Chương 33

“Giả đính thân?” Thẩm Thanh Tuyết chần chừ hỏi lại ba chữ này. Nàng không dám tin Ngu Tố Tinh đang hỏi đúng với ý mà nàng đang nghĩ trong đầu.
Ngu Tố Tinh nói quá nhanh, nói xong liền thấy ngượng ngùng, rụt rè thử hỏi: “Thanh Tuyết, nàng có biết đến từ ma kính không?”
Thẩm Thanh Tuyết mờ mịt nhìn về phía nàng, vẻ mặt vô cùng đơn thuần và ngây thơ.
Trong lòng Ngu Tố Tinh bỗng nảy sinh một loại cảm giác tội lỗi, cứ như thể nàng đang bôi trát những sắc màu diễm tình không nên có lên một tờ giấy trắng tinh khôi là Thẩm Thanh Tuyết vậy. Nàng đành cắn răng nói tiếp: “Thực ra, thành thân cũng không nhất định phải là một nam một nữ. Giữa nữ tử với nữ tử, hay nam tử với nam tử, cũng có thể nảy sinh thứ tình cảm lưỡng tình tương duyệt. Nếu có những nữ tử sinh ra đã không thích nam giới, chỉ chung tình với nữ giới, chỉ muốn cùng nữ tử thành hôn làm bạn cả đời, thì đó chính là ‘ma kính’.”
Ngu Tố Tinh thầm tự cổ vũ bản thân trong lòng, rồi giải thích tiếp: “Hôm nay Trưởng công chúa trêu ghẹo chúng ta, nói muốn chúng ta dọn vào Trưởng công chúa phủ. Ta kích động như vậy là bởi vì Trưởng công chúa cũng là ma kính. Trong phủ của ngài ấy nuôi một đám lớn mỹ nhân, nếu nàng mà vào phủ công chúa thì đúng là dê vào miệng cọp, chạy đằng trời cũng không thoát được.”
Hết cách rồi, đành tạm thời bôi nhọ Trưởng công chúa một chút vậy, ai bảo hôm nay ngài ấy cứ một mực trêu ghẹo Thanh Tuyết làm chi.
Lời giải thích này đã không thể rõ ràng hơn được nữa.
Thẩm Thanh Tuyết xâu chuỗi lại những chuyện xảy ra trước sau trong ngày hôm nay, rất nhanh đã hiểu ra câu đề điểm cuối cùng của Trưởng công chúa mang ngụ ý gì.
Một đôi Song Ngư bội, một mối hôn ước, cho dù nàng và Ngu Tố Tinh đều là nữ tử, nhưng vẫn có thể biến thành sự thật.
Con đường phía trước vốn mờ mịt tăm tối khiến nàng luôn nôn nóng bất an, nay bỗng dưng xuất hiện một tia nắng rực rỡ, gần trong gang tấc, mang theo sức cám dỗ cực kỳ mãnh liệt.
Nếu quả thật như thế, nàng rốt cuộc không cần phải lo lắng Ngu Tố Tinh sẽ thành thân cùng người khác nữa.
Bởi vì trên danh nghĩa, Ngu Tố Tinh sẽ là vị hôn thê của nàng, là thê tử tương lai của nàng, là người yêu sẽ cùng nàng bầu bạn đến trọn đời trọn kiếp.
Ngay khi ý nghĩ ấy vừa xẹt qua, Thẩm Thanh Tuyết liền cảm thấy trái tim trong lồng ngực đập thình thịch liên hồi, một luồng hơi nóng như lửa đốt từ ngực lan nhanh lên tận mặt.
Ngu Tố Tinh trơ mắt nhìn gò má nàng đỏ bừng lên như thiêu như đốt, chẳng biết là do ngượng ngùng hay do tức giận.
Ngu Tố Tinh chần chừ, đến cả tay nàng cũng không dám nắm, dè dặt cất lời: “Thanh Tuyết, chuyện này hoàn toàn tôn trọng ý nguyện của nàng, nếu nàng không muốn…”
“Ta nguyện ý.” Thẩm Thanh Tuyết vội vã buột miệng nói ra câu này. Vừa dứt lời, dường như ý thức được điều gì, nàng hơi rũ mi, cố giữ cho giọng điệu bình tĩnh lại: “Tố Tinh, vốn dĩ ta đã không còn bất kỳ kỳ vọng nào vào chuyện thành thân nữa. Đời trước ta bất đắc dĩ phải vào phủ Tứ hoàng tử, đoạn tuyệt mọi tâm niệm về chuyện tình duyên. Giờ đây, nếu việc này có thể giúp được nàng, ta đương nhiên là nguyện ý.”
Nói rồi, nàng lại nhịn không được khẽ ngước mắt nhìn về phía Ngu Tố Tinh, cẩn thận quan sát nét mặt của người kia: “Hơn nữa, chuyện này cũng coi như là đang giúp ta mà, có đúng không? Nếu ta đính thân với nàng, kiếp này Tứ hoàng tử sẽ không thể cưỡng ép ta vào phủ được nữa. Vận mệnh của ta nhờ vậy mà thay đổi, Tố Tinh à, ta mới phải là người cảm tạ nàng.”
Những lời này lọt vào tai thật sự quá đỗi êm ái.
Ngu Tố Tinh đè nén lại những tâm tư đang xao động trong lòng, nghiêm túc nói: “Thực ra nàng không cần phải trả lời ta nhanh như vậy. Nàng có thể suy nghĩ thêm vài ngày. Dù sao thì nếu danh tiếng ma kính bị truyền ra ngoài, sau này có muốn thanh minh thì sẽ rất khó để giải thích cho rõ ràng.”
Bản thân Ngu Tố Tinh vốn dĩ chẳng có thiết tha gì với chuyện thành thân, bị người đời gán mác là ma kính thì cứ gán thôi.
Thế nhưng Thẩm Thanh Tuyết lại khác, nàng ấy năm nay mới chỉ tròn mười sáu, chặng đường đời phía trước vẫn còn rất dài…
“Tố Tinh, ta sẽ không hối hận.” Thẩm Thanh Tuyết vươn tay, chủ động nắm lấy đôi bàn tay của Ngu Tố Tinh. Khóe môi nàng khẽ cong lên, ý cười nhàn nhạt gợn sóng trong đáy mắt: “Tố Tinh, nàng đối xử tốt với ta như vậy, được nàng chở che bên cạnh, cho dù bị người đời chỉ trỏ là ma kính cả một đời, ta cũng can tâm tình nguyện.”
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Ngu Tố Tinh chưa bao giờ nghe thấy tiếng tim đập của chính mình rõ ràng đến thế. Từng nhịp, từng nhịp, đập vừa dồn dập lại vừa chan chứa niềm vui sướng ngập tràn.
Nàng hắng giọng ho nhẹ một tiếng, ánh mắt đảo sang chỗ khác lảng tránh: “Thực ra ta cũng không tốt đến thế đâu, nàng vẫn nên suy nghĩ thật kỹ lại đi. Rốt cuộc thì một khi đã đính thân, ít nhất là trong vòng ba năm tới, mối quan hệ giữa hai chúng ta sẽ không thể nào vãn hồi được nữa.”
Vị hôn thê, ừm, nghe cũng bùi tai phết đấy chứ.
Không đúng không đúng, nàng đang nghĩ vớ vẩn cái gì thế này?
“Thế thì tốt quá rồi,” Thẩm Thanh Tuyết tiến lại gần thêm một bước, dang tay ôm lấy vòng eo của Ngu Tố Tinh. Cằm nàng tựa nhẹ lên vai người kia, giọng nói khe khẽ tựa như tiếng thì thầm: “Tố Tinh, ta nguyện ý mà, nàng đừng đẩy ta ra, được không?”
Nàng kề sát bên người, mỗi khi cất lời, từng luồng hơi thở nóng hổi đều phả trực tiếp vào vành tai Ngu Tố Tinh.
Ngu Tố Tinh cảm giác lồng ngực mình lại bắt đầu nóng rực lên như bị hỏa thiêu. Chỉ có điều lần này không phải là cảm giác áy náy hay khó chịu, mà là một niềm hân hoan khó lòng kìm nén.
Thanh Tuyết đồng ý với nàng rồi!
Thanh Tuyết chủ động ôm lấy nàng!
Thanh Tuyết cảm thấy dù có bị người đời đàm tiếu là ma kính cả đời cũng chẳng sao cả!
Ngu Tố Tinh vội vã đưa tay lên, tự véo mạnh vào hổ khẩu của mình một cái, mãi mới đè nén được mớ suy nghĩ kỳ quái đang tràn ngập trong đầu xuống.
Thanh Tuyết của nàng vốn lương thiện như vậy, có đồng ý thì cũng chẳng có gì là lạ cả, được chứ!
Ngược lại là nàng mới đúng, cứ suy nghĩ miên man tận đẩu tận đâu.
Thật không tốt chút nào.
Trong lòng Ngu Tố Tinh thầm nhủ như thế là không tốt, nhưng đôi tay lại cứ theo thói quen mà vòng qua ôm chặt lấy eo của Thẩm Thanh Tuyết. Nàng ngoảnh đầu nhìn người kia, ra vẻ vô cùng nghiêm túc: “Vậy nếu nàng đã nhận lời rồi, sau này có muốn nuốt lời thì cũng vô dụng thôi đấy.”
“Vâng.” Thẩm Thanh Tuyết gật đầu, tò mò hỏi: “Vậy mối hôn ước này phải chứng thực như thế nào đây? Chỉ cần tung tin tức ra ngoài là được sao?”
Ngu Tố Tinh chột dạ sờ sờ mũi: “Tin tức này chắc không cần chúng ta phải nhọc công tung ra đâu. Chờ qua ngày hôm nay, đám quyền quý nhà cao cửa rộng chốn kinh thành ắt hẳn đều sẽ biết chuyện ta là ma kính, lại còn đang rục rịch muốn cưới thê tử.”
Cái loa phóng thanh Lý Thiền kia một khi trở về, chắc chắn sẽ rêu rao ầm ĩ khắp nơi. Chẳng mấy ngày nữa đâu, những kẻ cần biết rồi sẽ đều biết hết cả thôi.
Tưởng tượng đến sắc mặt của Tần Phái Cẩn khi nghe được tin này, trong lòng Ngu Tố Tinh mơ hồ trào dâng một cảm giác vô cùng sảng khoái.
Mặc dù Thẩm Thanh Tuyết từng suy đoán Tứ hoàng tử được trọng sinh, nhưng Ngu Tố Tinh lại cảm thấy chưa chắc đã là như vậy. Khả năng gã ta cũng giống như nàng, ngẫu nhiên nhìn thấy được vô vàn những chuyện xảy ra ở kiếp trước, cũng không phải là không thể.
Nhưng bất luận là khả năng nào đi chăng nữa, thì cái cảm giác hy vọng vuột khỏi tầm tay, vận mệnh dần trệch khỏi quỹ đạo, chắc chắn sẽ chẳng dễ chịu chút nào.
Cứ để cho hắn ôm ấp mộng tưởng rằng bản thân sẽ đăng cơ xưng đế đúng như lời tiên tri đi. Để rồi đợi đến ngày mọi hy vọng đều vỡ mộng, hắn chắc chắn sẽ phải nếm trải tột cùng nỗi đau đớn và tuyệt vọng.
Nàng mỏi mắt mong chờ đến ngày hôm đó. Nàng sẽ bắt Tần Phái Cẩn phải trơ mắt nhìn người của nàng hiên ngang ngồi lên ngai vàng mà hắn hằng ao ước. Nàng sẽ không để hắn được ch3t một cách dễ dàng như vậy đâu. Nàng phải bắt hắn phủ phục dưới đất như một con chó rách mà cầu xin tha mạng…
Tất thảy những đớn đau mà hắn từng giáng xuống đầu Thẩm Thanh Tuyết, nàng nhất định sẽ bắt hắn hoàn trả lại đầy đủ.
Trong đầu chất chứa những ý nghĩ đáng sợ như vậy, trên mặt đương nhiên khó tránh khỏi để lộ ra chút biểu cảm khác thường.
Thẩm Thanh Tuyết bắt gặp tia lệ khí vừa xẹt qua trên gương mặt nàng, chẳng những không hề sợ hãi, mà ngược lại càng thêm lo lắng: “Tố Tinh, nàng làm sao vậy? Lẽ nào chỉ truyền tin tức ra ngoài thôi thì vẫn chưa đủ sao?”
Ngu Tố Tinh giật mình bừng tỉnh: “Nàng vừa nói gì cơ?”
Thẩm Thanh Tuyết hỏi lại: “Hay là… chúng ta tổ chức thêm một buổi tiệc đính thân nữa nhé?”
Thực ra chuyện này có làm hay không cũng được. Dù cái trò gậy đánh uyên ương Hoàng đế không phải là không dám làm, nhưng ngài ta chẳng có lý do gì để nhọc lòng đến thế. Bởi dẫu sao, cục diện bình ổn ở Bắc Cương hiện giờ vẫn đang phải nhờ cậy vào mẫu thân của nàng trấn giữ.
Hơn nữa, người kế vị duy nhất của Tuyên Ninh Hầu phủ lại là một ma kính, đồng nghĩa với việc tương lai nối dõi của Hầu phủ coi như đã đứt đoạn. Đối với Hoàng đế mà nói, đây ngược lại còn là một chuyện tốt lành.
Ngu Tố Tinh vốn định cất lời bảo không cần thiết đâu, thế nhưng đầu óc lại bất chợt chập mạch, câu nói lúc thốt ra khỏi miệng chẳng hiểu sao lại biến thành: “Như vậy… cũng không phải là không được.”
“Tổ chức tiệc đính thân sao?” Ngu Cận đang giương cung bắn tên, nghe thấy thế liền không quay đầu lại. Bà buông lỏng tay, mũi tên lông vũ vun vút lao đi, xé gió mang theo khí thế sắc bén, găm thẳng vào giữa hồng tâm.
Bóng đêm mờ mịt cũng không thể làm mũi tên đi lệch dù chỉ là nửa phân.
Ánh mắt Thẩm Thanh Tuyết lập tức bị thu hút. Mũi tên vừa rồi đã giúp nàng thực sự mở mang tầm mắt, chứng kiến được thực lực chân chính của Tuyên Ninh Hầu.
Vị quân hầu năm xưa từng kề vai sát cánh cùng Thái Tổ hoàng đế dẹp loạn thiên hạ, quả nhiên chưa từng buông lỏng bản thân dù chỉ là nửa khắc. Chuyện tuổi già sức yếu chẳng qua chỉ là cái cớ bà dựng lên để che mắt thiên hạ, mục đích cũng chỉ nhằm khiến cho gã Hoàng đế vốn bản tính đa nghi kia chịu buông lơi cảnh giác mà thôi.
Ngu Cận từ từ buông cây cường cung trên tay xuống, nhìn hồng tâm nơi xa xa, khẽ lắc đầu thở dài: “Chung quy vẫn là già rồi. Nếu là trước kia, mũi tên này nhất định đã xuyên thủng hồng tâm, găm thẳng vào bức tường đá phía sau rồi.”
“Lại đây, con thử xem sao.” Ngu Cận xoay người, ném thẳng cây cung vào người Ngu Tố Tinh.
Ngu Tố Tinh giơ tay đón lấy cây cường cung, bước lên phía trước, rút một mũi tên từ trong ống đựng tên ra. Mượn chút ánh sáng lờ mờ hắt ra từ ngọn đèn lồng trong viện, nàng dứt khoát nhắm chuẩn vào hồng tâm phía xa rồi đột ngột buông tay.
Mũi tên chẻ dọc trời không mà đi, bổ đôi mũi tên găm trên hồng tâm lúc nãy ra làm hai nửa. Cùng lúc đó, nó xuyên thủng qua tấm bia, cắm phập vào bức tường đá phía sau.
“Khá khen lắm, xem ra dạo gần đây con không hề lười biếng trễ nải chút nào.” Ngu Cận ánh lên vẻ tán thưởng, hài lòng vỗ vỗ vào vai cháu gái: “Tiệc đính thân phải không? Trẻ tuổi các con muốn làm thì cứ làm đi. Định tổ chức thế nào thì đi bàn bạc kỹ với tiểu di của con. Dù sao cũng là chuyện hệ trọng cả đời chỉ có một lần, cứ làm cho đàng hoàng tử tế vào.”
Ngu Tố Tinh hớn hở quăng cây cung sang một bên, bước vội về chỗ Thẩm Thanh Tuyết, dang tay nắm chặt lấy tay nàng ấy: “Con và Thanh Tuyết đã bàn bạc kỹ rồi ạ. Không cần làm lớn rình rang đâu, chỉ mời một số bậc trưởng bối quen biết cùng huynh đệ tỷ muội đồng trang lứa tới dự. Coi như là nhân cơ hội này, chính thức công bố mối quan hệ giữa con và Thanh Tuyết cho mọi người cùng biết thôi ạ.”
Thẩm Thanh Tuyết vẫn đang trong thời kỳ để tang, không làm rình rang là vô cùng hợp tình hợp lý, hơn nữa lại có thể chuẩn bị nhanh gọn, tránh đêm dài lắm mộng.
Ngu Cận tất nhiên chẳng có ý kiến gì. Đứa cháu gái này của bà vừa có tiền đồ, lại còn chu đáo nghĩ tới cả tiệc đính thân, thật sự khiến bà cảm thấy vô cùng an ủi.
Trước khi đi, ánh mắt Thẩm Thanh Tuyết bất giác dán chặt vào cây cường cung kia. Ngu Tố Tinh nương theo tầm mắt của nàng nhìn qua: “Nàng muốn thử chút không?”
Nói đoạn, nàng liền ôm cây cung mang tới, đưa cho Thẩm Thanh Tuyết cầm thử.
Thẩm Thanh Tuyết mới đỡ lấy một chút, sức nặng của cây cung đã suýt chút nữa kéo tay nàng rơi đập xuống đất. Hai mắt nàng tròn xoe kinh ngạc: “Sao lại… nặng đến mức này cơ chứ?”
Ngu Tố Tinh vốn không hề buông tay hẳn. Thấy nàng chống đỡ không nổi, liền xách cây cung lên đem thả lại chỗ cũ, rồi ghé sát vào tai Thẩm Thanh Tuyết thì thầm: “Thực ra thế này vẫn còn nhẹ chán. Ta đâu dám chọn cây cung nặng quá, bằng không Tổ mẫu mà giương không ra nổi là sẽ nổi trận lôi đình mất.”
“Lại đang lầm bầm to nhỏ nói xấu gì đó, cẩn thận cái lưỡi của con đấy.” Giọng điệu răn đe của Ngu Cận bất thình lình vang lên từ ngay bên cạnh.
“Chạy mau thôi, nếu không Tổ mẫu đánh đòn bây giờ.” Ngu Tố Tinh kéo tay Thẩm Thanh Tuyết bước vội ra khỏi Tùng Duyên Cư.
Nàng nắm chặt lấy cổ tay mỏng manh nhỏ bé của Thẩm Thanh Tuyết, khẽ nói: “Thực ra ở thế giới của ta, người ta cũng chuộng cái quan niệm nữ tử thân hình càng thanh mảnh nhỏ nhắn lại càng đẹp. Lúc ấy ta tuy cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại chẳng rõ là sai ở đâu. Cho đến khi lạc tới chốn này, ngày ngày chuyên tâm luyện võ, tay cầm trọng thương, sức giương cường cung, ta mới chân chính hiểu được rằng, thân là nữ nhi mà sở hữu sức mạnh, là một loại cảm giác sung sướng tột độ tới nhường nào.”
Cái cảm giác chỉ tung ra một quyền đã có thể hạ đo ván đối thủ ấy, quả thật vô cùng sảng khoái!
Trước mắt Thẩm Thanh Tuyết thoắt ẩn thoắt hiện hình ảnh mũi tên xé gió khi nãy, lại nhớ đến cây cường cung nặng trịch đến xách còn chẳng lên nổi kia, nàng cất giọng hỏi: “Tố Tinh, lỡ như… ta muốn học bắn cung thì sao?”
Ngu Tố Tinh vừa mừng vừa kinh ngạc nhìn nàng: “Thật sao? Nàng mà muốn học ấy à, ngày mai ta sẽ lập tức giúp nàng chuẩn bị cung tên ngay. Yên tâm đi, ta nhất định sẽ chọn loại cung vừa tay nàng nhất. Với sự am hiểu tường tận của nàng về huyệt đạo cơ thể, đợi đến khi luyện thành tài thiện xạ, chắc chắn chỉ cần một mũi tên là đã dễ dàng trúng ngay nhược điểm, chẳng còn phải nơm nớp lo sợ bị kẻ ác tiếp cận nữa.”
Bước chân Thẩm Thanh Tuyết khẽ chững lại. Nàng ngước mắt nhìn Ngu Tố Tinh, sâu thẳm trong đôi đáy mắt chất chứa nỗi sầu lo: “Tố Tinh, nàng… sẽ trở về sao? Sẽ quay trở lại… thế giới kia của nàng sao?”
Nàng khao khát muốn nàng có năng lực phòng thân đến vậy, phải chăng là vì sợ rằng sẽ có một ngày, nàng không còn được ở bên cạnh che chở cho nàng nữa sao?
Người vì nàng mà đến thế giới này, liệu có khi nào cũng sẽ đột ngột biến mất khỏi bên cạnh nàng hay không?
Ý nghĩ này ập đến quá đỗi đường đột, trong nháy mắt đã đánh gục toàn bộ tâm trí của Thẩm Thanh Tuyết. Đáy mắt nàng rưng rưng dâng lên một tầng lệ mỏng manh: “Tố Tinh, nàng đừng đi, có được không? Nàng có thể hay không… mãi mãi ở lại đây bầu bạn cùng ta?”
Một đại mỹ nhân lã chã chực khóc u buồn nhìn về phía nàng như vậy, thì dù có là kẻ sắt đá vô tình đến đâu cũng phải nhũn hết cả ruột gan ra mà thôi.
Ngu Tố Tinh vươn tay ôm trọn lấy nàng vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng của nàng: “Thanh Tuyết ngốc này, ta sao có thể bỏ đi được chứ? Ở thế giới này, ta đã có người để vương vấn rồi, sao có thể đành lòng rời đi?”
Với lại, thân xác của nàng ở thế giới bên kia e rằng đã sớm hóa thành một nắm tro tàn rồi, thì còn đường nào mà quay về được nữa đây?

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Theme
Text Indent
cover
Chương 33
Kiều Sủng Bệnh Mỹ Nhân Nữ Chủ Hậu