tố Tinh.
Người ấy diện một thân váy áo trắng thuần túy, trên tóc chỉ cài một cây trâm ngọc màu sắc thanh tao, không điểm tô son phấn cầu kỳ, vậy mà lại toát lên dung nhan tuyệt mỹ, tư dung tựa tiên tử bước ra từ trong tranh.
Lý Thiền nhìn quanh hai người, một lạnh lùng một ấm áp, quả thực vô cùng xứng đôi.
Gương mặt vuông vức bừng lên nụ cười rạng rỡ, nàng ta chắp tay hành lễ: “Lý Thiền bái kiến tẩu tẩu. Vừa rồi là do ta mạo phạm, tẩu tẩu cứ yên tâm, ngày sau ta nhất định sẽ giữ khoảng cách với Tố Tinh tỷ.”
Hai tiếng “tẩu tẩu” này được gọi vang dội như chuông gõ, bất kỳ ai muốn giả vờ không nghe thấy cũng khó.
Vành tai Thẩm Thanh Tuyết dần nóng bừng. Chẳng đợi nàng kịp giải thích, Ngu Tố Tinh đã giơ chân đá vút qua: “Nói xằng bậy bạ cái gì đó! Ngươi thử gọi bậy thêm một câu nữa xem.”
Lý Thiền linh hoạt nhảy né sang một bên, giọng điệu vô cùng thiếu đòn: “Ây ây ây, đều là người đã có vị hôn thê rồi, sao tỷ còn có thể táy máy động tay động chân như thế chứ, cẩn thận kẻo làm tẩu tẩu sợ hãi bây giờ.”
Ngu Tố Tinh nhấc chân định đuổi theo đánh người, nhưng Thẩm Thanh Tuyết đã vội nắm lấy cổ tay nàng, khẽ giọng ôn tồn cản lại: “Không sao đâu, chỉ là gọi đùa hai tiếng thôi, không có gì đáng ngại.”
Ngu Tố Tinh quay đầu nhìn nàng, nét mặt lộ rõ sự bối rối, buột miệng hỏi: “Ngươi ta gọi muội là tẩu tẩu, muội không giận sao?”
Gương mặt Thẩm Thanh Tuyết ửng đỏ, nàng rũ mắt khẽ lắc đầu: “Chắc muội ấy hiểu lầm thôi, ta có gì để mà tức giận chứ?”
Thần thái này, ngữ khí này, dường như nàng ấy thực sự không giận chút nào.
Là không thèm để bụng, hay là cảm thấy bị gọi một tiếng tẩu tẩu cũng được đây?
Ngu Tố Tinh nghĩ ngợi mông lung, nhất thời cũng quên mất việc phải đuổi theo đánh người.
Nàng không đánh người, nhưng Lý Thiền lại chủ động sấn tới ăn đòn. Nàng ta dán mắt vào cổ tay của hai người, giọng đầy vẻ hâm mộ: “Đôi vòng đồng tâm này thú vị thật đấy, hôm nào ta cũng phải đi mua một cặp mới được. Đáng tiếc quá, ta lại chẳng có vị hôn thê.”
Ngu Tố Tinh vừa mới ngắt một đóa hoa xuống, lúc này vì không để ý liền đưa tay phải lên định cài hoa cho Thẩm Thanh Tuyết, tình cờ lại để lộ chiếc vòng bạc kết đôi trên cổ tay.
Bị Lý Thiền ồn ào như vậy, ánh mắt của những người khác thảy đều dồn về phía này. Khi nhìn thấy cặp vòng bạc trên cổ tay hai nàng, trên mặt họ lại hiện lên nụ cười thầm hiểu ý nhau.
Da đầu Ngu Tố Tinh chợt tê rần, đừng nói đến chuyện giải thích, bây giờ cho dù trên người nàng có mọc ra tám trăm cái miệng cũng chẳng thể nào thanh minh cho rõ ràng được nữa.
Những người này chỉ tin vào những gì mắt họ nhìn thấy, tin vào những gì họ tự cho là đúng mà thôi.
Ác nỗi, bản thân nàng lập trường vốn cũng chẳng vững vàng gì cho cam, trong lòng toàn tơ tưởng đến mấy chuyện linh tinh rối rắm. Thế nên dăm ba tiếng “tẩu tẩu” kia, nghe đi nghe lại vậy mà lại thấy vô cùng lọt tai.
Thẩm Thanh Tuyết thấy nàng suýt chút nữa vò nát đóa hoa, bỗng nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay nàng, gỡ đi cánh hoa màu hồng phấn vương trên đầu ngón tay nàng: “Hà cớ gì tỷ lại trút giận lên một nụ hoa chứ? Để ta cài lên tóc cho tỷ, có được không?”
Xung quanh rộn rã những ánh mắt tò mò hóng hớt, nhưng Thẩm Thanh Tuyết tựa hồ chẳng hề để tâm. Khi ngước mắt nhìn về phía nàng, trong đôi con ngươi màu hổ phách tuyệt mỹ kia chỉ chứa đựng duy nhất bóng hình một người, ánh mắt lấp lánh như sóng gợn cảnh xuân, khiến Ngu Tố Tinh nhất thời khó lòng dời mắt.
Thấy nàng không đáp lời, Thẩm Thanh Tuyết cầm cành hoa bên tay phải, nhẹ nhàng dắt vào sau tai nàng.
Khuôn mặt thanh tú, anh khí ngời ngời của nữ tử, nhờ sự điểm xuyết của đóa hoa hồng phấn ấy mà phút chốc trở nên nhu hòa, kiều diễm.
Gió xuân vừa thoảng qua, cánh hoa cài sau tai nương theo làn gió mà khẽ bay phấp phới, tựa như chính tiếng lòng đang rung lên từng nhịp của chủ nhân nó.
Ngu Tố Tinh bỗng nhiên cảm thấy tâm tĩnh khí hòa, vạn sự trên đời đều vô cùng tươi đẹp.
Chuyện hôn sự gì chứ, mài gương ái nữ thì đã làm sao, tất cả thảy đều chẳng còn quan trọng nữa.
“Đi thôi, chúng ta ra phía cây cầu đằng kia ngắm cảnh đi.” Ngu Tố Tinh dùng tay phải nắm chặt lấy tay trái của Thẩm Thanh Tuyết, hai hạt trân châu trên vòng tay nháy mắt lại tự dính vào nhau. Hai người tản bộ lên cầu, kề sát tai thủ thỉ to nhỏ, hoàn toàn chìm đắm vào sắc xuân say lòng người.
Lý Thiền đứng cách đó không xa âm thầm quan sát, giọng điệu nửa muộn phiền lại nửa nhẹ nhõm thốt lên: “Xem ra lần này Tố Tinh tỷ thực sự giao trọn trái tim ra rồi.”
Tẩu tẩu tương lai lại là một nữ tử, điều này đồng nghĩa với việc từ nay về sau, khi ở cạnh Tố Tinh tỷ nàng ta buộc phải giữ khoảng cách. Chuyện này khiến Lý Thiền vô cùng phiền muộn, nhưng cứ nghĩ đến việc tẩu tẩu tương lai là một vị tiên nữ hạ phàm, chứ chẳng phải lũ xú nam nhân lúc nào cũng đeo mặt nạ đạo đức giả, thâm sâu kế hiểm, Lý Thiền lại cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Trong lúc cao hứng, nàng ta tiện tay tóm lấy một vị khách rồi liến thoắng: “Ngươi chưa biết đúng không, Tố Tinh tỷ của ta đã có vị hôn thê rồi đấy, hai người họ xứng đôi cực kỳ…”
Trước khi tiệc mừng thọ chính thức bắt đầu, tất cả các thiếu nam thiếu nữ có mặt, thậm chí tính luôn cả các bậc trưởng bối của họ, không ai là không biết, không ai là không tỏ một sự thật.
Đại cô nương nhà họ Ngu đã có vị hôn thê, và mối hôn sự đó sắp sửa trở thành sự thật rồi!
Sau khi buổi tiệc mừng thọ linh đình kết thúc, Ngu Cận gọi cháu gái đến trước mặt, câu đầu tiên cất lời liền hỏi thẳng: “Ngươi dự định thành thân cùng Thanh Tuyết thật sao?”
Đầu óc Ngu Tố Tinh vừa mới bình tĩnh lại được một lát, nháy mắt đã trở lại rối rắm như một mớ bòng bong, nàng ch3t lặng buông tiếng giải thích: “Đều do Lý Thiền ăn nói hàm hồ cả thôi, người đừng tin.”
“Vậy sao?” Ngu Cận cười sảng khoái một tiếng, “Thế thì tốt, vừa hay có mấy nhà đang đánh tiếng muốn cầu thân Thanh Tuyết. Dù nói hiện giờ Thanh Tuyết vẫn đang trong thời kỳ để tang, nhưng chuyện đính ước trước cũng đâu phải là không thể…”
“Tổ mẫu!” Ngu Tố Tinh cau mày cắt ngang lời, sắc mặt đã lộ rõ vẻ không vui, “Thanh Tuyết chịu tang chưa đầy ba tháng, bây giờ lại đem chuyện hôn sự ra bàn bạc với muội ấy, chẳng phải là ép người quá đáng sao.”
“Vậy còn ngươi đề cập chuyện này thì sao?” Ngu Cận vặn hỏi lại ngay lập tức.
Ngu Tố Tinh nghe thấu ẩn ý bên trong, sắc mặt càng thêm khó coi: “Tổ mẫu đã nghe ngóng được phong phanh tin tức gì rồi sao? Chẳng lẽ Bệ hạ thực sự có ý định ban hôn cho con?”
“Tin tức chính xác thì chưa thấy đâu, nhưng cách đây vài hôm, Thế tử của Định Dương Hầu phủ lúc uống rượu say sưa ở tửu lầu đã huênh hoang với bằng hữu rằng, chẳng bao lâu nữa hắn sẽ rước Đại cô nương nhà họ Ngu về dinh…”
Lời nói ra dĩ nhiên chẳng dừng lại ở đó, mấy lời đằng sau đại loại như nữ nhân thì phải biết an phận thủ thường ở chốn hậu viện toàn là dông dài xằng bậy, Ngu Cận cảm thấy chẳng cần phải nhắc lại làm gì, “Không có lửa làm sao có khói, e là hắn ta đã được người trên mách bảo đôi điều nên mới dám cuồng ngôn vọng ngữ như vậy.”
Diêm gia của Định Dương Hầu phủ, chính là gia tộc bên ngoại của Hoàng đế.
Khi Thái Tổ Hoàng Đế còn tại vị, những người được tuyển chọn làm Quân Hậu hay Quân Hầu đều xuất thân từ gia thế thấp kém. Tước vị Hầu tước mà nhà họ Diêm đang có hiện tại, thảy đều nhờ vào sự o bế, cất nhắc hết mình của Thánh thượng sau khi ngài đăng cơ.
Đáng tiếc bùn nhão chẳng thể trát lên tường. Nhà họ Diêm ban đầu có trưởng tử hai chân tàn phế bị phế bỏ tước vị Thế tử, sau đó cất nhắc vị Nhị Thế tử này lên thay, nhưng cũng chỉ là một kẻ phế vật. Văn không được, võ cũng chẳng xong, những công việc Hoàng đế giao phó phàm là việc gì hắn cũng đều làm hỏng.
Nhìn thấu kẻ này vô dụng, liền rắp tâm lấy hắn làm công cụ liên hôn để lôi kéo thế lực nhà họ Ngu.
Rõ ràng là muốn lợi dụng mượn sức, ấy vậy mà lại không đành lòng để hắn đi ở rể, còn mạnh miệng đòi cưới về, thứ người như hắn mà cũng xứng sao?!
Ngu Tố Tinh bật cười lạnh lẽo: “Giấc mộng hão huyền này dệt nên mĩ mãn thật đấy.”
Tốt nhất là hắn đừng có đâm đầu vào tay nàng, trước kia nàng đã dám đánh, thì hiện tại chỉ có ra tay tàn độc hơn mà thôi.
“Thế nên, ngươi dự tính thế nào đây?” Ngu Cận hỏi.
Ngu Tố Tinh vò đầu bứt tai. Thái độ của tổ mẫu ngày hôm nay nàng đã nhìn thấu cả rồi, trước mặt Trưởng Công chúa mà người thốt ra câu “Chuyện của đám tiểu bối hãy cứ để chúng tự mình suy xét”, vốn dĩ là muốn dắt mũi suy nghĩ của các gia tộc khác. Cốt để họ tin rằng nàng có sở thích mài gương thật, và lầm tưởng rằng mối hôn sự này nhất định sẽ thành.
Tổ mẫu là đang lo tính cho nàng, nàng vốn không nên sinh oán hờn. Chỉ là…
“Con không muốn lợi dụng Thanh Tuyết. Muội ấy vẫn còn bề bộn trong kỳ để tang, vậy mà con lại toan tính dùng hôn sự của muội ấy làm cái cớ giải vây cho chính mình. Con, con thực sự không mở miệng nổi.” Ngu Tố Tinh chân chính cảm thấy khó có thể cất lời.
Trong nguyên tác, Tần Phái Cẩn đã bức hôn Thanh Tuyết, lẽ nào bây giờ chính nàng cũng phải lặp lại hành động tồi tệ ấy sao?
Nếu làm vậy thì nàng quá đỗi tệ bạc rồi, rõ ràng là mạnh miệng bảo sẽ che chở người ta, cuối cùng lại mượn danh nghĩa bảo vệ để đi lợi dụng…
Nếu Thanh Tuyết mà biết được mưu tính này của nàng, sẽ nghĩ về nàng như thế nào? Sẽ nhìn nhận nàng ra sao đây?
Ngu Tố Tinh cảm thấy lồng ngực như có ngọn lửa bùng cháy vô cùng khó chịu, nàng đột ngột ngẩng đầu, dứt khoát đưa ra quyết định: “Hay là tổ mẫu cứ tung tin ra ngoài rằng con mắc bệnh hiếm muộn đi, như vậy nhà họ Diêm ắt sẽ phải dập tắt tâm tư mờ ám đó.”
“Ngươi không thể sinh dưỡng, nhưng lẽ nào các nữ tử khác mà ngươi nạp về cũng không thể sinh sao?” Ngu Cận vặn hỏi lại.
Ngu Tố Tinh phút chốc xìu xuống.
Ngu Cận chứng kiến dáng vẻ ủ rũ cụp đuôi của nàng, nhịn không được buông tiếng thở dài: “Nói gì thì nói, ít ra ngươi cũng nên thử đi ướm hỏi một câu. Nhỡ đâu Thanh Tuyết lại bằng lòng giúp ngươi thì sao? Đừng bảo là khó mở miệng, ngươi còn chưa thốt lên lời thì sao tường tận được tâm ý của đối phương? Hơn nữa, có ai bắt hai đứa lập tức bái đường thành thân ngay đâu. Chỉ cần đính ước để thiên hạ lầm tưởng hôn sự này là thật, chờ khi nào Thanh Tuyết mãn tang thì mới chính thức tính đến chuyện cưới xin. Đó là chuyện của tận ba năm sau cơ mà, ngươi nôn nóng cái nỗi gì?”
“Con nôn nóng lúc nào chứ?” Ngu Tố Tinh ngoảnh cổ cãi lại.
Đúng rồi nhỉ, chỉ cần định ra cái danh phận hôn ước là ổn thỏa, cưới hỏi đâu nhất thiết phải làm ngay.
Nàng bị cốt truyện của nguyên tác lấn át tâm trí, cứ đinh ninh rằng việc đính hôn đồng nghĩa với việc sẽ khoác áo tang thành thân, đúng là đầu óc hồ đồ thật rồi.
Ngu Tố Tinh do dự đứng dậy: “Vậy để con qua hỏi muội ấy thử xem sao?”
“Ừm,” Ngu Cận phẩy phẩy tay, “Đi mau lên, đừng có quanh quẩn lề mề trước mặt ta nữa.”
Cứ hết đứa này đến đứa khác, chẳng hiểu sao đứa nào cũng lề mề, chậm chạp tới vậy. Hai đứa lớn là thế, đến đứa nhỏ cũng chẳng khác gì.
Ngu Cận chướng mắt, đuổi người đi xong liền quay đầu hỏi nha hoàn bên cạnh: “Nhị nương tử say rượu, đã cho người đỡ về phòng nghỉ ngơi chưa?”
“Bẩm, Đại nương tử đã trực tiếp đỡ Nhị nương tử về phòng nghỉ ngơi rồi ạ. Người còn dặn mọi việc vặt vãnh tiếp theo sẽ do người đích thân đứng ra xử lý thay, dặn dò mọi người tạm thời đừng đánh động quấy rầy đến Nhị nương tử.” Nha hoàn cung kính thưa.
Để chuẩn bị cho thọ yến, Ngu Tịnh Tưu đã phải tất bật xuôi ngược suốt cả tháng trời. Hôm nay tâm trạng cuối cùng cũng được thả lỏng bèn uống nhiều thêm đôi chén.
Lúc say khướt nàng ấy tuyệt đối không cho ai tới gần, cứ luôn mồm nhõng nhẽo đòi Đại tỷ tỷ tới dỗ mình đi ngủ mới chịu.
Ngu Cận nhớ lại điệu bộ đó của nàng mà bật cười nắc nẻ.
Chắc hẳn nó vẫn đinh ninh bản thân là con nít, cứ ngỡ mình có thể chui rúc vào lòng Đại tỷ tỷ để được vỗ về dỗ ngủ cơ đấy?
Càng nghĩ lại càng phải buông tiếng thở dài thườn thượt. Đúng là lũ trẻ biết cách chọc người ta nóng ruột mà, cứ theo cái đà chần chừ nhùng nhằng của bọn chúng, khéo để vụt mất cả một đời người mất.
Đúng là làm trưởng bối khó mà tránh khỏi chuyện muộn phiền lòng.
Ngu Tố Tinh bị đuổi ra khỏi Tùng Duyên Cư, lề mề đi bộ mãi mới về đến Lan Tuyết Viện.
Vừa mới đặt chân vào trong sân, từ đằng xa nàng đã nhìn thấy Thẩm Thanh Tuyết đang thẩn thờ ngồi tĩnh tọa bên bậu cửa sổ thư phòng. Nàng ấy mải mê thả hồn ngắm nhìn gốc ngọc lan ngoài hiên, đến độ Ngu Tố Tinh đi đến tận sát bên cũng chẳng hề hay biết.
Ngu Tố Tinh vươn tay đón lấy một đóa bạch ngọc lan bị gió thổi rụng, nhẹ nhàng đưa tới trước mặt nàng: “Tặng muội này.”
Thẩm Thanh Tuyết giật mình hồi thần, ánh mắt vô tình chạm phải đôi con ngươi sáng ngời ý cười của người kia, cõi lòng khẽ xao xuyến liên hồi: “Ta có chuyện muốn nói với muội.”
“Ta có chuyện muốn thương lượng với tỷ.”
Cả hai người đồng thanh thốt lên. Thẩm Thanh Tuyết đưa tay đón nhận đóa ngọc lan: “Tỷ/Muội nói trước đi.”
Ngu Tố Tinh đưa tay sờ mũi, dáng vẻ nhường nhịn: “Ta không vội, muội cứ nói trước đi.”
Bất luận Thẩm Thanh Tuyết có bằng lòng hay không, cái tin tức nàng có sở thích mài gương và muốn cưới thê tử e rằng đã truyền đi khắp nơi rồi.
Nghĩ tới đây, Ngu Tố Tinh có cảm giác như bản thân đang rắp tâm bày mưu lập kế để ép buộc Thanh Tuyết phải bằng lòng vậy, trong lòng lại càng thêm phiền muộn.
Thẩm Thanh Tuyết tinh ý nhìn thấu được sự bực dọc của nàng, ngẫm nghĩ một chốc, nàng gật đầu bảo: “Được rồi, vậy tỷ cứ vào phòng trước đi đã. Chuyện ta sắp nói, không thể để cho người khác nghe thấy được.”
Ngu Tố Tinh lười đi vòng ra cửa chính, bèn chống một tay lên bậu cửa, trực tiếp lật người nhảy tót qua cửa sổ vào phòng. Nàng cẩn thận khép chặt hai cánh cửa sổ lại, xoay người nhìn Thẩm Thanh Tuyết: “Muội muốn nói chuyện gì thế?”
Tất cả các cửa sổ trong thư phòng đều đã đóng kín, ánh sáng trong phòng phút chốc tối sầm lại.
Thẩm Thanh Tuyết chần chừ hồi lâu, nàng không dám nhìn thẳng vào mắt Ngu Tố Tinh. Chỉ nhẹ nhàng khép hờ đóa ngọc lan trắng tinh khiết trong lòng bàn tay, hạ giọng thủ thỉ: “Tố Tinh, tỷ còn nhớ lời ta từng nói không, cái đêm đầu tiên bước chân tới Hầu phủ ta đã trằn trọc khó miên…”
Ngu Tố Tinh gật đầu: “Ta nhớ chứ, sao vậy?”
Chuyện này còn bị nàng mang ra làm cái cớ để khuyên bảo Thanh Tuyết dọn viện nữa cơ mà.
Đầu ngón tay Thẩm Thanh Tuyết khẽ run rẩy. Nàng cảm thấy những lời tiếp theo thực sự quá khó để mở lời, nhưng nàng bắt buộc phải nói, bắt buộc phải nói cho rành mạch.
Nàng dồn sức chống đỡ chính mình, ngước mắt nhìn về phía Ngu Tố Tinh. Xuyên qua ánh sáng u ám mờ ảo, nàng kiên định thốt lên một câu: “Tố Tinh, đêm đó không phải ta trằn trọc khó miên, mà là nửa đêm chợt bừng tỉnh, bàng hoàng nhận ra thời gian đang chảy ngược.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận